Biểu cảm trên mặt Trần Hi, nhìn thì bình tĩnh nhưng thực chất lại lạnh lùng tàn nhẫn, chính là một loại thái độ. Không có bất kỳ sự thỏa hiệp nào, không có bất kỳ sự do dự nào, thậm chí không có lựa chọn giữa việc ngươi giết ta hay ta giết ngươi, mà chỉ có một niềm tin duy nhất: ta nhất định sẽ giết ngươi.
Cánh tay phải và nửa bên vai của Trần Hi gần như rũ xuống, vết thương to lớn đó trông thật kinh tâm động phách. Thần bộc Lục Dực cao hơn mười lăm mét, thanh đại kiếm trong tay hắn ta trông cực kỳ bắt mắt, có thể tưởng tượng được vết thương chém trên người Trần Hi nặng nề đến mức nào. Những trận chiến ở cấp độ này càng thêm thảm liệt, và ngay từ đầu, Trần Hi đã không chừa cho mình một đường lui, tất nhiên cũng không chừa cho kẻ địch lấy một lối thoát.
Thần bộc Tứ hùng mạnh đã ngã xuống, thậm chí còn không biết mình chết như thế nào.
Đầu gối của Thần bộc Linh bị nắm đấm trái của Trần Hi đánh nát, cơ thể hắn ta chao đảo, suýt chút nữa ngã quỵ nhưng vẫn ngoan cường chống đỡ. Trần Hi, người đã không thể cử động được một nửa cơ thể, vẫn lựa chọn tấn công. Không có phòng thủ, chỉ có tấn công. Thứ Thần bộc Linh sử dụng đã là sức mạnh lấy được từ Mạch Khung, tuy không phải là thần lực tinh khiết nhất, nhưng những tổn thương gây ra không dễ gì khôi phục được. Sức mạnh tinh tú trong cơ thể Trần Hi thậm chí không kịp chữa trị, chỉ có thể kiểm soát để vết thương không tiếp tục xấu đi.
Cơ thể chao đảo nhưng ánh mắt Trần Hi lại đặc biệt sáng ngời, nụ cười tàn khốc nơi khóe miệng khiến lòng Thần bộc Linh tràn ngập nỗi sợ hãi. Không phải Trần Hi không thể làm cơ thể mình to lớn lên, nhưng hắn chọn chiến đấu với Thần bộc bằng hình thể bình thường của con người, đó là một lời tuyên cáo, một thái độ.
Lao đến trước mặt Thần bộc Linh, tay trái Trần Hi đột ngột vươn ra, đâm thẳng vào bắp chân đối phương. Một luồng sức mạnh hào hùng bùng nổ từ tay Trần Hi, trực tiếp đánh nát bắp chân Thần bộc Linh, máu thịt be bét. Trần Hi túm lấy xương chân của Thần bộc Linh rồi dùng sức kéo mạnh ra ngoài. "Phập" một tiếng, đoạn xương chân dài đó bị Trần Hi trực tiếp rút ra từ bên trong.
Thần bộc Linh gào thét một tiếng, cơ thể không còn giữ được thăng bằng, ngã nhào ra phía sau.
Trần Hi giậm chân nhảy vọt lên cao, cầm đoạn xương chân vung lên như một chiếc búa tạ, nện mạnh vào mặt Thần bộc Linh. Lực đánh này cực kỳ kinh khủng, đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là lòng quyết tâm. Đoạn xương chân trực tiếp đập nát một nửa khuôn mặt của Thần bộc Linh, hốc mắt vỡ vụn, một con ngươi treo lủng lẳng trên gương mặt nát bươm, đung đưa như một chiếc đèn lồng đẫm máu.
Thần bộc Linh đổ ập xuống đất, cơ thể Trần Hi rơi xuống ngực hắn ta. Hắn vung đoạn xương chân lên, sau khi nó xoay nửa vòng, Trần Hi lại nắm lấy rồi đâm mạnh xuống dưới.
