Tất cả mọi người ở hiện trường đều hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng này. Mỗi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc tột độ nhìn Cảnh Vân Tiêu. Hiện trường càng thêm chết lặng.
Ai có thể ngờ được Cảnh Vân Tiêu lại chỉ dùng hai quyền đã dễ dàng giải quyết hai tráng hán Thiên Võ Cảnh thất trọng? Chuyện này cũng quá phi lí rồi!
Đáng sợ hơn là, sau khi đánh bay hai tráng hán, Cảnh Vân Tiêu đứng yên tại chỗ như núi, vững như bàn thạch, khiến người ta có cảm giác như một Võ Đạo Tông Sư, điều này càng làm tất cả mọi người đại hô bất ngờ.
Mãi sau đó, mọi người mới bắt đầu xì xào bàn tán.
“Ta không nhìn [ầm chứ? Hắn thật sự đã đánh bay hai tráng hán?”
“Hắn mới mười bảy tuổi, chẳng lẽ thật sự đã đạt đến Thiên Võ Cảnh bát trọng sao?”
“Ôi trời, đây tuyệt đối là kỷ lục cao nhất Cửu Vực. Tiểu tử này rốt cuộc là ai?”
“Suỵt, ngươi còn dám vô lễ gọi hắn là tiểu tử? Lỡ như hắn nghe thấy, nổi giận ra tay với ngươi thì ngươi làm thế nào?”
“……”
Tất cả mợi người đều vô cùng chấn động. Bao gồm cả hai tráng hán đã trực tiếp trải nghiệm, cùng với vị chưởng sự trước đó có thái độ cực kỳ không thân thiện với Cảnh Vân Tiêu.
Nếu như lúc nãy bọn họ vẫn không tin Cảnh Vân Tiêu thật sự có thể ở tuổi mười tám mà bước vào Thiên Võ Cảnh bát trọng, thì hiện tại sự hoài nghi đó đã bị Cảnh Vân Tiêu ra tay triệt để đánh tan.
Nếu không có thực lực Thiên Võ Cảnh bát trọng, làm sao có thể dễ dàng giải quyết hai tráng hán Thiên Võ Cảnh thất trọng như vậy?
“Vị công tử này, xin lỗi, lúc nãy là tại hạ quá mạo muội, tại hạ vô cùng chân thành xin lỗi ngươi, mong ngươi rộng lượng bỏ qua cho tại hạ lần này.”
Vị chưởng sự đó vô cùng khách khí và cung kính nói với Cảnh Vân Tiêu.
Nực cười.
Người có thể ở tuổi này mà có được tu vi như vậy, há là người tầm thường? Lại há là kẻ bọn họ có thể đắc tội?
Đến lúc đó, một khi chuyện làm lớn chuyện, thì người chịu thiệt thòi tuyệt đối là chính vị chưởng sự này.
Cho nên vị chưởng sự kia chỉ đành lập tức bày tỏ thái độ, cầu xin sự tha thứ của Cảnh Vân Tiêu, mới có thể tránh được một kiếp.
Nhưng Cảnh Vân Tiêu khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Vị chưởng sự này, đừng như vậy chứ? Ngươi lúc nãy chẳng phải còn nói muốn áp giải ta đến Chấp Pháp Đường xử lí sao? Ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta chấp nhận an bài của ngươi, bây giờ ta sẽ đi. Làm ơn cho người dẫn đường đi?”
“Công tử nói đùa rồi, lúc nãy chỉ là một hiểu lầm mà thôi.”
Vị chưởng sự đó lập tức cười tủm tỉm nói.
Mặc dù hắn là một chưởng sự, nhưng chỉ là chưởng sự phụ trách một số việc vặt vãnh, trong Võ Minh Bảo thực ra không có địa vị quá cao.
Tuy nhiên, sự thay đổi thái độ của hắn, lần nữa khiến những người khác kinh ngạc không thôi.
Chưởng sự của Võ Minh Bảo lại hạ giọng nhún nhường với tiểu tử này đến thế?
Chuyện này quả thực chưa từng nghe, chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc hơn là, Cảnh Vân Tiêu lại không hề thỏa hiệp, mà tiếp tục với thái độ cứng rắn nói: “Ta đã chịu đối xử bất công như vậy, mà ngươi chỉ tùy tiện nói một câu, liền muốn ta tha thứ cho ngươi. Trên đời này đâu có chuyện tốt như vậy.”
“Muốn ta tha thứ cho ngươi cũng được, cho mấy người chúng ta một tấm lệnh bài trực tiếp tiến vào vòng hai đại tái, ta liền tha thứ cho ngươi. Bằng không hôm nay chúng ta cứ đến Chấp Pháp Đường mà tranh luận cho rõ ràng.”
Sau khi vừa tiến vào Võ Minh Bảo, Cảnh Vân Tiêu cũng đại khái nghe nói một chút nội dung liên quan đến Đại Tái Thanh Niên Cửu Vực. Nghe nói do có quá nhiều đệ tử báo danh, nên Đại Tái Thanh Niên Cửu Vực này sẽ chia thành hai vòng.
Vòng đầu tiên chính là vòng tuyển chọn. Vòng thứ hai mới là vòng chính thức.
