Trên võ đài số năm, Liễu Khánh Phong ngạo mạn tột độ, mắt không xem ai ra gì.
Hắn nhìn những người khác trong Võ Đấu Cung, giọng điệu ngông cuồng hỏi: “Rốt cuộc còn ai có gan dám lên đây đấu một trận với ta không? Không ai có gan phải không? Toàn là một lũ vô dụng.”
Những lời này lọt vào tai mọi người, khiến không ít người vô cùng chán ghét hắn.
Nhưng họ chỉ dám căm giận trong lòng mà không dám lên tiếng.
Không nghỉ ngờ gì nữa, tất cả bọn họ đều ngại thân phận của Liễu Khánh Phong mà không đám mạo phạm.
Thế nhưng, đúng lúc này, một thân ảnh bất ngờ đáp xuống võ đài số năm.
Không nghi ngờ gì nữa, chính là Cảnh Vân Tiêu.
Cảnh Vân Tiêu dùng ánh mắt như nhìn lũ kiến hôi mà nhìn Liễu Khánh Phong, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị, nói: “Cứ để tiểu gia ta đây đấu với ngươi một trận.”
Thấy người nhảy lên võ đài lại là Cảnh Vân Tiêu, Liễu Khánh Phong ban đầu ngẩn người, nhưng ngay sau đó liền cười lạnh không ngừng.
Trước đó, hắn đã muốn đạy đỗ Cảnh Vân Tiêu một trận ra trò. Nếu không phải vì Quy Củ của Thính Phong Khách Sạn, thì giờ Cảnh Vân Tiêu có lẽ đã là một người chết rồi. Bởi vậy, trong lòng hắn vẫn luôn đè nén một luồng nộ hỏa.
Giờ khắc này, Cảnh Vân Tiêu lại tự tìm đường chết mà nhảy ra khiêu chiến với hắn, đây chẳng khác nào tự dâng mình đến tìm cái chết.
Hắn cần gì phải không vui chứ?
“Tiểu tử, xem như ngươi có gan. Nhưng một khi đã lên võ đài này, ngươi đừng hòng sống sót trở về.”
Liễu Khánh Phong cười hớn hở.
Vẻ mặt đó muốn ghê tởm bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
“Ít nói nhảm đi. Ngươi tốt nhất nên tự động nhận thua, sau đó vì chuyện trước đây mà bồi tội xin lỗi ta, đồng thời dâng tặng tất cả những thứ tốt trên người ngươi cho ta. Nếu không, hôm nay ta không chỉ khiến ngươi mất hết thể diện, mà còn khiến ngươi sống không bằng chết.”
Cảnh Vân Tiêu càng thêm bá khí.
Hơn nữa, giọng nói của hắn không hề hạ thấp, khiến tất cả mọi người trong Võ Đấu Cung đều có thể nghe rõ mồn một.
Thế là, tất cả mọi người trong Võ Đấu Cung đều đồng loạt hướng ánh mắt về võ đài số năm, nhìn Cảnh Vân Tiêu và Liễu Khánh Phong.
“Tiểu tử này là ai vậy? Gan to như vậy, đám nói chuyện với Liễu Khánh Phong như thế sao?”
“Chẳng lẽ hắn không biết thân phận của Liễu Khánh Phong sao? Không thể nào, ở đây ai mà không biết Liễu Khánh Phong chứ?”
“Ta thấy tiểu tử này, hoặc là chán sống rồi, hoặc là thiếu đầu óc.”
“...”
Mọi người đều chỉ trỏ về phía Cảnh Vân Tiêu.
Họ muốn tránh xa Liễu Khánh Phong còn không kịp.
Nhưng Cảnh Vân Tiêu không chỉ chủ động lên đài, mà còn dám buông lời cuồng ngạo như vậy, thực sự khiến mọi người kinh ngạc, vô cùng khó hiểu.
“Tiểu tử này... rốt cuộc là ai?”
Tuyết Phi càng thêm kinh nghi vạn phần.
Nàng quả thật là lần đầu tiên nhìn thấy một người không sợ trời không sợ đất như Cảnh Vân Tiêu.
