Giọng điệu của Thương Chi không chút nghi ngờ, bởi hắn có đủ thực lực và tự tin. Dược Cửu Nương đã hoành hành ngang ngược ở Dược Môn mấy trăm năm, nhưng trước mặt Thương Chi, bà ta chẳng khác nào một con cừu già chờ làm thịt. Tất nhiên, Thương Chi sẽ không ra tay ngay, bởi mục đích hắn đến đây vốn không phải để giết người.
"Ngươi nói rõ ràng hơn chút đi."
Dược Cửu Nương run rẩy nói, bà ta đã hoàn toàn mất đi thế chủ động trước mặt Thương Chi. Cảm giác bị kẻ khác ức hiếp ngay trong chính nhà mình khiến bà muốn khóc. Người đàn bà mạnh mẽ này từ trước tới nay chưa từng rơi lệ quá hai lần, thế nhưng giờ đây lại là muốn khóc mà không ra nước mắt.
Thương Chi giơ tay làm điệu bộ, giọng điệu nhấn mạnh nhưng biểu cảm lại vô cùng thư thái. Hắn biết mình đã thành công, đám tu hành giả nhân loại này đã hoàn toàn bị khí thế của hắn áp đảo, kế hoạch của hắn đã thành công hơn một nửa. Hắn vung tay rồi nói: "Thực ra cũng đơn giản thôi, chúng ta chỉ đang thử nghiệm, xem Lâm Khí Bình đã làm điều đó như thế nào."
Dược Cửu Nương nói: "Chúng ta đều biết, sở dĩ Lâm Khí Bình đột nhiên trở nên mạnh mẽ là vì rất có khả năng hắn đã thôn phệ thú tương ứng của mình, nếu không thì không thể tiến cảnh nhanh như vậy được. Bây giờ dù ngươi có bày hết đám Uyên thú dưới trướng ra cho chúng ta chọn từng con một, chúng ta cũng không tìm được thú tương ứng của mình. Đây căn bản không phải vấn đề xác suất, mà là vận may."
Thương Chi hỏi: "Ngươi còn nhớ Vô Tận U Vương không?"
Dược Cửu Nương hơi sững sờ: "Đã lâu rồi không nghe nhắc đến cái tên này. Ta nghe nói hắn đã được Thành chủ Lam Tinh Thành là Trần Hy cứu sống? Hơn nữa còn thành công tách bỏ khí tức Vô Tận Thâm Uyên trên người hắn, giờ đây căn bản không thể truy tìm tung tích nữa. Người của Lam Tinh Thành đều đã chuyển đến một nơi nào đó, giờ ngươi nhắc đến Vô Tận U Vương chẳng phải đã quá muộn rồi sao?"
"Chuyện Vô Tận U Vương bị tách bỏ thâm uyên chi khí không phải là trọng điểm."
Thương Chi mỉm cười nói: "Ý ta là, ngươi biết chúng ta đã tạo ra một Vô Tận U Vương, thì chẳng lẽ chúng ta không thể tạo ra người thứ hai? Chẳng lẽ không thể tạo ra mười người, một trăm người hay sao?"
Sắc mặt Dược Cửu Nương bỗng chốc thay đổi: "Ý ngươi là gì?"
Thương Chi đáp: "Đơn giản thôi, ngươi xuất người, chúng ta xuất Uyên thú, liều mạng rót thâm uyên chi khí vào. Trừ những kẻ không chịu nổi mà chết, thì một nghìn người ít nhất cũng thành công được một trăm chứ nhỉ. Trong Vô Tận Thâm Uyên thứ gì cũng thiếu, chỉ riêng Uyên thú là không thiếu. Ngay cả khi trong kế hoạch của Thánh Vương chúng ta tổn thất hàng trăm triệu Uyên thú, thì số lượng đó đối với tổng số Uyên thú mà nói căn bản chẳng đáng là bao."
"Không!"
Dược Cửu Nương cuối cùng cũng hiểu ý của Thương Chi. Bà đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Thương Chi: "Ta tuyệt đối sẽ không hy sinh người trong tộc mình để đổi lấy cái gọi là thực lực mạnh mẽ kia, đó căn bản là một cái hố không đáy!"
