Một đòn sấm sét chói lòa bắn ra, trực tiếp đánh bay Uyên Vương Thập Lục đi xa. Trước kia, thứ khiến Lâm Khí Bình tự hào nhất chính là Hạo Nguyệt Thành sở hữu loại vũ khí uy lực kinh người này. Rất nhiều người khi nhắc đến nó đều dùng câu nói: "Pháp trận phòng ngự mạnh nhất ở Thiên Xu Thành, còn vũ khí phòng ngự mạnh nhất ở Hạo Nguyệt Thành."
Thứ này trông như một chiếc cung nỏ cỡ lớn, bộ phận điều khiển được thiết kế dạng tay cầm, nhìn chẳng khác nào một phiên bản phóng đại của nỏ liên châu cầm tay. Trần Hi chỉ mất một hơi thở để nhìn thấu pháp trận phù văn của vũ khí này, rồi lại mất thêm một hơi nữa để luyện hóa toàn bộ linh thạch mang theo thành một viên châu cung cấp năng lượng cho nó.
Sau khi vũ khí này khai hỏa, luồng năng lượng khổng lồ bùng phát khiến ngay cả cơ thể Trần Hi cũng tê dại. Dù sao thì đây cũng không phải thứ mà cậu quen thuộc, phương pháp điều khiển chưa chắc đã đơn giản như vậy, Trần Hi chỉ dùng cách trực diện nhất để kích hoạt nó.
Uyên Vương Thập Lục bị đánh bay, trên người bốc lên một làn khói đen, lao đi chéo như một chiếc máy bay gặp nạn. Không biết nó đã đâm xuyên qua bao nhiêu ngôi nhà ở phía xa, rồi rơi xuống đất, lăn lộn về phía sau, cày nát mặt đường lát đá xanh thành một đường thẳng. Cuối cùng, cơ thể nó va mạnh vào bức tường thành phía đối diện, cả người khảm sâu vào trong đó.
Trần Hi hơi thở phào nhẹ nhõm. Uyên Vương Thập Lục quả thực quá mạnh mẽ, ngay cả việc kích nổ một viên Hạt Nhân Vô Tận Thâm Uyên cũng không thể giết chết nó. Tất nhiên, đó cũng là vì bản thân hạt nhân kia không phải là vũ khí tấn công, chỉ là được Trần Hi rót vào không ít sức mạnh mà thôi.
Trần Hi dùng hai tay xoay vũ khí nửa vòng, nhắm thẳng về phía Thánh Vương. Lúc này, dù Trần Hi đã xua tan không ít điểm sáng màu đỏ, nhưng so với số lượng Uyên thú và con người thì chỉ là muối bỏ bể. Vẫn còn vô số điểm sáng màu đỏ quấn lấy những mảnh linh hồn màu lam nhạt, xoay tròn rồi bay lên đám mây đỏ trên bầu trời.
Trần Hi không chút do dự, bắn một đòn về phía Thánh Vương. Ánh sáng trắng chói lòa ập đến trong chớp mắt, gần như không có khoảng cách thời gian, từ lúc khai hỏa đến khi tiếp cận Thánh Vương, đối phương căn bản không kịp phản ứng.
Thế nhưng đúng lúc này, bức tường thành nơi xa bỗng vỡ vụn, Uyên Vương Thập Lục trong tình trạng tơi tả chật vật bò ra, há miệng phun một quả cầu đỏ. Quả cầu đỏ chặn đứng ánh sáng trắng ngay sát bên cạnh Thánh Vương, hai luồng sức mạnh va chạm khiến tia sáng chệch hướng, phá hủy thêm một mảng lớn kiến trúc.
Sắc mặt Trần Hi thay đổi, thầm nghĩ quả nhiên là không thể giết chết.
Môi trường ở đây chính là môi trường của Vô Tận Thâm Uyên.
Ở đây còn một viên Hạt Nhân Vô Tận Thâm Uyên đang trôi nổi gần cơ thể Thánh Vương. Viên châu đó liên tục cung cấp sức mạnh cho Uyên Vương Thập Lục, chừng nào nó còn tồn tại, Uyên Vương Thập Lục sẽ không chết.
