Như mộng như ảo.
Khi Trần Hi mở mắt ra, chàng cũng không dám chắc những gì mình vừa nhìn thấy là thật hay chỉ là một giấc chiêm bao. Không thể giải thích được vì sao khi Trần Hi tiến vào đan điền khí hải của chính mình, lại có thể trông thấy một vùng tinh không rồi đặt mình vào trong đó. Trước đây Trần Hi từng cẩn thận thăm dò đan điền khí hải của bản thân, nhưng chưa bao giờ dùng cách thức này.
Ai có thể ngờ rằng, sau khi bay lên từ khí hải lại có thể tiến vào vũ trụ bao la? Đó là vũ trụ thực thụ, hay chỉ là một cảnh tượng phản chiếu trong đan điền khí hải của chính mình? Nếu chỉ là cảnh tượng, tại sao lại chân thực đến thế?
Trần Hi lại nhắm mắt, hồi tưởng lại tất cả những gì đã thấy. Ở gần nhất là mặt trăng, mặt trăng vẫn đang trong trạng thái cực kỳ nguyên thủy, bề mặt vẫn là một lớp vỏ cứng rắn như ngọc thạch. Nghĩa là, phần lớn tinh thần lực bên trong mặt trăng đều bị phong ấn trong lớp vỏ cứng cáp hoàn chỉnh này, thứ Trần Hi cảm nhận được chỉ là tinh thần lực thẩm thấu ra ngoài.
Còn hành tinh khác mà Trần Hi đặt chân đến, bề mặt đã lỏng lẻo, trông như một sa mạc trải dài vô tận, chỉ là sự sa mạc hóa này rất thô ráp, kích thước cát sỏi lớn hơn cát bình thường rất nhiều. Trần Hi cẩn thận suy ngẫm, dần dần tìm ra manh mối.
Nếu những hành tinh này tồn tại thực sự chứ không phải ảo giác, thì lời giải thích duy nhất chính là sự sắp xếp của chúng hoàn toàn do Nhân Nữ kiểm soát. Điều này vượt xa sự hiểu biết của Trần Hi về thực lực của thần, chàng vốn tưởng sức mạnh của thần chỉ giới hạn trong một thế giới, không ngờ thần lực đã đủ để chi phối vị trí các hành tinh trong vũ trụ.
Nhân Nữ cưỡng ép dung hợp những hành tinh này vào hệ tinh tú này là để dùng tinh thần lực từ những ngôi sao chết khác nuôi dưỡng Thiên Phủ Đại Lục. Sự nuôi dưỡng này không hề mãnh liệt mà rất chậm rãi và bền bỉ. Nghĩa là, những hành tinh này đang lần lượt cung cấp dưỡng chất cho Thiên Phủ Đại Lục.
Nghĩ đến đây, Trần Hi cảm thấy cần phải đi thăm dò thêm lần nữa. Chàng ngưng thần tĩnh khí, rồi lại tiến vào thế giới đan điền khí hải. Lần này Trần Hi đã quen đường, chàng không dừng lại cũng không ngoái nhìn, bay thẳng qua mặt trăng, vượt qua hành tinh thứ hai đã từng khám phá, hạ xuống hành tinh thứ ba.
Tại đây, Trần Hi trông thấy một cảnh tượng khác.
Hành tinh này đã hoàn toàn hoang phế, không còn một chút tinh thần lực nào. Bề mặt trông như vùng đất cằn cỗi, có những ngọn núi cao, nhưng ngay cả đá núi cũng trở nên trắng bệch. Đây là một ngôi sao chết đã bị vắt kiệt tinh thần lực, Thiên Phủ Đại Lục đã dùng hàng vạn năm hoặc lâu hơn nữa để hút sạch sức mạnh của nó.
Điều này khiến Trần Hi liên tưởng đến mặt trăng ở kiếp trước, vì cảnh tượng trông thấy trên bề mặt hành tinh này gần như y hệt. Dẫm lên lớp bụi dày mà bước đi, ngay cả một tiếng động cũng không có. Nơi đây khô cằn, hoang vu, không chút sinh cơ. Xét về thể tích, hành tinh này có lẽ còn lớn hơn Thiên Phủ Đại Lục, nhưng không lớn bằng hành tinh thứ hai mà Trần Hi từng khám phá.