Thương Chi vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười đó đã trở nên lạnh lẽo vô cùng: "Ta vừa nói rồi, ta đến đây là để tìm kiếm sự hợp tác. Thực ra, dù là từ 'tìm kiếm' hay 'hợp tác' thì cũng chỉ là cách nói khách sáo mà thôi. Nếu nói thẳng thắn hơn, thì có thể dùng từ 'thông báo'. Tối đa cũng chỉ là cho các ngươi cái quyền được biết mà thôi, chẳng lẽ ta không thể giết ngươi rồi mang hết đám người trẻ tuổi còn lại đi sao?"
Sắc mặt Dược Cửu Nương trắng bệch như tờ giấy. Cánh tay bà giơ lên cuối cùng cũng buông thõng đầy bất lực, rồi thân hình bà đổ ập xuống ghế, hồi lâu vẫn không thể gượng dậy. Đám tu hành giả nhân loại trong phòng ai nấy đều trừng mắt nhìn, nhưng không một ai dám lên tiếng mắng nhiếc Thương Chi nữa. Cái chết thảm khốc của thiếu niên Dược Môn lúc nãy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí họ.
"Chuyện là như vậy."
Thương Chi đứng dậy, bình thản và bá đạo nói: "Ta đến, chỉ là để thông báo kế hoạch này cho các ngươi, cho các ngươi sự tôn trọng đầy đủ mà thôi. Nếu muốn, chúng ta có thể tùy ý bắt người, tùy ý thí nghiệm. Nhưng chúng ta vẫn hy vọng tiến hành theo cách hợp tác, bởi liên minh đối với nhân loại hay Uyên thú mà nói đều là lối thoát duy nhất. Nếu chúng ta diệt tộc các ngươi, thì sau này sẽ không còn cách nào hợp tác với những tu hành giả nhân loại khác nữa."
"Thực ra, ngươi cũng không cần phải bi ai như vậy."
Thương Chi nhìn quanh đám người: "Nhìn biểu cảm và phản ứng của các ngươi hiện tại, có thể thấy các ngươi cũng chẳng phải là một lòng một dạ. Ngươi là người chủ sự, ta đoán là vì gia tộc ngươi bảo toàn thực lực khá đầy đủ. Nếu đã vậy, sao ngươi phải lấy người trong tộc mình ra làm nhóm thí nghiệm đầu tiên? Những kẻ hiện đang phải dựa dẫm vào tộc các ngươi, hình như mới là những người nên hy sinh trước thì phải."
"Đồ súc sinh!"
Một lão già đứng dậy mắng nhiếc: "Ngươi đang ly gián, ngươi đến đây hoàn toàn là để diệt tộc chúng ta!"
Thương Chi cười lớn, có vẻ chẳng hề tức giận. Hắn nhìn lão già đó: "Lúc nãy ta đề nghị để người trong tộc của bà lão này hy sinh, sao ngươi không tức giận như vậy? Bởi vì chuyện không liên quan đến mình, đây là đạo lý đơn giản nhất. Giờ đến lượt các ngươi, ngươi không ngồi yên được nữa sao?!"
Nói đến đây, sắc mặt hắn đột nhiên lạnh đi, thân hình biến mất trong chớp mắt. Lão già còn chưa kịp phản ứng, Thương Chi đã túm lấy cổ lão, ấn lão ngồi trở lại ghế. Một tiếng "bộp" vang lên, chiếc ghế vỡ nát, lão già ngã ngồi xuống đất. Cùng lúc đó, toàn bộ xương cốt và nội tạng trên người lão đều vỡ vụn.
Thương Chi đè lên cổ lão già, hừ lạnh: "Ngồi cho ngoan, lần sau muốn nói gì nhớ xin phép trước, nếu không ta sẽ cho rằng ngươi không biết lễ phép."
Hắn đứng thẳng người, còn lão già thì không bao giờ đứng dậy được nữa. Lão nằm liệt dưới đất trông như một cái cây mục nát đã đổ rạp, khiến mỗi người nhìn vào đó đều thấy được tương lai của chính mình.
"Các ngươi tự suy nghĩ đi."
Thương Chi cười lạnh: "Đây là sự ban ơn của Đại Uyên Đế Quốc dành cho các ngươi. Nếu có thể tạo ra một đội quân, thì đội quân của Thần Vực cũng không còn là bất khả chiến bại nữa. Chuyện này nói thế nào cũng là việc tốt cho nhân loại các ngươi, đừng để ta phải ra tay giết người nữa. Lần tới, kẻ ta giết sẽ không chỉ là một hai người, mà là tất cả người già, phụ nữ và trẻ em trong số các ngươi, còn đám thanh niên trai tráng ta sẽ mang đi hết."
Chuyện như vậy không chỉ xảy ra trên Phiêu Miểu Phong. Sứ giả của Đại Uyên Đế Quốc với hơi thở nguyên thủy mới mẻ, mang theo sự ngang ngược vô lý đó, đã đến bất kỳ nơi tụ tập nào của tu hành giả mà chúng phát hiện ra để đàm phán với nhân loại theo cách của Thương Chi. Đối với Uyên thú, đây là một khởi đầu mới, nhưng đối với nhân loại, đây là họa vô đơn chí.
Có lẽ, đây mới chính là dấu hiệu của ngày tận thế đối với giới tu hành nhân loại. Không phải ngày tận thế của toàn bộ thế giới nhân loại. Có lẽ không bao lâu nữa, từ "tu hành giả" sẽ biến mất hoàn toàn khỏi nhận thức của nhân loại. Có lẽ cũng không bao lâu nữa, từ "nhân loại" sẽ biến mất hoàn toàn khỏi hành tinh này.
Không ai biết tại sao Uyên thú lại có thể tìm thấy nơi tụ tập của các tu hành giả một cách chính xác đến thế, lại còn tìm thấy cả lối vào không gian. Nếu có ai còn nhớ từng có một đạo nhân Âm Dương Nhãn lưu lại trong Vô Tận Thâm Uyên một thời gian dài, thì có lẽ sẽ đoán ra được đôi chút. Sự thấu hiểu về không gian của Âm Dương Nhãn Hồ Tô đạo nhân vốn dĩ đã ở một tầng thứ rất cao. Tách bỏ linh hồn con người là thiên phú của hắn, còn sự thấu hiểu về sức mạnh không gian mới chính là năng lực tu hành của hắn.
Dưới chân núi Chung Nam, Uyên Vương thứ ba mang tên Thú Kỷ dẫn theo thuộc hạ ngước nhìn đỉnh núi. Hắn không biết tu hành giả trong ngọn núi này đến từ đâu, nhưng pháp khí mà Hồ Tô đạo nhân để lại đã tìm thấy nơi này một cách chính xác. Trong Vô Tận Thâm Uyên, một Uyên thú vương giả có thực lực xếp thứ ba, có thể tưởng tượng được hắn đáng sợ đến mức nào. Những nơi quân đội Thần Vực tạm thời chưa tìm ra, thì Uyên thú lại tìm thấy rất nhanh.
Thực ra pháp khí Hồ Tô đạo nhân để lại trong Vô Tận Thâm Uyên chỉ có hai món, một món trong tay Thương Chi, một món trong tay Thú Kỷ. Hồ Tô đạo nhân đã tan xương nát thịt trong trận pháp do Ninh đại gia phát động, dã tâm của hắn cũng theo đó mà tiêu tan. Có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ rằng, thứ mình để lại lại có thể phát huy tác dụng lớn đến thế.
"Chúng ta xé rách không gian nhé?"
Thuộc hạ của Thú Kỷ hỏi.
Thú Kỷ lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ tự tin ngang ngược, nhưng lại cố gắng tỏ ra ôn hòa: "Không, Uyên Hoàng bệ hạ nói, lễ nghi tối thiểu vẫn phải giữ. Kể từ ngày Đại Uyên Đế Quốc được thành lập, chúng ta không còn đại diện cho sự dã man nữa. Vì chúng ta đến đây để tìm kiếm sự hợp tác, thì cứ lịch sự mà đến cửa thôi."