“Ha ha, để ta nhận thua? Để ta xin lỗi ngươi? Muốn bảo vật trên người ta ư? Ta khinhl Ngươi không tự nhổ bãi nước bọt xuống đất mà sơi gương xem mình là cái thá gì à? Với cái đức hạnh đó của ngươi, mà cũng dám ở trước mặt ta mà đương oai diễu võ? Bây giờ ta sẽ cho ngươi xuống địa ngục.”
Vừa nói, thân thể Liễu Khánh Phong liền động.
Tu vi không được tính là quá cao, cũng chỉ là Địa Võ Cảnh tứ trọng mà thôi.
Một quyền tung ra, mềm oặt, cứ như chưa ăn cơm vậy.
Yếu ớt đến mức không thể chịu nổi một đòn như vậy, quả thực nằm ngoài dự liệu của Cảnh Vân Tiêu. Hắn lộ vẻ khinh thường, thậm chí còn nghĩ rằng, người thua Liễu Khánh Phong trong trận đầu tiên kia, rất có thể là do ngại thân phận của hắn mà cố ý thua.
Thân thể Cảnh Vân Tiêu tùy ý nghiêng sang một bên, liền đễ đàng né tránh công kích của Liễu Khánh Phong.
“Rác rưởi thế này, mà cũng dám ra đây làm trò cười. Ta tùy tiện tìm một con chó ven đường, e rằng nó cũng có thể lấy mạng ngươi rồi.”
Cảnh Vân Tiêu không hề né tránh, lớn tiếng chế giễu.
“Cái gì?”
Trong lòng Liễu Khánh Phong chợt thắt lại.
“Tên tiểu tạp chủng kia, ngươi đừng vội đắc ý quá sớm. Vừa rồi ta chẳng qua chỉ là khởi động mà thôi.”
Lần này, Liễu Khánh Phong trực tiếp lấy ra một món binh khí giá trị không nhỏ.
Đó là một cây Cự Chùy.
Cây Cự Chùy đó có chất liệu không tầm thường, nhưng trong tay Liễu Khánh Phong thì thuần túy là lãng phí.
Một chùy bổ ra, còn vận dụng một bộ Chùy Pháp Võ Học.
Nhưng thanh thế lại tầm thường vô vị.
Cảnh Vân Tiêu cũng lại nhẹ nhàng nghiêng người sang một bên, lại khiến Cự Chùy của Liễu Khánh Phong bổ hụt.
“Không thể nào, ta không thể nào không làm ngươi bị thương được.”
Liễu Khánh Phong mặt đầy thất thần.
Trước đây, tất cả những người giao thủ với hắn đều cố ý nhường hắn, đa số không muốn trêu chọc hắn, thậm chí còn để hắn đánh bị thương, khiến hắn từng cho rằng thực lực của mình phi phàm, kiêu ngạo vô cùng.
Nhưng giờ Cảnh Vân Tiêu lại vô tình giáng cho hắn một gậy cảnh tỉnh.
“Đồ rác rưởi, sự việc đến nước này, ngươi thế mà vẫn còn không rõ ràng. Thôi được, hôm nay tiểu gia ta sẽ cho ngươi tỉnh táo một chút.”
Cảnh Vân Tiêu xoa tay hăm hở.
Hắn cuối cùng cũng sắp ra tay rồi.
“Tỉnh táo cái con mẹ nhà ngươi!”
Tuy nhiên Liễu Khánh Phong vẫn không phục, tiếp tục tấn công Cảnh Vân Tiêu.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Công thế của hắn vẫn rơi vào khoảng không.
Nhưng điều khác biệt là, vào khoảnh khắc công thế rơi vào khoảng không, Cảnh Vân Tiêu một chưởng trực tiếp vả vào má trái của hắn.
Bốp!
Tiếng vang giòn giã vang vọng khắp Võ Đấu Cung.
Thân thể Liễu Khánh Phong bị hất bay mạnh, sau đó đập xuống võ đài. Má trái của hắn trực tiếp sưng vù như bánh bao.
“Ngươi… ngươi dám đánh ta?”
Liễu Khánh Phong giận tím mặt.
“Bốp.”
Nhưng đón lấy hắn lại là một chưởng đầy lực của Cảnh Vân Tiêu.
Chưởng này giáng xuống má phải của Liễu Khánh Phong, đánh cho má phải của hắn cũng sưng vù như bánh bao.