Trần Hi không khỏi nghĩ rằng, những hành tinh này hẳn là đang di chuyển theo một trận pháp nào đó. Sau khi tinh thần lực trên một hành tinh bị Thiên Phủ Đại Lục vắt kiệt, hành tinh khác sẽ vận chuyển đến để tiếp quản vị trí của nó. Hành tinh thứ ba này, từ rất lâu trước đây có lẽ từng xếp ở vị trí thứ hai. Sau khi tinh thần lực của nó biến mất, hành tinh xếp ở vị trí thứ ba sẽ vận chuyển đến và đổi chỗ cho nó.
Trần Hi tĩnh tâm cảm nhận, sau một thời gian dài, chàng khẳng định phán đoán của mình là chính xác. Bởi vì hành tinh này vẫn đang chậm rãi di chuyển và đang tiến lại gần hành tinh thứ tư. Có lẽ vài vạn năm nữa, sau khi hành tinh đang xếp ở vị trí thứ hai bị vắt kiệt, thì hành tinh thứ tư sẽ tới bù vào.
Trận pháp thật đồ sộ!
Thực ra thiết lập của loại trận pháp này rất đơn giản, nhưng sự đơn giản đó được xây dựng trên nền tảng vận hành cả hành tinh. Cho nên dù trận pháp có đơn giản đến đâu, vẫn tỏ ra vô cùng hùng vĩ. Đối với sự thấu hiểu về thần lực, Trần Hi lại nâng lên một tầm cao mới. Những vị thần trong Thần Vực, nhất là những vị có địa vị cao hơn, chẳng phải thần lực còn mạnh mẽ hơn sao?
Bách Ly Nô còn có thể chiến thắng Nhân Nữ, vậy sức mạnh của Bách Ly Nô cũng đủ để thay đổi sự sắp xếp của tinh tú. Trong lòng Trần Hi dấy lên cảm giác bất lực nhàn nhạt, muốn giết Bách Ly Nô, khó khăn biết bao?
Bề mặt hành tinh này tích tụ một lớp bụi dày, loại bụi rất mịn, nhỏ hơn vô số lần so với cát sỏi trên bề mặt hành tinh chàng từng khám phá. Đây chính là minh chứng cho việc đã bị vắt kiệt, nghĩa là hành tinh này hoàn toàn phế bỏ. Trần Hi ngoái nhìn mặt trăng, thầm nghĩ vị trí của mặt trăng thật sự rất quan trọng, nên mới luôn giữ được sự hoàn chỉnh.
Cho dù tinh thần lực của hàng chục hành tinh bị vắt kiệt, có lẽ vị trí của mặt trăng cũng sẽ không thay đổi, bởi vì mặt trăng và Thiên Phủ Đại Lục là tương hỗ lẫn nhau. Sự thay thế ngày đêm nhìn thấy trên Thiên Phủ Đại Lục cần có hành tinh này duy trì sự hoàn chỉnh.
Tại sao Nữ Thần lại làm ra hành động như vậy? Là phương pháp bà ta tự nghĩ ra, hay học hỏi từ đâu đó?
Trần Hi kinh hãi trong lòng: Nếu thần có thể tự do đi lại trong vũ trụ, vậy đã từng tới Trái Đất nơi mình ở kiếp trước chưa? Nữ Thần sắp xếp Thiên Phủ Đại Lục như thế này, liệu có phải chính vì nhìn thấy hệ Mặt Trời, nên dùng thần lực cưỡng ép tạo ra một hệ Mặt Trời mở rộng?
Nghĩ đến đây, trong lòng bàn tay Trần Hi rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Ban đầu Trần Hi tưởng Nữ Thần chỉ đơn thuần tạo ra Thiên Phủ Đại Lục, giờ mới hiểu để duy trì thế giới do mình tạo ra, bà ta đã phải trả giá nhiều đến thế nào. Trần Hi dường như thấy được người phụ nữ lạnh lùng kiêu ngạo đó, trôi nổi trong vũ trụ, dùng thần lực mạnh mẽ cưỡng ép điều khiển từng hành tinh trở thành vật bồi bổ cho Thiên Phủ Đại Lục.