Đoạn xương chân đâm sâu vào ngực Thần bộc Linh, nhưng vào khoảnh khắc này, Thần bộc Linh vẫn kịp phản ứng, đưa tay nắm chặt lấy đoạn xương. Sức mạnh của hai người giằng co trên đoạn xương đó. Một lát sau, đoạn xương vỡ tan, mảnh xương vụn cùng máu tươi bắn tung tóe. Thần bộc Linh vốn đã sợ hãi đến cực điểm nay lại trở nên cuồng nộ, đấm một cú khiến cơ thể Trần Hi bay văng ra ngoài.
Cơ thể Trần Hi đâm sập một bức tường đổ nát rồi găm thẳng vào tường thành của tòa lâu đài này. Thần bộc Linh lật người cố đứng dậy, sau khi chật vật đứng lên, hắn ta nhảy lò cò một chân lao đến trước mặt Trần Hi, rồi đấm một cú vào ngực hắn. Nắm đấm khổng lồ đó trực tiếp đục một lỗ lớn trên tường thành, cơ thể Trần Hi xuyên thủng bức tường dày đến hai ba mươi mét rồi bay về phía xa.
Trên bầu trời, trên tầng mây, cô gái kia thốt lên một tiếng kinh hô, hai tay bịt miệng, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Cơ thể Trần Hi bay ra xa ít nhất hơn ngàn mét rồi rơi nặng nề xuống đất, lại lăn lộn trên mặt đất thêm mấy trăm mét nữa. Thần bộc Linh rung sáu cánh bay ra khỏi lâu đài, hai tay nâng một tảng gạch thành lớn rồi nện mạnh xuống. "Ầm" một tiếng, tảng gạch rộng hơn mười mét đè lên người Trần Hi, gạch vỡ nát, bụi mù cuộn trào.
Sáu cánh sau lưng Thần bộc Linh rung lên, cuồng phong thổi tan bụi khói. Trên mặt đất xuất hiện một hố sâu, Trần Hi nằm dưới đáy hố. Thần bộc Linh gầm lên một tiếng, vô số lông vũ như nỏ nặng tách ra từ đôi cánh sau lưng, mỗi chiếc đều như được làm từ thép tinh luyện. Những chiếc lông vũ này dài hơn một mét, tua tủa như giáo sắt, bắn xối xả về phía Trần Hi.
Âm thanh trầm đục vang lên không dứt, chỉ trong chốc lát, nơi Trần Hi nằm đã biến thành một rừng giáo sắt. Cô gái trên tầng mây đã bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, giọt lệ rơi từ trên mây xuống tinh khiết hơn mưa gấp vạn lần.
Thần bộc Linh từ trên không trung hạ xuống, lạnh lùng nhìn xuống hố sâu kia.
Xoảng một tiếng, những chiếc lông vũ cắm ở đó bị một luồng sức mạnh chấn bay, Trần Hi chật vật đứng dậy từ hố sâu. Trên người hắn bị một chiếc lông vũ đâm xuyên, thấu từ trước ra sau. Chiếc lông vũ dài hơn một mét, to bằng nắm tay đâm từ ngực Trần Hi vào, xuyên ra sau lưng. Trần Hi giơ tay trái nắm lấy lông vũ rồi "phập" một tiếng, rút nó ra khỏi cơ thể, máu tươi theo đó phun ra như thác đổ.
Trần Hi loạng choạng mấy cái, nụ cười tàn khốc trên khóe miệng vẫn còn đó. Lúc này, trong mắt Thần bộc Linh, Trần Hi chẳng khác nào một ác ma không thể giết chết. Ánh mắt lạnh lẽo đó, nụ cười tàn khốc đó khiến tim Thần bộc Linh không ngừng run rẩy.
Thần bộc Linh gào lên một tiếng, rồi cúi người đấm mạnh vào đầu Trần Hi.
Tay trái Trần Hi nâng lên, lòng bàn tay mở ra, chặn trước nắm đấm khổng lồ kia. So sánh ra, lòng bàn tay Trần Hi nhỏ hơn nắm đấm của Thần bộc Linh rất nhiều. Thế nhưng nắm đấm đó lại bị hắn chặn đứng lại một cách cứng rắn, nắm đấm dừng khựng, kình phong từ nắm đấm thổi ngược ra sau, tóc Trần Hi bay ngược về phía sau. Gió từ nắm đấm cày trên mặt đất phía sau Trần Hi một rãnh sâu như thung lũng, còn Trần Hi cứ thế đứng vững chãi bên bờ vực thung lũng ấy.
"Điều này không thể nào!"
Thần bộc Linh ngửa mặt lên trời gầm thét: "Tại sao ta không thể giết được ngươi! Ngươi, sinh vật hạ đẳng của thế giới cấp thấp này, ta đáng lẽ phải băm vằm ngươi thành vạn mảnh từ lâu rồi!"
Trần Hi chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt đầy máu và bụi bẩn, nhưng ánh mắt hắn lại sáng ngời như tinh tú rực rỡ. Tay trái đang chặn nắm đấm khổng lồ của Thần bộc Linh, hắn hơi ngẩng cằm đáp: "Tại sao ngươi không giết được ta? Bởi vì đây là nhà của ta, mọi thứ ở đây đều là sinh mạng của ta. Nếu có thứ gì đó mạnh mẽ khác xâm lược quê hương ngươi, giết hại người thân và bạn bè của ngươi, thì ngươi cũng sẽ có khả năng này. Nhưng ngươi sẽ không bao giờ cảm nhận được điều đó nữa."
Trần Hi bắt đầu bước lên trên, từ mép hố sâu bước lên. Thần bộc Linh khổng lồ kia lại không thể chặn nổi Trần Hi, bị Trần Hi đẩy lùi về phía sau. Dáng vẻ hắn ta nhảy lò cò một chân trông có chút nực cười. Trần Hi gầm lên một tiếng giận dữ, rồi dùng một tay đẩy Thần bộc Linh lùi lại điên cuồng. Khoảng cách mỗi bước nhảy của Thần bộc Linh rất lớn, nhưng lại không theo kịp tốc độ lao tới của Trần Hi.
Sau khi nhảy ba bước, Thần bộc Linh cuối cùng cũng không phản ứng kịp, cơ thể ngửa ra sau rồi đổ ập xuống. Trần Hi lao đến bên cạnh hắn ta, tung một cú đá khiến hắn bay văng ra. Thần bộc Linh lăn lộn trên đất. Trần Hi nhanh chân đuổi theo, rồi túm lấy một chiếc cánh sau lưng Thần bộc Linh. Trần Hi một chân giẫm lên lưng hắn ta, tay trái mạnh mẽ rút ngược lên!
Một tia máu phun ra như mũi tên, chiếc cánh bị Trần Hi xé rách một cách thô bạo.
"Của ngươi, trả lại cho ngươi!"
Trần Hi gầm lên, cầm chiếc cánh vừa rút ra đâm ngược lại một cách hung tàn. Máu tươi bắn tung, thịt vụn bay tứ tung. Giữa tiếng gào thét của Thần bộc Linh, Trần Hi lại nhổ thêm một chiếc cánh nữa rồi lại đâm vào. Thần bộc Linh đau đớn đến mức chết đi sống lại, giãy giụa bò về phía trước, Trần Hi giẫm lên lưng hắn, như thể đang thuần hóa một con phi long.
Thần bộc Linh bò trên mặt đất, để lại một vệt máu dài. Trần Hi nhổ sạch sáu chiếc cánh của hắn rồi đâm ngược lại toàn bộ. Sáu chiếc cánh vốn có thể thu lại của Thần bộc Linh lúc này trông như những chiếc gai nhọn trên lưng khủng long bạo chúa, cắm thẳng tắp, máu không ngừng chảy ra từ các vết thương.
Trần Hi há miệng cười, đầy lạnh lùng, hàm răng trắng của hắn dính đầy những sợi máu. Khi cười, máu từ khóe miệng hắn chảy xuống.
Thần bộc Linh vẫn đang cố bò đi xa, Trần Hi nắm lấy một chiếc cánh, hung hãn đâm mạnh xuống! Chiếc cánh xuyên thủng cơ thể Thần bộc Linh rồi ghim chặt xuống mặt đất. Vào khoảnh khắc này, sức mạnh của đại địa được Trần Hi kích phát, như thể có một bàn tay khổng lồ với sức mạnh vô cùng tận cố định chiếc cánh đang ghim ở đó. Thần bộc Linh giống như một con bướm đêm khổng lồ bị kim ghim trên mặt đất, run rẩy, giãy giụa nhưng khó lòng thoát ra.
Liên tiếp sáu lần, Trần Hi dùng chính sáu chiếc cánh của Thần bộc Linh để cố định hắn trên mặt đất. Thần bộc Linh ngửa đầu gào thét, nỗi sợ hãi trong ánh mắt đã phơi bày hoàn toàn tâm cảnh lúc này của hắn ta. Trần Hi chậm rãi bước xuống từ lưng Thần bộc Linh, vì mệt mỏi, vì đau đớn, phần thân trên của Trần Hi rũ xuống khi đi, nhưng bước chân hắn tuy chậm chạp lại vô cùng kiên định.
Bước xuống từ lưng Thần bộc Linh, Trần Hi đi tới trước cái đầu khổng lồ của hắn. Hai người ở ngay sát bên nhau, Trần Hi đứng đó còn chẳng cao bằng đầu của Thần bộc Linh. Tuy nhiên ở vị trí này, ánh mắt Trần Hi gần như nhìn thẳng vào Thần bộc Linh. Hắn nhìn Thần bộc Linh, Thần bộc Linh cũng nhìn hắn.
"Ngươi sẽ phải chịu sự báo thù, chủ nhân của ta sẽ không trơ mắt nhìn ngươi giết chết chúng ta. Thế giới hèn mọn này và những sinh vật hạ đẳng như ngươi, cùng với những người thân, bạn bè của ngươi giống như heo chó kia, đều sẽ chết trong sự báo thù của Thần Vực. Thế giới này sẽ bị nghiền nát, nhưng trước khi chết, các ngươi sẽ phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc nhất!"
Lời của Thần bộc Linh giống như một lời nguyền độc địa trước khi chết.
"Vậy thì, ta sẽ giết cả chủ nhân của ngươi nữa."
Trần Hi đấm một cú vào trán Thần bộc Linh, nắm đấm đập ra một cái lỗ trên xương trán cứng rắn đó. Kình phong đánh nát não bộ của Thần bộc Linh, rồi xuyên ra từ phía sau đầu. Một mảnh xương sọ to bằng một hai mét bị kình phong đánh bay, rồi "bộp" một tiếng dính chặt vào bức tường thành ở rất xa. Phía sau đầu Thần bộc Linh, óc trắng và máu đỏ trộn lẫn vào nhau chảy ra từ lỗ máu.
Cơ thể Thần bộc Linh run rẩy dữ dội như bị điện giật. Trần Hi thu nắm đấm lại, nhìn Thần bộc Linh mặt đã dán sát đất không thể cử động, nói: "Tất cả những gì ngươi nói sẽ không xảy ra, bởi vì ta sẽ đi đến Thần Vực. Khi kẻ địch xâm lược quê hương ta, giết hại bạn bè và người thân của ta, chỉ giết chết kẻ xâm lược là chưa đủ. Các ngươi đối xử với thế giới này thế nào, ta sẽ đối xử với đồng bọn của ngươi ở Thần Vực như thế đó. Từng có người nói sức mạnh của con người là hèn mọn và yếu ớt nhất, ta thề, Thần Vực sẽ run rẩy trước sức mạnh của con người, khuất phục, và cuối cùng là tan vỡ."
Trần Hi ngửa mặt lên trời gầm thét: "Bất cứ kẻ nào muốn hủy diệt thế giới này, ta đều sẽ giết. Dẫu xa đến đâu, dẫu mạnh thế nào!"
Trên bầu trời, cô gái đứng trên đám mây trắng đã sớm đẫm lệ. Nàng nhìn Trần Hi đang ngửa mặt lên trời gầm thét, chợt có một ảo giác, người thanh niên trông tàn tạ không nguyên vẹn kia, mới thực sự là thần. Còn vị thần bộc đã chết kia tuy to lớn như vậy, nhưng trước mặt Trần Hi lại nhỏ bé như một hạt bụi không đáng kể.