Sau khi chặn được đòn tấn công của Trần Hi, Uyên Vương Thập Lục tỏ vẻ sợ hãi. Nó chạy đến bên cạnh Thánh Vương, quỳ một gối xuống như đang tạ tội. Thánh Vương dường như chẳng buồn bận tâm đến nó, những luồng linh hồn đỏ lam đan xen liên tục bị hút vào miệng bà ta. Lúc này, Thánh Vương trông như một ma nữ với mái tóc rối bời, chiếc váy đỏ bay phấp phới trong gió.
"Ta cảm nhận được sức mạnh rồi."
Thánh Vương nuốt xuống, một luồng sức mạnh linh hồn tinh khiết tràn vào cơ thể. Bà ta nghiêng đầu nhìn về phía Trần Hi, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt: "Suýt nữa thì bỏ quên ngươi, thể chất của ngươi đã có thể thích nghi với môi trường Vô Tận Thâm Uyên rồi. Nhưng thì sao chứ? Với thực lực của ngươi, căn bản không thể phá hủy được gì cả. Đây mới chỉ là bắt đầu, ta đã tìm ra phương pháp thành công và kiểm chứng nó khả thi. Tiếp theo, ta sẽ hấp thụ toàn bộ linh hồn con người bị nhốt trong những đại thành, xem ngươi cứu kiểu gì."
Nói xong, cơ thể Thánh Vương từ từ bay lên không trung.
Trên bầu trời, tầng mây đỏ dày đặc cuộn trào như sóng dữ giữa đại dương. Theo sự chuyển động của mây, toàn bộ mảnh linh hồn con người trong Hạo Nguyệt Thành đều bị hút lên trong nháy mắt. Cảnh tượng vô cùng chấn động, vô số điểm sáng li ti ùa vào tầng mây, rồi hình thành một quả cầu ánh sáng đỏ lam to bằng quả trứng gà.
Khi Thánh Vương bay lên cao, quả cầu đó nhanh chóng lao tới và bị bà ta nuốt chửng. Ngay khoảnh khắc đó, Trần Hi cảm nhận rõ tiếng gào thét không cam lòng của những con người kia. Trần Hi cũng cảm nhận được sức mạnh của Thánh Vương đang bành trướng.
"Không gì có thể ngăn cản."
Cơ thể Thánh Vương càng lúc càng cao, tầng mây cũng theo đó mà dâng lên, rồi bắt đầu lan rộng ra xung quanh với tốc độ khiến người ta phải rợn tóc gáy. Chỉ trong chốc lát, mây đỏ như bao phủ lấy toàn bộ Thiên Phủ Đại Lục. Ở vùng Trung Nguyên, phía trên những đại thành bị Uyên thú kiểm soát, mây đỏ ập đến nhanh chóng, bầu trời lập tức trở nên u ám.
Không chỉ Trung Nguyên, những tiểu quốc phía nam Đại Sở cũng vậy, mây đỏ bao phủ, hầu như không một quốc gia nào thoát khỏi. Ở Thần Nữ Quốc phía tây, mây đỏ xuất hiện và che kín bầu trời gần như không cho người ta thời gian phản ứng. Khi mọi người kinh hãi nhận ra mặt trời đã biến mất thì bầu trời đã hoàn toàn bị mây đỏ che khuất.
Thí nghiệm của Thánh Vương tại Hạo Nguyệt Thành đã thành công. Dù bị Trần Hi cản trở một chút, bà ta vẫn làm được. Khi đã xác định phương pháp này hiệu quả, còn gì có thể khiến bà ta từ bỏ? Cơ thể bà ta càng bay càng cao, trong khi Trần Hi vẫn đang kịch chiến với Uyên Vương Thập Lục.