Thế nào là vòng tuyển chọn? Chính là tất cả đệ tử trước tiên phải vượt qua một cuộc đại hỗn chiến khảo hạch, chỉ những người vượt qua khảo hạch mới có thể tiến vào vòng chính thức thứ hai, dùng cách này để loại bỏ những người có thực lực quá yếu, từ đó tăng cường chất lượng và tính hấp dẫn của vòng chính thức thứ hai. Cũng có thể tránh cho vòng hai tốn quá nhiều thời gian đo số lượng người quá đông.
Vòng tuyển chọn như vậy, đối với Cảnh Vân Tiêu mà nói, chẳng qua chỉ là đi qua loa chiếu lệ mà thôi.
Nói chính xác hơn, đối với tất cả những người có thực lực mà nói, đó đều là một màn biểu diễn qua loa.
Cho nên đối với một số người có thân phận, có bối cảnh, quan trọng nhất là có thực lực, để không lãng phí thêm sức lực và tinh lực, Võ Minh Bảo sẽ cung cấp cho bọn họ một tấm lệnh bài thăng cấp, có thể trực tiếp tiến vào vòng thứ hai mà không cần tham gia vòng tuyển chọn.
Tấm lệnh bài này vô cùng hiếm có, trước nay chỉ cấp cho những đệ tử ưu tú của các thế lực lớn được Võ Minh Bảo công nhận.
Cảnh Vân Tiêu đương nhiên cũng không muốn cùng hàng ngàn vạn người tham gia cái gì đại loạn đấu, như vậy cũng quá vô vị rồi, đã có cơ hội này, hắn tự nhiên muốn thừa cơ xem có thể kiếm được một tấm lệnh bài như vậy hay không.
“Công tử... cái này... cái này không hợp quy củ cho lắm.”
Vị chưởng sự kia vô cùng do dự.
“Vậy thì đến Chấp Pháp Đường đi? Dù sao ta cũng không ngại làm lớn chuyện này.”
Cảnh Vân Tiêu ép buộc nói.
“Cái này... thế này đi, Công tử các ngươi trước tiên đợi một chút ở một bên, ta lập tức đi mời Phó Bảo Chủ của chúng ta đến, lệnh bài thăng cấp chỉ có Phó Bảo Chủ mới có quyền quyết định.”
Vị chưởng sự kia lập tức thỏa hiệp nói.
Chỉ là hắn còn chưa nói dứt lời, bỗng nhiên một đám người khí thế hung hăng xông vào trong cung điện, hơn nữa còn thẳng hướng Cảnh Vân Tiêu và những người khác mà đi tới.
Dẫn đầu là một nam tử trung niên, hổ hổ sinh uy, khí thế bàng bạc.
Mà bên cạnh nam tử trung niên kia, còn có hơn mười đệ tử tông môn mặc cùng một loại phục sức. Trong mười mấy đệ tử tông môn này, người mạnh nhất, cũng là người dẫn đầu, là một lão giả tóc hoa râm. Đằng sau lão giả có mấy đệ tử, Cảnh Vân Tiêu và Liêu Lâm đều vô cùng quen thuộc.
Chính là mấy đệ tử Thiên Hà Tông trước đó ở ngoài Võ Minh Bảo, bị Cảnh Vân Tiêu đoạt mất thông hành lệnh.
Nhìn thấy trận thế như vậy, Cảnh Vân Tiêu biết, có chó đến báo thù rồi.
Vị chưởng sự kia nhìn thấy nam tử trung niên kia, sắc mặt khẽ vui mừng, liền nghênh đón lên, chắp tay nói với nam tử trung niên kia: “Thuộc hạ bái kiến Cố Phó Bảo Chủ, Bảo Chủ đến thật đúng lúc...”
Chỉ là lời còn chưa nói xong, đã bị nam tử trung niên kia cắt ngang.
“Trác Trưởng Lão, là mấy người này sao?”
Nam tử trung niên kia chỉ vào mấy người Cảnh Vân Tiêu.
Lão giả tóc hoa râm của Thiên Hà Tông lập tức liếc nhìn mấy người đằng sau mình, những kẻ bị Cảnh Vân Tiêu đoạt mất thông hành lệnh, mấy người đó liền lập tức bất bình tức giận nói: “Phó Bảo Chủ, Trác Trưởng Lão, chính là bọn họ. Đặc biệt là tiểu tử kia, hắn còn nói hắn chính là Tiêu Hoàng, chính là hắn đã giết Lạc Vô Mệnh sư huynh.”
Theo lời chỉ điểm này, cho dù là Trác Trưởng Lão tóc hoa râm, hay là vị Phó Bảo Chủ uy phong lẫm liệt kia, đều dùng ánh mắt vô cùng băng lãnh nhìn về phía Cảnh Vân Tiêu, ánh mắt băng lãnh khóa chặt Cảnh Vân Tiêu.
“Tiểu tử, ngươi còn có gì muốn nói?”
Cố Phó Bảo Chủ kia ra vẻ bề trên lạnh lùng quát Cảnh Vân Tiêu.
“Có gì muốn nói sao? Thế thì nhiều lắm. Không biết Phó Bảo Chủ muốn nghe ta nói về nhân sinh trước, hay là nói chuyện lý tưởng, hoặc là muốn trao đổi sâu hơn cũng được. Cứ xem Phó Bảo Chủ thích cái nào rồi.”
“……”
Mọi người xung quanh nhất thời cạn lời. Đồng thời cũng kinh ngạc, tiểu tử này gặp Phó Bảo Chủ lại dám càn rỡ đến vậy.
Chuyện này quả thực là không muốn sống nữa rồi.
/5-nam-1-cai-ket" rel="nofollow">5 Năm 1 Cái Kết