Hắn ngẩng đầu, giọng không lớn nhưng vang vọng khắp cả dãy núi: "Ta là sứ giả của Đại Uyên Đế Quốc, Thú Kỷ, xin được yết kiến lãnh tụ của các tu hành giả nơi đây. Ta đến với sự chân thành đầy đủ, mục đích là để cùng nhau chống lại kẻ thù đến từ Thần Vực."
Cánh cửa không gian mở ra ngay khi hắn vừa dứt lời, Ninh Phá Phủ vẻ mặt nghiêm nghị bước ra. Khi nhìn thấy Ninh Phá Phủ, sắc mặt Thú Kỷ lập tức thay đổi. Hắn không ngờ người này lại ở đây, sự tự tin trên mặt hắn trước đó lập tức tan biến. Dù hắn gần như cảm nhận được ngay lập tức người này đang bị thương rất nặng, nhưng vẫn không dám làm càn.
"Hóa ra là ngài."
Mặc dù Uyên thú có mối thù khắc cốt ghi tâm với Ninh Phá Phủ, số lượng Uyên thú bị Ninh Phá Phủ giết trong trận đại trận ở Vô Tận Thâm Uyên có lẽ chỉ đứng sau trận pháp của Thánh Vương. Cái uy thế đó khiến bất kỳ con Uyên thú nào nhìn thấy trận pháp khởi động đều có ảo giác như ngày tận thế đã đến.
"Đối với bậc cường giả, chúng ta luôn dành sự tôn trọng tối thiểu."
Thú Kỷ hơi cúi đầu nói: "Dù mối thù giữa chúng ta với ngài không thể hóa giải, nhưng vì chúng ta đến với sự chân thành muốn liên minh hợp tác, nên mối thù này ta tạm thời sẽ gác lại."
Ninh Phá Phủ nhìn kỹ Uyên thú vương giả này, im lặng một lúc rồi quay người đi vào. Thú Kỷ dặn thuộc hạ ở lại bên ngoài, còn hắn một mình đi theo Ninh Phá Phủ vào trong không gian.
Giữa sườn núi Chung Nam, trong căn nhà tranh kia.
Những người khác đều không lộ diện, Ninh Phá Phủ và Tàng Ý đạo nhân đại diện cho mọi người đàm phán với Thú Kỷ. Đối với người Lam Tinh Thành mà nói, đây là một thời điểm vô cùng nhạy cảm. Phần lớn các cường giả đều bị thương nặng, bao gồm cả Đằng Nhi, Bạch Hổ, Huyền Vũ - ba vị bán thần. Câu Trần ra tay quá nặng, dù cơ thể đã khôi phục khả năng tự do hành động, nhưng tu vi thực lực vẫn khó lòng khôi phục trong thời gian ngắn.
Ninh Phá Phủ đứng ra là vì Uyên thú có một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng đối với ông. Còn Tàng Ý đạo nhân thực tế là người có thực lực mạnh nhất có thể ra tay trong số tất cả người của Lam Tinh Thành hiện tại. Trần Tận Nhiên, Ma, và những cao thủ khác đều không thể ra tay, một khi ra tay sẽ để lộ sơ hở.
Thương Chi khôi phục rất nhanh sau nỗi sợ hãi ban đầu, bởi hắn càng lúc càng tin rằng vết thương của Ninh Phá Phủ nặng đến mức ông không thể tùy ý ra tay. Và vị đạo nhân trẻ tuổi ngồi bên cạnh Ninh Phá Phủ kia, dù trông như một thanh kiếm sắc bén, nhưng trên người cũng có thương tích.
"Hình như, ta đã đến đúng lúc."
Thương Chi mỉm cười, cảm thấy thế chủ động đã trở về tay mình.
Ninh Phá Phủ cũng mỉm cười: "Chỉ cần ta mở cửa cho ngươi vào, thì đối với ngươi, thời điểm nào cũng đều là đúng lúc cả."
Câu nói này thâm sâu khó lường, Thương Chi cũng lười tiếp tục thăm dò: "Chúng ta hãy bàn thẳng vào chuyện hợp tác đi. Chúng ta có một kế hoạch lớn, rất lớn, lớn đến mức có thể đánh bại kẻ thù từ Thần Vực trong thời gian ngắn."