Có thể nói là mặt mũi biến dạng hoàn toàn.
“A a a… không thể nào, ngươi đi chết đi!”
Lần này, Liễu Khánh Phong đã dốc hết sở trường, tung ra chiêu mạnh nhất của mình.
Chiêu này, quả thật mạnh hơn trước rất nhiều.
Nhưng đối với Cảnh Vân Tiêu vẫn hoàn toàn vô dụng.
Ngược lại, Cảnh Vân Tiêu lần này không còn nương tay, một quyền tung ra.
Quyền đó giáng vào ngực Liễu Khánh Phong. Chính một quyền này đã khiến Liễu Khánh Phong trọng thương ngã xuống đất, toàn thân khí huyết hỗn loạn, nguyên khí đại thương.
“Tiểu tử, ngươi dám đối với ta như vậy, Hung Thần Tông của ta, cùng phụ thân ta đều sẽ không tha cho ngươi…”
Liễu Khánh Phong muốn uy hiếp Cảnh Vân Tiêu.
Chỉ là lời còn chưa dứt.
Rắc!
Cảnh Vân Tiêu một cước đạp xuống, thế mà trực tiếp đạp gãy cánh tay phải của Liễu Khánh Phong.
Cảnh tượng này khiến tất cả những người xung quanh đều kinh hãi tột độ.
Họ làm sao có thể nghĩ đến Cảnh Vân Tiêu lại thật sự đám ra tay tàn nhẫn đến vậy?
Quá tàn nhẫn rồi.
Nhưng rất nhiều người lại cảm thấy vô cùng hả hê.
Suy cho cùng, ngày trước Liễu Khánh Phong này ỷ vào thân phận của mình mà quá đỗi ngông cuồng.
“Ngươi cả gan! Ngươi có biết thực lực của Hung Thần Tông không? Ngươi có biết thực lực của phụ thân ta không?”
Rắc!
Lại là tiếng xương cốt vỡ vụn.
Cánh tay trái của Liễu Khánh Phong cũng bị Cảnh Vân Tiêu đạp gãy.
“Có cần phải lôi cả bảy cô tám dì của ngươi ra đây không?”
Cảnh Vân Tiêu giễu cợt nói.
Liễu Khánh Phong thấy Cảnh Vân Tiêu không hề sợ hãi, một bộ đáng quyết tâm muốn giết chết hắn, Liễu Khánh Phong liền hoàn toàn co rứm, lập tức thay đối thái độ: “Không không không, chỉ cần ngươi tha cho ta, ngươi muốn lợi lộc gì ta đều cho ngươi. Ta bây giờ sẽ xin lỗi ngươi, đập đầu nhận lỗi với ngươi. Trong túi không gian của ta có không ít Linh Thạch và đồ tốt, đều tặng cho ngươi, chỉ cầu xin ngươi tha cho ta.”
Vừa nói, Liễu Khánh Phong quả thật quỳ xuống trước Cảnh Vân Tiêu, đồng thời Cảnh Vân Tiêu cũng chiếm lấy túi không gian bên hông hắn làm của riêng.
Sau một hồi kiểm tra, trong túi không gian quả nhiên có không ít đồ vật.
Nhưng ánh mắt Cảnh Vân Tiêu nhìn Liễu Khánh Phong không hề thay đổi chút nào, vẻ mặt giễu cợt cười nói: “Bây giờ mới biết hối hận ư? Bây giờ mới biết làm theo lời ta nói trước đó ư? Ta nói cho ngươi biết, đã muộn rồi.
“Đắc tội với Tiêu Hoàng Môn của ta, cho dù ngươi là con trai của Thiên Vương Lão Tử, ngươi cũng phải làm theo quy củ của Tiêu Hoàng Môn ta. Tiêu Hoàng Môn ta xưa nay chỉ cho người khác một cơ hội, hiển nhiên là ngươi đã không nắm bắt được cơ hội cuối cùng này.”
“Cho nên, hãy ngoan ngoãn đón nhận nộ hỏa của Tiêu Hoàng Môn ta đi.”
Xin hãy lưu lại trang này: truyendichmienphi.com. Bản di động : truyendichmienphi.com
/thuc-tap-sam-sung" rel="nofollow">Thực Tập Sam Sung