Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2123 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 103
phong vân quyết

❊ ❊ ❊

“Chủ nhân, ngươi có thêm một lần quay thưởng trung cấp nữa.”

Nghe Tiểu Linh nói vậy, Giang Minh vui mừng sử dụng luôn vòng quay thưởng.

Có vẻ quay thưởng trung cấp chưa bao giờ làm Giang Minh thất vọng. Hắn lại đạt được một lần hộp quà nữa.

“Chúc mừng chủ nhân học tập được chế phù kỹ năng!”

Giang Minh liền cảm nhận được trong đầu nhiều ra rất nhiều thông tinliên quan đến chế phù. Bất quá lần này tinh thần lực của hắn lại khônglên cấp. Tuy vậy Giang Minh cũng không có quá thất vọng, bởi vì hắn biết tinh thần lực rất khó tiến lên.

Tiêu hóa kiến thức phù triện trong đầu, Giang Minh hỏi:

“Tiểu Linh, hiện tại ta nên tu luyện công pháp nào?”

“Chủ nhân có thể lựa chọn các công pháp tiên cấp, có thể đủ đáp ứng chủnhân tu luyện đến Hư Tiên cảnh. Dù sao chủ nhân đạt tới Nguyên Anh kỳ,hệ thống sẽ tặng cho chủ nhân các công pháp tu luyện cấp ba, có thể giúp chủ nhân một mạch tu đến Thánh Đế cảnh.”

Tiểu Linh nghĩ một chút rồi nói:

“Theo ý ta, hiện tại chủ nhân cũng có phong hệ dị năng, không bằng trựctiếp tu luyện Phong Vân Quyết sao? Có thể giúp chủ nhân hiểu được PhongVân pháp tắc, qua đó tăng cường ngươi dị năng.”

Giang Minh ngẫm nghĩ một lúc, liền thấy đề nghị này không tệ. Hắn liền bắt đầu nghiên cứu Phong Vân Quyết.

Bởi vì tinh thần lực tăng cao, Giang Minh ngộ tính cũng không cần phảibàn cãi. Chỉ cần nửa canh giờ, hắn đã nắm vững hoàn toàn Luyện Khí phápmôn của Phong Vân Quyết.

Cũng là lúc nên nghỉ một chút, tối nay đột phá Tiên Thiên cảnh đi. Giang Minh hiếm thấy cho phép mình nghỉ ngơi nửa ngày.

………………………………

Long Hổ Môn võ quán.

Long Hổ Môn là một võ quán có bề dày hơn năm mươi năm lịch sử. Võ quánngoài việc tu luyện võ thuật, còn cưu mang giúp đỡ dân nghèo, nhận nuôitrẻ mồ côi. Vì vậy danh tiếng Long Hổ Môn võ quán cũng vang rất xa. Mặcdù võ quán không thu phí bảo hộ, nhưng hàng năm, người dân trong vùngcũng vui vẻ đóng góp duy trì võ quán. Bên cạnh đó, võ quán cũng nhậnđược một khoản ủng hộ từ Huynh Đệ hội, Hồng Diệp hội, khiến cho đời sống các võ sư trong võ quán cũng không đến nỗi nào.

Long Hổ Môn ghét ác như thù, vì thế võ sư trong quán rất nhiều lần ratay hành thiện trừ ác. Chỉ tiếc là nhân lực có hạn, cộng thêm ý muốntranh đấu không lớn, phạm vi ảnh hưởng của võ quán vì vậy cũng chỉ giớihạn ở khu Đông Bắc thành phố.

Lúc này tại võ quán đại sảnh, một đám người đang ngồi trong đó, sắc mặtnghiêm trọng. Ngồi vị trí chủ vị là một trung niên nhân khoảng bốn mươituổi, sắc mặt cương nghị, toàn thân tỏa ra khí thế bất phàm. Đây chínhlà Môn chủ Long Hổ Môn, Vũ Chiến, đại sư cấp cao thủ. Tiếp theo ngồi ởhai bên là sáu vị thanh niên nam nữ trẻ tuổi. Lớn nhất mới có hai mươisáu, nhỏ nhất mới có mười bảy tuổi.

“Huynh đệ hội vừa thông báo, Hắc Long hội đang dần mang độc phiến vàođến Đông Bắc khu vực. Bọn họ muốn chúng ta cùng nhau đưa ra giải pháp,bởi vì bên Hắc Long hội vừa xuất hiện một võ sư cảnh tên là Kha Lâm.”

Thanh niên vừa nói chuyện là Vũ Đế - Vũ Hổ, một trong Lục Đế của Long Hổ Môn. Tuổi vừa hai mươi bốn, võ sư cảnh giới đạt tới tám mươi năm nộilực. Ở cái tuổi này, không thể nghi ngờ Vũ Hổ là một võ học kỳ tài.