Không phải hành tinh nào cũng có thể sản sinh sự sống, dù mỗi hành tinh đều sở hữu tinh thần lực đậm đặc. Trần Hi thầm nghĩ, cái gọi là tinh thần lực này, có lẽ có thể coi là nguyên lực vũ trụ. Có lẽ thần ở cấp độ cao hơn, chính là dựa vào sức mạnh này?
Trần Hi muốn thăm dò tiếp, tiến về phía những hành tinh xa hơn. Nhưng đột nhiên, bên ngoài dường như có người đang gọi mình, Trần Hi lập tức thoát khỏi trạng thái kỳ lạ này. Khi mở mắt ra, chàng thấy Tử Tang Tiểu Đóa đang đứng trước mặt với vẻ mặt hơi gấp gáp. Rõ ràng nàng sợ làm phiền chàng, nhưng lại có việc gì đó thực sự khẩn cấp.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Hi hỏi.
Tử Tang Tiểu Đóa thấy Trần Hi thoát khỏi trạng thái tu hành, vội nói: “Sứ giả của Thần Nữ Quốc đã tới, rất gấp.”
Trần Hi đứng dậy, sải bước rời khỏi cấm khu.
Tại Phủ thành chủ thành Lam Tinh, sứ giả đến từ Thần Nữ Quốc đang lo lắng chờ đợi. Đây là một thiếu nữ trông chừng mười tám mười chín tuổi, y phục trên người rõ ràng khác với người Trung Nguyên, màu sắc rực rỡ nhưng không hề dung tục. Ở Thần Nữ Quốc, theo một ý nghĩa nào đó thì địa vị của phụ nữ cao hơn đàn ông, nên đa phần quan lại đều là phụ nữ đảm nhiệm.
Thiếu nữ tên Tát Đóa này rõ ràng là tâm phúc bên cạnh Thánh hoàng Thần Nữ Quốc. Dù địa vị của nàng ở Thần Nữ Quốc không thấp, nhưng nàng cũng biết tôn trọng phong tục nước khác. Vì vậy khi gặp Trần Hi, nàng không hề tỏ ra coi thường đàn ông. Thực ra đây là sự hiểu lầm của phần lớn người đối với Thần Nữ Quốc, vì Thần Nữ Quốc do phụ nữ làm chủ nên tưởng rằng địa vị đàn ông rất thấp.
Nói thẳng ra, đây là kiểu suy nghĩ lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. Ở đất Trung Nguyên, địa vị đàn ông cao hơn phụ nữ, đàn ông đã quen với việc tự cho mình là chủ nhân. Thế nên họ không thể chấp nhận kết cấu xã hội như Thần Nữ Quốc, cho rằng đàn ông Thần Nữ Quốc là hạng người thấp kém. Nhưng thực tế, địa vị nam nữ ở Thần Nữ Quốc rất bình đẳng, chỉ là do tín ngưỡng nên nhận thức vốn có cho rằng phụ nữ thích hợp làm quan lại và người thống trị hơn đàn ông.
Đàn ông Thần Nữ Quốc đã quen với kết cấu này, không hề cảm thấy có gì bất hợp lý.
“Bái kiến Thành chủ đại nhân.”
Tát Đóa nhìn thấy Trần Hi chậm rãi bước vào, ánh mắt không kìm được mà sáng lên. Nàng vốn tưởng thành chủ sẽ là một lão giả, dù không già thì cũng phải là một trung niên. Không ngờ, thành chủ thành Lam Tinh lừng danh lại là một vị công tử tuấn tú như vậy.
“Đừng khách sáo, có việc gấp gì cứ nói thẳng với ta, ta nghĩ thời gian của cô hẳn là rất eo hẹp.”
Một câu này của Trần Hi khiến thiện cảm của Tát Đóa dành cho chàng tăng vọt. Nàng đứng thẳng người rồi nói: “Chuyện là thế này, vài ngày trước Thần Nữ Quốc đột nhiên xuất hiện một nhân ma. Nói vậy có lẽ ngài không hiểu, nhưng chúng tôi không nghĩ ra cách gọi nào phù hợp hơn. Kẻ này hẳn là đã vượt qua núi Côn Luân từ đất Trung Nguyên đi qua, rồi bắt đầu điên cuồng ăn thịt người, không chỉ ăn người mà còn ăn cả Uyên thú.”
“Thánh hoàng bệ hạ đã triệu tập một nhóm lớn tu hành giả có tu vi thâm hậu đi truy bắt hắn, nhưng đều thất bại, những người đi bắt ngược lại đều bị nhân ma ăn thịt. Hiện nay mức độ tai họa mà nhân ma này gây ra cho Thần Nữ Quốc không kém gì Uyên thú. Chúng tôi hoàn toàn không biết phải đối phó với kẻ như vậy thế nào, nên bệ hạ muốn liên lạc với người của Thánh đình Đại Sở để hỏi thăm. Khi bệ hạ phái người mở truyền tống pháp trận mới phát hiện, pháp trận đến thành Thiên Xu đã đóng, hơn nữa cũng không liên lạc được với các thành khác. Đúng lúc này, sứ giả do Thành chủ đại nhân phái đi đã tới Thần Nữ Quốc.”
“Chúng tôi vô cùng cảm kích thiện ý của ngài, bệ hạ đang làm theo đề nghị của ngài để di dời bách tính vào không gian an toàn. Thế nhưng nhân ma đó thực sự quá mạnh, hắn ta lại có thể tìm thấy không gian ẩn náu, rồi xông vào tàn sát bừa bãi.”
Tát Đóa hơi ngại ngùng nói: “Thành chủ đại nhân, ngài cũng biết Thần Nữ Quốc chúng tôi tín ngưỡng Thiền tông. Vì vậy ngay lập tức đã muốn cầu cứu Linh Diệu Bảo Sơn, thế nhưng không hiểu vì sao, Thiền Âm Tự ở Linh Diệu Bảo Sơn đã đóng cửa, không cho bất cứ ai lại gần.”
Trần Hi nói: “Phật đà đã viên tịch rồi.”
Sắc mặt Tát Đóa thay đổi kịch liệt, thật sự không ngờ lại là câu trả lời này. Nhưng rất nhanh nàng trở nên nghi hoặc, Thần Nữ Quốc gần Linh Diệu Bảo Sơn, ngay cả Thần Nữ Quốc còn chưa nhận được tin Phật đà viên tịch, thành Lam Tinh ở tận Trung Nguyên sao lại biết?
Trần Hi thấy nàng có chút hoài nghi, liền giải thích: “Phật đà giao thủ với Quốc sư của Đại Sở Trung Nguyên nên bị giết, ta tình cờ biết được. Tạm thời không nói chuyện này nữa, cô có thể mô tả nhân ma đó trông như thế nào không?”
Tát Đóa thuật lại những lời đồn mình nghe được, sắc mặt Trần Hi lập tức trở nên nghiêm trọng: “Là Lâm Khí Bình.”
Tát Đóa hỏi: “Lâm Khí Bình là ai?”
Trần Hi đáp: “Con trai của Thánh hoàng Đại Sở Lâm Ký Lân, cũng có thể nói hắn chính là Thánh hoàng Đại Sở.”
Đến đây, sắc mặt Tát Đóa càng trở nên khó coi.
Trần Hi tính toán thời gian, khoảng cách đến lúc Thánh vương phát động tấn công theo dự đoán của Ninh Phá Phủ đã không còn nhiều. Sứ giả Thần Nữ Quốc đến nhanh như vậy là do người của thành Lam Tinh ở bên đó đã liên lạc với bên này, rồi nhờ ma tộc trực tiếp xé rách không gian mà tới.
“Ta đi xem sao.”
Trần Hi quay đầu nói với người bên cạnh: “Nếu có thể giết được Lâm Khí Bình, có lẽ có thể giúp Triển Thanh lấy lại sức mạnh của hắn. Dù không thể, cũng coi như cho Triển Thanh một câu trả lời.”
“Nhưng thời gian không còn kịp nữa.” Đằng Nhi lo lắng nói: “Không ai biết Thánh vương sẽ phát động tấn công vào lúc nào.”
Trần Hi nói: “Bảy ngày, trong vòng bảy ngày nếu giết được hắn là tốt nhất, nếu không giết được, chúng ta cũng sẽ lập tức quay về thành Lam Tinh. Huyền Vũ và Bạch Hổ hai vị tiền bối đi cùng ta, những người khác ở lại trấn giữ.”