Càng rời xa vết nứt trên bầu trời, lòng Trần Hi càng trĩu nặng. Tốc độ sa mạc hóa tuy không còn nhanh như lúc đầu, nhưng sự hoang hóa này vô cùng đáng sợ. Trần Hi vốn tưởng rằng vùng đất này về sau có thể nhờ vào sức mạnh tinh tú để hồi sinh, nhưng dọc đường đi, anh khẳng định những nơi đã bị cát hóa là đã chết hoàn toàn. Cho dù có qua một ngàn năm hay vạn năm, cũng sẽ không thể mọc lên bất kỳ loài thực vật nào nữa.
Đại quân từ Thần Vực không biết đã đi đâu, có lẽ lúc này đang hoành hành ở một nơi nào đó. Trần Hi nghe Tàng Ý đạo nhân nói Nữ đế của Thần Nữ Quốc cùng tùy tùng đều đã tử trận, những kỵ binh Thiết Giáp Ngân Lang kia cực kỳ hung hãn. Thiên Phủ Đại Lục này thật là đa tai đa nạn. Sự tàn phá của Uyên Thú còn chưa kết thúc, quân đội hùng mạnh của Thần Vực đã kéo đến.
Dọc đường xuyên qua, Trần Hi nhanh chóng đến bên ngoài Thiên Xu Thành. Từ xa, anh đã cảm nhận được một luồng khí tức bất thường. Sau khi ẩn thân tại một nơi kín đáo, anh quan sát về phía Thiên Xu Thành. Đó là một đội quân với số lượng không dưới năm ngàn người, so với quy mô khổng lồ của Thiên Xu Thành, năm ngàn người thực ra chẳng đáng là bao.
Thế nhưng, năm ngàn người này lại là quân đội đến từ Thần Vực. Trần Hi không cảm nhận được hơi thở sống động từ những binh lính thiết giáp và Thiết Giáp Ngân Lang kia, mà chỉ thấy một cảm giác lạnh lẽo, chết chóc. Trần Hi nghĩ đến những chuyện về Chấp Pháp Giả của Thần Vực. Trước kia anh từng biết, cái gọi là Chấp Pháp Giả đều là thứ do Chủ Thần Vực tạo ra, không có linh trí riêng, chỉ dựa vào quy tắc của Thần Vực để hành sự.
Bách Ly Nô là một ngoại lệ. Trong quá trình truy bắt Nhân Nữ hết lần này đến lần khác, hắn đã chứng kiến quá nhiều điều, nên dần dần hình thành tư tưởng của riêng mình. Hắn bắt đầu muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Chủ Thần Vực, và điều đầu tiên là phải trở nên mạnh mẽ hơn. Vì Chấp Pháp Giả đều do Chủ Thần Vực tạo ra, và việc tạo ra này khác với cách Nhân Nữ tạo ra nhân loại, nên có thể nói cách khác: những Chấp Pháp Giả và đội quân dưới quyền họ giống như một lũ máy móc hơn.
Mặc dù trông chúng có máu có thịt, nhưng thực tế chúng chỉ hành động theo những quy tắc nhất định. Chấp Pháp Giả trực tiếp nhận lệnh từ Chủ Thần Vực, còn những đội quân cấp thấp này lại trực tiếp nhận lệnh từ Chấp Pháp Giả. Nghĩa là, Bách Ly Nô đã tự ý điều động một đội quân hòng tiêu diệt Thiên Phủ Đại Lục. Qua đó có thể thấy, nỗi sợ của Bách Ly Nô đối với Chủ Thần Vực đã thấm sâu vào tận xương tủy.
Trong đại quân Thần Vực bên ngoài Thiên Xu Thành, chỉ có một Thần Bộc. Có lẽ trong mắt hắn, Thiên Xu Thành với thành trì kiên cố của thế giới loài người thực chất chẳng là gì cả.
Đây là một Lục Dực Thần Bộc (Thần bộc sáu cánh). Trần Hi từng quan sát những Thần Bộc này ở cự ly gần khi Bổ Thiên, phát hiện diện mạo của chúng không phải hoàn toàn giống hệt nhau, nếu không nhìn kỹ thì trông na ná, sự khác biệt nằm ở đôi cánh phía sau.
Lần này, tổng cộng có mười lăm Thần Bộc xâm nhập vào Thiên Phủ Đại Lục, trong đó ba tên là Lục Dực Thần Bộc, số còn lại đều là Tứ Dực (bốn cánh). Bộ xương Thần Bộc mà Trần Hi nhìn thấy ở núi Côn Lôn cũng là Lục Dực. Phân tích từ những chuyện quá khứ mà Huyền Vũ và Bạch Hổ kể lại, thực lực của Lục Dực Thần Bộc vô cùng mạnh mẽ, ít nhất là còn mạnh hơn cả Đằng Nhi và Câu Trần thời kỳ đỉnh cao.
Nếu xét về đấu tay đôi, Lục Dực Thần Bộc có thể nghiền nát bất kỳ bán thần nào của Thần Vực.
"Mở cổng thành ra, tiếp nhận sự phán xét của Thần."
Trần Hi từ xa đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng vô tình của Thần Bộc. Dường như trong mắt hắn, con người căn bản không được coi là sinh mệnh. Hắn tự cho mình là kẻ phán xét, có quyền tuyên bố sự sống chết của một chủng tộc.
Tại Thiên Xu Thành, Chân Tịch đạo nhân sắc mặt nghiêm trọng nhìn những kẻ quỷ dị bên ngoài. Ông không hiểu những tên này từ đâu đột nhiên xuất hiện. Xét về số lượng quân đội thì căn bản không tạo ra mối đe dọa cho Thiên Xu Thành, thế nhưng Chân Tịch đạo nhân lại cảm nhận rõ tim mình đang run rẩy.
"Các ngươi rốt cuộc là ai?!" Ông hỏi.
Lục Dực Thần Bộc vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt đó: "Chúng ta đến từ Thần Vực, là chủ nhân của vạn vật trong vũ trụ. Các ngươi là những sinh vật cấp thấp, nhìn thấy ta thì phải quỳ xuống. Bây giờ ta đại diện cho Thần tuyên bố các ngươi có tội, vì vậy phải xóa sổ các ngươi. Thế giới không cần những thực thể cấp thấp như các ngươi, sự tồn tại của các ngươi chính là sự mạo phạm Thần Vực. Định tội các ngươi phải chết, lựa chọn duy nhất của các ngươi là chấp nhận."
Chân Tịch đạo nhân sắc mặt tái nhợt, im lặng một hồi rồi quát lớn: "Giết chúng cho ta!"
Vũ khí phòng thủ của Thiên Xu Thành bắt đầu khai hỏa, vô số vũ khí bắn về phía đại quân Thần Vực ngoài thành.
Thần Bộc hừ lạnh một tiếng: "Không biết tự lượng sức mình!"
Hắn vươn tay chỉ về phía trước, đại quân thiết giáp lập tức lao lên tấn công. Bộ giáp trên người những binh lính này vô cùng thần kỳ, vũ khí phòng thủ uy lực như vậy của Thiên Xu Thành mà số lượng tiêu diệt được lại ít đến đáng thương. Một bộ phận binh lính thiết giáp cưỡi lên Thiết Giáp Ngân Lang, tốc độ của kỵ binh sói nhanh đến mức mắt người không theo kịp. Kỵ binh sói như thủy triều nhanh chóng lan tràn ra ngoài Thiên Xu Thành, đúng lúc này, Thần Bộc đột ngột vươn tay rồi xé mạnh sang hai bên.
Trên bầu trời Thiên Xu Thành xuất hiện hai bàn tay vàng khổng lồ, "phập" một tiếng xuyên thủng hàng phòng ngự của Thiên Địa Đại Trận. Hai bàn tay đó xé toạc ra, vết nứt của đại trận ngày càng lớn. Ít nhất hơn một ngàn kỵ binh sói thiết giáp từ vết nứt tràn vào Thiên Xu Thành, bên trong thành lập tức vang lên tiếng gào khóc thảm thiết.
Thiên Địa Đại Trận hùng mạnh vậy mà không chặn nổi một cái xé tay của Thần Bộc!
Khắp nơi đều là tiếng kêu gào. Trong Thiên Xu Thành vẫn còn những tu sĩ có sức mạnh tập hợp rất lớn, bao gồm cả Hoàng tộc Cấm quân vốn đóng ở Thiên Xu Thành, bao gồm cả những gia tộc lớn chưa rời đi, và cả tu sĩ của Thiên Cơ Giáo. Nếu lực lượng này hợp lại thì không thể xem thường. Thế nhưng, sự sợ hãi mà kỵ binh sói thiết giáp mang lại lại lan nhanh như dịch bệnh.
Tu sĩ dưới Linh Sơn Cảnh lục phẩm hoàn toàn không có khả năng chống chọi với kỵ binh sói. Ngay cả tu sĩ trên Linh Sơn Cảnh lục phẩm có thể dựa vào sự linh hoạt để tạm thời thoát thân cũng không dám tấn công, vì sức mạnh của họ căn bản không đủ để phá vỡ bộ giáp phòng thủ của kỵ binh sói. Dù trong tình thế cấp bách, phản ứng nhanh nhất vẫn là quân đội. Quân đội trong Thiên Xu Thành nhanh chóng lập hàng phòng ngự, nhưng khi chiến đấu, họ mới phát hiện tu sĩ của các đại gia tộc đều đang bỏ chạy.
Một tên kỵ binh sói trông như tướng lĩnh tay trái cầm khiên, tay phải cầm trường mâu chỉ về phía trước, khoảng một ngàn kỵ binh sói thiết giáp lập tức tạo thành đội hình tấn công sắc bén. Còn Hoàng tộc Cấm quân thì lập tức dàn trận khiên phòng thủ, những cây trường sóc đâm ra từ kẽ hở của khiên, trông hàng phòng ngự như một pháo đài thép kiên cố.
Trận khiên chỉnh tề như một bức tường thành, trường sóc đâm ra sau trận khiên tựa như một rừng thép. Kỵ binh sói thiết giáp đạp lên mặt đất tạo thành những tiếng ầm ầm lao về phía trận khiên. Đây là đối thủ mà quân đội Đại Sở chưa từng gặp phải. Nhìn khắp thiên hạ, quân đội quốc gia nào dám ngông cuồng lao thẳng vào trận khiên của quân Đại Sở như thế? Kỵ binh của những quốc gia nhân loại kia đứng trước trận khiên Đại Sở, đến một chút tôn nghiêm cũng chẳng còn.
Nhưng lần này thì khác, những kỵ binh sói kia dường như chẳng hề bận tâm đến những cây trường sóc đâm ra từ trận khiên, cứ thế đâm sầm vào. Ngân Lang cao lớn, thiết giáp kiên cố, tựa như những chiếc xe tăng di chuyển thần tốc va vào trận khiên. Chỉ một cú va chạm, trận khiên vốn trông kiên cố như tường thành đã bị húc văng một lỗ hổng.
Vô số trường sóc tựa rồng thoát khỏi biển lao về phía kỵ binh sói, tiếng "keng keng" vang lên không dứt. Thế nhưng dù trường sóc có sắc bén đến đâu, đâm vào binh lính hay Ngân Lang cũng chẳng có ý nghĩa gì. Không ít trường sóc bị húc gãy, khiên bị hất văng. Những con Ngân Lang khổng lồ tràn vào đội ngũ Hoàng tộc Cấm quân tàn sát, vuốt và răng của chúng trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất.
Một hiệu úy Hoàng tộc Cấm quân tung người nhào tới, kéo một tên lính Thần Vực từ trên lưng Ngân Lang xuống, hơn mười binh lính Cấm quân lập tức bao vây, dùng trường đao chém tới tấp. Tiếng đao chém nghe giòn giã và dồn dập, nhưng chính là không thể phá nổi bộ giáp của lính Thần Vực. Tên lính Thần Vực đứng dậy hơi vụng về, dùng khiên húc mạnh về phía trước, bốn năm binh lính Cấm quân liền bị hất văng. Trường mâu trong tay tên lính Thần Vực quét ngang, lại bốn năm bộ giáp của Cấm quân bị rạch toạc, máu lập tức trào ra từ bên trong giáp.
Hoàn toàn không thể đánh nổi.
Một con Ngân Lang cúi đầu ngoạm lấy đầu một binh lính Cấm quân rồi điên cuồng lắc mạnh, chốc lát sau, đầu tên lính đã bị cắn đứt, cái xác không đầu văng ra xa rồi rơi xuống đất. Khi cái xác mất đầu bay giữa không trung, máu từ cổ phun ra như thác, vung vãi khắp một vùng.
"Bùm!"
Một mũi nỏ nặng bắn từ xa tới đâm thủng bộ thiết giáp trên người một con Ngân Lang, mũi nỏ dày bằng bắp chân ghim chặt con Ngân Lang xuống đất. Ngân Lang gào thét một tiếng, giãy giụa đứng dậy, trong mắt bùng lên hung quang rồi gầm rú lao vào đám binh lính Cấm quân lần nữa. Một tên lính Thần Vực vươn tay rút mũi nỏ từ bụng con Ngân Lang ra rồi giơ lên, ném mạnh về phía trước.
Mũi nỏ bay ngược lại, đập tan một cỗ xe nỏ. Binh lính điều khiển xe nỏ bị mảnh vỡ bắn xuyên qua cơ thể, nằm trên mặt đất quằn quại trong đau đớn.
Số lượng kỵ binh sói không nhiều, nhưng quá khó để tiêu diệt. Khoảng một ngàn kỵ binh sói thiết giáp như một dòng lũ tràn vào trong Thiên Xu Thành, tiếp theo đó là cuộc thảm sát một chiều.
Chân Tịch đạo nhân sắc mặt tái nhợt, ông cảm nhận được tên Thần Bộc chưa ra tay kia mạnh đến nhường nào, vì vậy ông lập tức quay đầu bỏ chạy, các đạo nhân của Thiên Cơ Giáo cũng lũ lượt chạy theo sau, vô cùng thảm hại.
Hàng phòng ngự của quân đội sụp đổ, từng bước lùi lại, vô số binh lính tử trận, thi thể không còn nguyên vẹn.
Đúng lúc này, một người đàn ông quần áo rách rưới tay cầm trường kiếm bước ra từ trong Thiên Xu Thành. Tay ông ta run rẩy, trong mắt có sự sợ hãi, nhưng bước chân lại ngày càng lớn, ngày càng vững vàng. Ông đi ngược dòng người đang bỏ chạy, giơ tay hô lớn: "Ta là Thánh Hoàng Lâm Khí Thừa của Đại Sở Đế Quốc, những binh sĩ nào nguyện ý cùng ta thủ vệ hoàng đô này hãy đứng sau lưng ta! Nếu thành này cuối cùng cũng không giữ được, vậy thì kẻ địch cũng phải trả một cái giá bằng máu!"
Đã quá lâu rồi, còn ai nhớ đến vị ngụy Thánh Hoàng Lâm Khí Thừa này?
Thế nhưng vào lúc thành phá, ông tìm một thanh trường kiếm, mặc bộ long bào đã rách nát bước tới. Ông gầy gò, suy nhược, nhưng ý chí chiến đấu lại ngày càng hừng hực, ánh mắt ngày càng sáng rực: "Quân nhân Đại Sở! Ta biết ta không phải một vị Thánh Hoàng xứng đáng, thậm chí không phải một Thánh Hoàng danh xứng với thực, các ngươi từng thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng về ta. Nhưng vào lúc này, ta vẫn muốn nhân danh Thánh Hoàng Đại Sở để khẩn cầu các ngươi, hãy cùng ta chiến một trận với kẻ địch!"
Những binh lính Hoàng tộc Cấm quân vốn đã tan rã bước chân chậm lại, họ nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở vị Thánh Hoàng Đại Sở trông thảm hại nhưng đầy kiêu hãnh kia. Theo sau người đầu tiên bước đến bên cạnh Lâm Khí Thừa và nhặt lại vũ khí của mình, ngày càng nhiều binh lính tụ họp lại. Lấy Lâm Khí Thừa làm mũi nhọn, quân đội Đại Sở tạo thành một đội hình xung phong.
Phải, không phải đội hình phòng ngự, mà là xung phong.
Thanh kiếm trong tay Lâm Khí Thừa phản chiếu một luồng sáng chói lọi bất khuất dưới ánh mặt trời. Vào thời khắc này, Lâm Khí Thừa đã chọn cách đối mặt.
Dòng lũ kỵ binh sói thiết giáp và đội hình xung phong của quân đội Đại Sở va chạm dữ dội vào nhau, máu thịt văng tung tóe.