“Cha, chúng ta trực tiếp tiêu diệt Hắc Long hội đi. Không thể để bọn chúng lộng hành như vậy được.”

Thiếu nữ ngồi hàng ghế thứ ba bên trái phẫn nộ lên tiếng. Nàng là võ sưtrẻ nhất, tân tấn võ sư Nguyệt Đế - Vũ Nguyệt, một đời thiên kiêu củaLong Hổ Môn. Vũ Nguyệt hiện tại mới có mười bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú có vài phần anh khí.

“Hắc Long hội cũng không phải dễ diệt như vậy. Dù ngươi là võ sư cảnh, cũng không thể nào chống lại vũ khí hạng nặng đi.”

Vũ Chiến lắc đầu phản đối.

“Chẳng lẽ cứ để bọn hắn lớn lối như vậy?”

Một thanh niên khoảng mười tám tuổi, cau mày nói. Hắn chính là Quyền Đế - Vũ Sơn, một thân quyền pháp cao thâm, vũ sư cảnh sáu mươi hai năm nộilực.

Mọi người đang trầm lặng, bỗng một thanh niên trẻ mặc võ phục, trông hết sức thê thảm chạy vào nói:

“Môn chủ, Vũ Băng tiểu muội bị bắt đi rồi!”

“Cái gì?” – Bảy người trong phòng đồng thanh hỏi.

Thanh niên lớn tuổi nhất trong phòng vội vàng túm lấy vai áo thanh niêntrẻ tuổi. Người này chính là võ sư mạnh nhất trong Long Hổ Môn, Long Đế - Vũ Long, một thân cường đại khí lực, võ sư cảnh chín mươi sáu năm nộilực. Chỉ cần thêm một năm nữa là có thể đạt tới võ sư đại viên mãn,trong vòng mười năm nhất định đạt tới đại sư cảnh giới.

“Người nào bắt Băng nhi đi?”

Vũ Long lớn tiếng hỏi. Trong Long Hổ Môn, Vũ Băng là tiểu muội mà mọingười cưng chiều nhất, nàng bốn năm trước được Vũ Chiến nhặt về khi còntrong nôi.

“Ta cũng không biết, bọn hắn trực tiếp tấn công chúng ta, sau đó bắt VũBăng muội muội đi. Ta vừa tỉnh dậy liền chạy về đây báo tin.” Thanh niên khổ sở nói. Hắn cùng với bốn vị võ sinh khác dẫn Vũ Băng đi mua kem,vậy mà tất cả đề bị tấn công từ phía sau, đến ai ra tay cũng không rõ.

“Sao lại như thế?” Vũ Long tức giận, muốn chạy ra khỏi cửa truy tìm thìbị một người cản lại. Người này chính là Phong Đế - Vũ Phong, một thânkhinh công tuyệt đỉnh, tốc độ nhanh nhất Long Hổ Môn.

“Vũ Phong, ngươi sao lại cản ta?”

“Đại ca, ngươi không cần chạy đi. Nếu phải đi thì là ta, bởi vì tốc độta nhanh nhất. Các ngươi ở lại đợi tin. Ta không tin bọn hắn bắt Vũ Băng mà không có mục đích gì. Ta nghi ngờ đây là một âm mưu nhằm chia rẽ đểtiêu diệt chúng ta từng bộ phận.”

Mọi người cau mày. Xác thực có khả năng này. Nếu mọi người đều chia ra truy lùng, rất có thể sẽ trúng phải độc thủ của kẻ địch.

“Yên tâm, mình ta lúc rút chạy sẽ tiện hơn rất nhiều. Huống hồ ta nghĩ,rất nhanh những kẻ bắt cóc kia sẽ liên lạc với chúng ta.”

Lúc này điện thoại trong võ quán vang lên. Vũ Chiến bước lại nhấc máy.

“Vị nào?”

“Hắc hắc, là Vũ Chiến võ sư đi? Các ngươi tiểu công chúa Vũ Băng đang ở trong tay chúng ta.”

Vũ Chiến sắc mặt trầm xuống hỏi:

“Các ngươi muốn gì?”

“Không có gì đặc biệt. Chúng ta muốn Long Hổ Môn bảy vị võ sư, gồm LụcĐế và ngươi, trong ba ngày không ra khỏi võ quán. Sau đó chúng ta sẽ đưa Vũ Băng tiểu thư trở về không tổn hao gì. Nếu không, hắc hắc…”

Vũ Chiến cảm thấy vô cùng không ổn, nhưng vẫn bình tĩnh nói:

“Các ngươi lời nói, chúng ta tin được sao?”

“Các ngươi không có lựa chọn. Nếu ai trong số bảy vị võ sư đi ra khỏiLong Hổ Môn, chúng ta sẽ trực tiếp gửi thi thể tiểu thư Vũ Băng lại võquán đi.”

Nói xong điện thoại trực tiếp cúp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang