"Một thế giới hoàn chỉnh trông như thế nào?" Ninh Phá Phủ hỏi.
Trần Hi trầm tư, một thế giới hoàn chỉnh? Bầu trời, mặt đất, đất đai, nước, gió mưa sấm chớp, hoa cỏ vạn vật, đây đều là những thứ tạo nên một thế giới. Cho dù là thứ nhỏ bé nhất, thiếu đi một mảnh cũng không thể gọi là một thế giới hoàn chỉnh. Ninh đại gia nói với Trần Hi, ta không hiểu rõ cơ thể của ngươi, nên không biết phải dẫn dắt ngươi thế nào. Những gì ta có thể làm, là kể cho ngươi nghe vài chuyện mà ta đã thấy, đã nghe trong suốt bao năm qua, sau đó tự ngươi phán đoán xem chúng có giúp ích gì cho bản thân hay không.
Thấy Trần Hi có vẻ đang suy tư, Ninh Phá Phủ mỉm cười nói: "Những chuyện này không thể vội vàng, ngươi cứ thả lỏng trước đi, ta sẽ kể cho ngươi vài kỳ nhân dị sự mà ta từng gặp."
Tử Tang Tiểu Đóa đỡ Ninh Phá Phủ ngồi ngay ngắn, ông hỏi Trần Hi còn rượu không, Trần Hi đáp bình cuối cùng đã cho Kim Long uống rồi. Gương mặt đang mỉm cười của Ninh Phá Phủ lập tức đông cứng. Ông đột nhiên chắp tay, không nói lời cảm ơn, nhưng sự cảm kích ấy đều hiện rõ trong ánh mắt. Trần Hi tự tay chuẩn bị chút trái cây khô cùng điểm tâm, rồi pha một ấm trà ngon: "Rượu thì tạm thời đừng uống nữa, nhất là loại rượu cũ lâu năm. Uống trà đi, nghe tiền bối kể chuyện xưa."
Ninh Phá Phủ chậm rãi thở hắt ra, gật đầu. Ông bưng chén trà đưa lên mũi ngửi, dùng hơi nóng bốc lên từ chén trà hun vào mắt, dường như làm vậy sẽ dễ chịu hơn đôi chút.
"Tiền bối, mắt của người..." Trần Hi theo bản năng hỏi một câu.
Ninh Phá Phủ đáp: "Thuở thiếu thời luyện công tẩu hỏa nhập ma, làm tổn thương kinh mạch ở mắt nên bị mù."
Tử Tang Tiểu Đóa nói: "Đây đâu phải vết thương khó chữa, sao năm đó tiền bối không chữa cho khỏi?"
Ninh Phá Phủ nói: "Để cho bản thân một bài học, nhắc nhở mình phàm chuyện gì cũng đừng tham công, quá tham lam sẽ tự chuốc lấy thiệt thòi. Sau này tu vi cảnh giới cao lên rồi, có mắt hay không cũng chẳng vướng bận gì. Tuy ta không thể trực tiếp nhìn thấy thế giới này, nhưng dựa vào cảm nhận vẫn có thể biết được những điều nhỏ nhặt nhất. Ví như tướng mạo của hai người, tuy ta không nhìn thấy, nhưng trong tâm trí ta lại rõ ràng như in."
Trần Hi gật đầu: "Thường nghe người ta nói, một người mất đi thứ gì đó thì sẽ nhận được sự bù đắp ở nơi khác. Mắt người mù tuy không thấy gì, nhưng khứu giác và thính giác lại trở nên nhạy bén hơn."
Ninh Phá Phủ hỏi: "Vậy nếu không trở nên nhạy bén thì sao?"
Trần Hi hơi sững sờ, đột nhiên nhận ra mình quả thực quá nông cạn.
Ninh Phá Phủ nói: "Một người đã mù mắt, nếu không để bản thân nghe cho kỹ, ngửi cho kỹ, thì cuộc sống sẽ càng gian nan hơn. Cho nên, không phải một người sau khi mù đi mới được ông trời bù đắp, mà là nhờ sự nỗ lực của chính mình. Mắt không nhìn thấy thì dốc sức mà lắng nghe, những gì nghe được tự nhiên sẽ nhiều lên. Ông trời chẳng hề thương xót ai, bởi nếu thật sự có ông trời, thì thời gian và sức lực đâu mà lo chuyện nhân gian."
Trần Hi gật đầu.
Ninh Phá Phủ nói: "Ví như Quốc sư, người này rất rõ mình thiếu thứ gì, nên đã nỗ lực để bù đắp thứ đó. Bỏ qua phẩm hạnh, hành vi và tư tưởng của hắn, chỉ nói riêng về sự kiên trì và bền bỉ, có lẽ trên thế gian này không có mấy tu sĩ sánh bằng hắn. Có lẽ các ngươi cho rằng, lúc hắn không thể tu hành vẫn mặt dày mày dạn bám theo Lệ Lan Phong là quá mức vô sỉ. Nhưng đó chẳng phải là một loại kiên trì hay sao? Hắn muốn thay đổi, kiên định muốn thay đổi."
Dường như nhớ lại vài chuyện cũ, vẻ mặt Ninh Phá Phủ đã bớt đi phần nào đau buồn. Cái chết của Kim Long là một đòn giáng không nhỏ đối với ông. Nếu có thể đổi lấy, dù chính mình phải chết, ông cũng không muốn người bạn duy nhất trong bao năm qua phải chết. Không ai biết vì sao, bạn của Ninh Phá Phủ không phải là người, mà là một con cự mãng trông rất giống Kim Long.
"Quốc sư tên là Lệ Cửu Tiêu, nhưng đó là cái tên hắn tự đổi sau này. Hắn cảm thấy mình có thể bay lượn trên chín tầng mây, có thể trở thành người độc nhất thiên hạ. Sau khi được Lệ Lan Phong cải tạo, hắn rời bỏ Lệ Lan Phong, có lẽ vào lúc đó, hắn cảm thấy mình nên tự dựa vào bản thân. Sau đó hắn gia nhập một tiểu tông môn để tu hành. Tuổi hắn đã lớn, không phải là độ tuổi vàng để bắt đầu tu hành nên đương nhiên không được coi trọng. Nhưng đặc điểm lớn nhất của người này là biết nhẫn nhục, đợi đến khi tu vi thành tựu, hắn một hơi giết sạch tiểu tông môn đó, lúc rời đi thậm chí còn không quên đóng cửa lại."
"Có lẽ thấy mình làm hơi quá tay, một ngày sau hắn quay lại, chôn cất tất cả thi thể."
Trần Hi cảm thấy ớn lạnh trong lòng, Lệ Cửu Tiêu như vậy, có lẽ không phải vì không thể tu hành mà dẫn đến tâm lý biến thái. Hắn vốn dĩ là người như vậy từ đầu, đó chính là tính cách của hắn.
Ninh Phá Phủ im lặng một lát rồi nói: "Ba năm sau, Lệ Cửu Tiêu quay lại tiểu tông môn đó, rồi đào tất cả hài cốt mà chính tay hắn chôn cất lên, nghiền xương thành tro."
Tử Tang Tiểu Đóa khẽ kêu lên: "Tại sao?"
Ninh Phá Phủ nói: "Vì ba năm sau, hắn nhận ra sự việc đó chính là tâm ma của mình. Hắn đã định sẵn không thể làm người tốt, nên việc chôn cất những người đó là lần duy nhất lương tâm hắn không vượt qua được. Hắn quay lại, xóa bỏ việc làm của lần lương tâm trỗi dậy đó, để tâm ma duy nhất này biến mất. Kể từ ngày đó, hắn không bao giờ có thể làm bất cứ việc thiện nào nữa."
Ninh Phá Phủ "nhìn" về phía Trần Hi: "Giờ ngươi đã biết ngươi và Lệ Cửu Tiêu khác nhau ở điểm nào chưa?"
Trần Hi gật đầu: "Sự cực đoan."
Ninh Phá Phủ hơi gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng khả năng lĩnh ngộ của Trần Hi.
"Nhìn một người, không thể chỉ nhìn hắn là người tốt hay người xấu. Nếu dùng tốt xấu để phân định một người thì quá nông cạn. Chúng ta quen với việc thấy ai đó rất xấu thì sẽ tránh xa họ, rồi phỉ nhổ mọi thứ của họ. Nhưng một kẻ xấu, thực sự tất cả mọi thứ đều đáng bị phỉ nhổ sao? Rõ ràng là không. Ví như Lệ Cửu Tiêu, không ai xấu hơn hắn, nhưng trên người hắn vẫn có điểm đáng học hỏi."
"Chúng ta luôn vì chán ghét một người mà phủ nhận sạch trơn những gì họ có, nên đa số mọi người đều tầm thường vô vị. Trong các cuộc chiến tranh giữa những người bình thường, quốc gia bình thường ở phàm võ thế giới, vẫn có thể tạo ra không ít danh tướng, tại sao? Những ai học được ưu điểm từ kẻ địch đều thành công. Những ai cho rằng mọi thứ của kẻ địch đều không nên học hỏi, thì đã định sẵn thất bại."
Trần Hi gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Ninh Phá Phủ nói: "Ta vừa nói rồi, thể chất của ngươi quá đặc biệt, trải nghiệm của bản thân ta có lẽ không giúp được gì cho ngươi. Cho nên hôm nay ta chỉ kể chuyện, còn ngươi có lĩnh ngộ được hay không, ta cũng không biết. Vừa rồi nói về Quốc sư, giờ nói về Lâm Ký Lân. Quá trình Lâm Ký Lân kế thừa hoàng vị năm xưa còn khốc liệt hơn nhiều so với cuộc tranh đấu giữa Lâm Khí Bình và Lâm Khí Thừa mà ngươi từng thấy. Chỉ là Lâm Khí Bình và Lâm Khí Thừa gặp đúng lúc Đại Sở sụp đổ nên trông mới thảm khốc. Theo ta biết, thế hệ của Lâm Ký Lân, những người sống sót chỉ còn vài nữ tử, nam tử gần như chết sạch."
"Năm đó Lâm Ký Lân theo học thầy Viễn Hiền ở Thiên Xu Thành, lúc ấy Lâm Ký Lân không nói mình là Thánh hoàng tử. Thầy Viễn Hiền là một đại nho, không biết tu hành. Trông ông ta cực kỳ nho nhã lịch sự, tiếng tăm trong hàng xóm rất tốt, ai cũng kính trọng ông. Từng có vài người nói xấu thầy Viễn Hiền trong bóng tối, nhưng sau đó những tiếng nói đó dần biến mất. Tất cả mọi người đều khen ngợi thầy Viễn Hiền, không ai nói xấu ông ta nữa."
Tử Tang Tiểu Đóa nói: "Ta từng nghe cha nhắc đến người này, sau đó bị Lâm Ký Lân giết chết."
Ninh Phá Phủ gật đầu: "Vậy ngươi có biết tại sao Lâm Ký Lân lại giết ông ta không?"
Tử Tang Tiểu Đóa lắc đầu.
Ninh Phá Phủ chậm rãi nói: "Ban đầu, thầy Viễn Hiền nổi tiếng là vì ông ta mở một viện thu dung. Tất cả những người già không ai chăm sóc đều có thể đến viện thu dung sống, không cần trả bất cứ khoản tiền nào, chính ông ta bỏ tiền túi ra lo liệu mọi thứ. Nhưng các ngươi biết đấy, thế gian này không bao giờ thiếu kẻ tham lam. Một số con cháu bất hiếu thấy có thể vứt bỏ cha mẹ già vào viện thu dung, vừa không mất tiền, bản thân lại được thanh tịnh."
"Dần dần, người trong viện thu dung ngày càng đông, thầy Viễn Hiền dù giàu có đến mấy cũng bắt đầu thiếu hụt. Sau đó một ngày, có một cụ già sống trong viện nhận được tin từ hàng xóm, nói rằng con ông gặp cướp trên đường đi làm, cả nhà đều chết sạch. Cụ già vội vã quay về, lo liệu xong tang sự liền bán hết gia sản, rồi quyên góp số tiền đó cho thầy Viễn Hiền."
"Lại một thời gian sau, có người con của một cụ già trong viện tìm đến, nói mình lương tâm cắn rứt, vì đưa cha vào viện thu dung thuần túy là do mình bất hiếu, càng nghĩ càng bất an, hơn nữa vì bị hàng xóm chỉ trích nên không còn mặt mũi nào sống ở Thiên Xu Thành. Vì vậy anh ta định chuyển đến nơi khác, quyên góp căn nhà của mình cho viện thu dung."
"Thầy Viễn Hiền biến những chuyện này thành câu chuyện, thường xuyên kể cho những người đến thăm cha mẹ mình nghe. Dần dần, người chuyển khỏi Thiên Xu Thành ngày càng nhiều, nhà cửa quyên góp cho viện thu dung cũng ngày càng nhiều. Một người, chỉ bằng lời nói mà khiến bao nhiêu người cảm thấy tội lỗi, thậm chí không đủ dũng khí sống tiếp ở Thiên Xu Thành mà phải chuyển đi. Khi những chuyện như vậy dần nhiều lên, danh tiếng của thầy Viễn Hiền cũng ngày càng lớn."
"Lâm Ký Lân nghe những câu chuyện này xong liền tìm đến bái kiến thầy Viễn Hiền. Hắn cảm thấy mình chắc chắn học được điều gì đó từ người như vậy, nên hắn đã đi. Nửa năm sau, Lâm Ký Lân như biến thành một người khác, không chỉ lời nói cử chỉ khiến người ta tâm phục khẩu phục, mà tính cách cũng trở nên ôn hòa. Hắn công khai tuyên bố rút lui khỏi cuộc tranh giành ngôi vị Thánh hoàng, không những thế còn hết lòng giúp đỡ huynh đệ của mình, bất kể ai gặp khó khăn, hắn đều sẵn sàng dốc sức giúp đỡ."
Ninh Phá Phủ im lặng một lúc, nhìn Trần Hi một cái rồi tiếp tục: "Ba tháng sau, Đại hoàng tử có quan hệ tốt nhất với Lâm Ký Lân đột nhiên luyện công tẩu hỏa nhập ma, phế bỏ tu vi. Sau đó là đệ đệ của hắn, không biết tại sao lại sinh lòng chán đời, giao toàn bộ gia sản cho Lâm Ký Lân rồi rời khỏi Thiên Xu Thành, nhưng vừa ra khỏi thành đã bị người ta giết chết, nghe nói là do một Thánh hoàng tử khác phái người làm."
Ánh mắt Trần Hi ngày càng lạnh lẽo, bởi hắn đã đoán được kết cục của câu chuyện.
Ninh Phá Phủ nói: "Kết quả đến khi lão Thánh hoàng cảm thấy cơ thể mình không xong nữa mới giật mình nhận ra, những người kế vị có thể chọn đã chẳng còn lại bao nhiêu. Kẻ ngốc thì đã ngốc, kẻ chết thì đã chết, kẻ tàn phế thì đã tàn phế. Người thích hợp nhất chỉ có thể là Lâm Ký Lân. Thế là ông ta phái người triệu Lâm Ký Lân đến, tuyên bố Lâm Ký Lân kế thừa ngôi vị Thánh hoàng. Lâm Ký Lân lại từ chối, nói mình đã hứa sẽ không kế thừa ngôi vị, muốn nhường cho huynh đệ. Đây là một giai thoại, nhưng lão Thánh hoàng không còn lựa chọn nào khác, cuối cùng phải hạ chỉ ba lần, Lâm Ký Lân mới chịu kế thừa ngôi vị."
Trần Hi nói: "Sau khi hắn trở thành Thánh hoàng, việc đầu tiên nhất định là giết thầy Viễn Hiền. Việc thứ hai, chính là giết mấy người huynh đệ bị ngốc, bị tàn phế kia của mình."
Ninh Phá Phủ gật đầu: "Phải. Thực ra thế gian này làm gì có nhiều sự cảm ngộ, lại làm gì có nhiều sự cảm động đến thế. Chỉ dựa vào cái miệng của thầy Viễn Hiền mà khiến bao nhiêu người cảm thấy sống trên đời là tội lỗi, rồi dâng hiến gia sản? Nếu thật sự có thể tự cảm ngộ, tự cảm thấy tội lỗi như vậy, thì lúc đầu đã không đưa cha mẹ vào viện thu dung. Chẳng qua là bị hắn kẻ giết, kẻ khống chế mà thôi. Những người chuyển đi kia, ai mà quan tâm họ chuyển đến nơi nào, vùng đất rộng lớn bên ngoài thành, tùy tiện đào vài cái hố, chính là ngôi nhà mới mà thầy Viễn Hiền chuẩn bị cho họ."
Trần Hi nói: "Ý của tiền bối là?"
Ninh Phá Phủ nói: "Câu chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả, nếu có thì có lẽ là nhắc nhở người khác rằng, sự lương thiện thuần túy sẽ bị lợi dụng, còn cái ác thuần túy lại trông có vẻ đẹp đẽ hơn. Một người nếu quá lương thiện nhưng bắt buộc phải chiến thắng kẻ tà ác thuần túy, thì đương nhiên không thể chỉ dựa vào sự lương thiện của chính mình."
Ông lại hỏi: "Ngươi thiếu thứ gì?"
Sắc mặt Trần Hi thay đổi đột ngột.
Ninh Phá Phủ nói: "Đây là một con đường đầy hung hiểm, thứ ngươi thiếu chính là cái ác, nhưng muốn kiểm soát cái ác này, không hề dễ dàng. Một thế giới hoàn chỉnh không thể chỉ có sự lương thiện, tà ác cũng là một phần cấu thành nên thế giới."
Ông đứng dậy, vỗ vai Trần Hi: "Quả là đại hung hiểm."