Đối mặt với một kẻ địch mạnh hơn mình, lại còn không thể giết chết, muốn rút lui cũng chẳng dễ dàng gì. Từ trước đến nay, Trần Hi luôn hiểu rõ thực lực bản thân mới là nền tảng của mọi việc. Thực lực của cậu tăng tiến đã rất nhanh, nhưng đối thủ quá mức hùng mạnh, hoặc là yêu nhân tu luyện hàng trăm năm, hoặc là bán thần từ hàng vạn năm trước, hoặc là chúa tể của Vô Tận Thâm Uyên.
Đối phó với những đối thủ như vậy, việc Trần Hi tiến bộ nhanh đến đâu dường như cũng không có ý nghĩa quá lớn. Muốn chiến thắng, cách duy nhất là phải mạnh lên nhanh hơn nữa.
Thế nhưng, liệu điều đó có khả thi?
Thánh Vương đã bay đi, cuộc tấn công bao phủ gần nửa Thiên Phủ Đại Lục sắp sửa bắt đầu. Còn Trần Hi lúc này lại bị một con quái vật bất tử quấn lấy không buông. Dù Trần Hi có thể điều khiển vũ khí của Hạo Nguyệt Thành, nhưng con quái vật kia dù bị đánh nát vụn vẫn luôn có thể đứng dậy. Nhìn bề ngoài thì như thể Trần Hi đang dùng vũ khí tối thượng áp chế Uyên Vương Thập Lục, nhưng thực tế Trần Hi lại vô cùng bị động.
Uyên Vương Thập Lục chịu bao nhiêu đòn cũng không chết, nhưng Trần Hi chỉ cần trúng một cú là hậu quả khôn lường. Vì vậy, sự áp chế này thực chất rất bất lực.
Đúng lúc này, Uyên Vương Thập Lục bị đánh đến mức hoàn toàn nổi giận. Nó bắt đầu đối chọi từng đòn một với luồng ánh sáng trắng, như thể trong người có nguồn sức mạnh Uyên thú vô tận. Viên Hạt Nhân Vô Tận Thâm Uyên tỏa sáng rực rỡ, liên tục cung cấp năng lượng cho nó. Thân xác nó vỡ vụn, hạt nhân lại giúp nó tái tạo.
Cứ tiếp tục thế này không phải là cách.
Trần Hi cúi đầu nhìn, viên châu luyện từ linh thạch đã dần mờ đi, có lẽ chỉ dùng thêm vài lần nữa là cạn kiệt năng lượng. Đến lúc đó, Uyên Vương Thập Lục trong môi trường này gần như sẽ ở thế bất bại.
Cùng lúc đó.
Trong không gian Lam Tinh Thành.
Đằng Nhi lau vết máu nơi khóe miệng, chật vật đứng dậy, một lần nữa chắn trước mặt người kia. Người này, cô từng vô cùng thân thiết, từng sớm tối bên nhau. Thế nhưng giờ đây hắn đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một con quỷ xa lạ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không hề có chút tình cảm nào.
"Cản ta nữa, ta sẽ giết ngươi."
Câu Trần lạnh lùng nói.
Cách đó không xa, Huyền Vũ và Bạch Hổ đã gục ngã, vết thương trên người cả hai nặng đến mức không thể đứng dậy. Không chỉ họ, những cao thủ khác trong Lam Tinh Thành đều bị thương. Câu Trần đến giờ vẫn chưa ra tay sát hại tất cả, chỉ vì hắn cần những người này còn sống.
Đằng Nhi kiên định lắc đầu: "Giết ta trước đi, nếu không ta sẽ không trơ mắt nhìn ngươi làm điều ác."
"Làm điều ác?"
Câu Trần cười lạnh: "Ngươi gọi đây là làm điều ác? Được thôi, dù ngươi nói gì cũng vô nghĩa. Là Trần Hi ngu xuẩn, ngay cả khi hắn không để ta đến Lam Tinh Thành, chính ta cũng sẽ đến. Cái tính cách muốn cứu thiên hạ đó chính là điểm yếu lớn nhất của hắn. Hắn thu nhận bao nhiêu kẻ vô dụng trong Lam Tinh Thành, số lượng lớn đến mức khiến người ta động lòng. Chỉ cần ta mở không gian ra, sức mạnh linh hồn của Uyên thú bên ngoài hòa quyện với sức mạnh linh hồn của những người ở đây, sẽ cung cấp cho Thánh Vương một nguồn sức mạnh cực lớn."
"Tại sao!"
Đằng Nhi giận dữ hỏi: "Tại sao ngươi lại trở thành đồng bọn với Uyên thú!"
"Không!"
Câu Trần lắc đầu: "Đó chẳng qua chỉ là sinh vật hạ đẳng, trong mắt ta chúng chẳng khác gì lũ sâu bọ gớm ghiếc, sao ta có thể cùng một giuộc với chúng. Ta chỉ đang lợi dụng Thánh Vương đó thôi. Ta biết Trần Hi chắc chắn đã nói với ngươi, hắn và vị Quốc sư kia đều là sự chuẩn bị của ta. Nhưng ngươi cũng biết điều đó quan trọng với ta thế nào, nếu có thể chuẩn bị thêm một chút, sao ta có thể từ bỏ?"
Hắn chỉ tay ra ngoài: "Lúc này kế hoạch của Thánh Vương đã bắt đầu, không lâu nữa bà ta sẽ có được sức mạnh hòa quyện giữa linh hồn con người và Uyên thú. Sau khi có được sức mạnh này, bà ta có khả năng mở ra con đường đến Thần Vực. Thánh Vương chính là sự chuẩn bị thứ ba của ta. Khi bà ta sắp thành công, ta sẽ nhanh hơn bà ta một bước bước vào con đường đó. Đằng Nhi, ngươi nên biết chuyện này có ý nghĩa thế nào với ta, nên đừng ép ta nữa."
Đằng Nhi lắc đầu, giơ tay lau máu trên khóe miệng: "Ép ngươi? Là tự ngươi đang ép mình. Câu Trần, ngươi không còn là Câu Trần ngày trước nữa. Với bộ dạng này của ngươi, dù có gặp lại Thần thì đã sao? Ngươi chỉ khiến người cảm thấy ghê tởm. Từng có lúc người tự hào vì đã tạo ra ngươi, nhưng giờ đây ngươi đã chà đạp niềm tự hào đó xuống bùn đen."
"Điều đó không quan trọng!"
Câu Trần vung tay mạnh: "Với ta, vinh dự hay tôn nghiêm, thậm chí là lương tâm đều không quan trọng, cái chính là ta phải quay về gặp người! Đằng Nhi, ngươi tránh ra ngay, nếu không ta sẽ thực sự ra tay giết ngươi. Nể tình chúng ta là người quen cũ, ta đã cho các ngươi đủ mặt mũi rồi. Nếu không, ngươi nghĩ mình có thể chống đỡ đến giờ sao? Những con người hèn mọn này có liên quan gì đến ngươi? Họ chẳng qua chỉ là những tồn tại thấp kém nhất mà thôi."
Đằng Nhi cười lạnh: "Nếu Thần nghe được những lời này, người sẽ hối hận vì đã tạo ra ngươi."
"Ta đã tồn tại rồi!"
Câu Trần bỗng chốc mất kiểm soát, hắn gầm lên điên cuồng với Đằng Nhi: "Là người đã tạo ra ta, là người ban cho ta tình cảm! Tất cả đều là tại người, nếu người không tạo ra ta thì đã không có cục diện hôm nay! Người đã tạo ra ta, tại sao không chấp nhận tình cảm của ta! Được! Dù người không chấp nhận cũng không sao, chẳng lẽ lại không cho phép ta lặng lẽ ngắm nhìn người sao! Ngươi không cần nói thêm gì nữa, hoặc là tránh ra, hoặc là đi chết đi."
Đằng Nhi bước tới một bước: "Ta sẽ không tránh đâu!"
Câu Trần điên cuồng lao tới: "Vậy thì ngươi đi chết đi!"