"Đan đạo tỷ thí, hiện tại bắt đầu."
Cùng với lời nói của Tuyết Phi, toàn bộ Đan Đạo Tông cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Và bởi sự xuất hiện của Cảnh Vân Tiêu, tất cả mọi người đều tràn đầy mong đợi đối với trận đấu đan này.
"Nội dung đấu đan lần này là trong vòng một canh giờ luyện chế ra một viên Long Tủy Đan. Trong vòng một canh giờ, ai luyện chế ra Long Tủy Đan có phẩm cấp càng cao, người đó sẽ là khôi nguyên của đại hội đấu đan lần này." Giọng nói quyến rũ của Tuyết Phi bổ sung.
Trong lúc nàng nói chuyện, hạ nhân của Thính Phong Khách Sạn đã bày đầy đủ các loại dược liệu lên án thư trước mặt Cảnh Vân Tiêu và tất cả mọi người.
"Chư vị đại sư, số lượng và chủng loại được liệu trước mặt các vị, cùng với lô đỉnh và tất cả công cụ đều nhất quán. Ngoài ra, các vị không được sử dụng bất kỳ thứ gì khác. Nếu bị phát hiện, sẽ bị xử lý như gian lận."
"Không biết các vị còn có nghi vấn gì không?" Tuyết Phi nhìn lướt qua tất cả các Luyện Đan Sư.
Có thể thấy, Tuyết Phi này trước đây cũng từng làm những việc này, nên mọi thứ diễn ra rất thuận lợi, thuần thục.
Các Luyện Đan Sư khác không có vấn đề gì, duy chỉ có Cảnh Vân Tiêu đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tuyết Phi, nàng vừa nói chúng ta phải hoàn thành luyện đan trong vòng một canh giờ. Vậy xin hỏi có quy tắc về thứ tự thời gian không? Ví dụ, nếu người khác phải mất một canh giờ mới luyện chế ra một viên Đan dược thất phẩm, mà ta lại hoàn thành trong nửa canh giờ, vậy tính ai thắng? Là tính người tốn ít thời gian hơn thắng sao?"
Khi Cảnh Vân Tiêu vừa đưa ra câu hỏi này, tất cả mọi người đều khinh thường.
"Tiểu tử này thật sự biết luyện đan sao?"
"Ai mà không biết thời gian luyện chế đan dược rất quan trọng? Nếu muốn luyện chế ra đan dược phẩm cấp càng cao, thường cần tiêu tốn không ít thời gian. Đối với Luyện Đan Sư mà nói, phẩm chất của đan dược luyện chế ra mới là quan trọng nhất, có Luyện Đan Sư nào lại mạo hiểm đẩy nhanh tốc độ để hoàn thành luyện đan sớm chứ?"
"Dù sao thì ta ở Đan Đạo Tông cũng đã xem không dưới ngàn trận đấu đan, ít nhất cũng phải vài trăm trận rồi, chưa từng thấy ai lại có thể hoàn thành luyện đan sớm trong một canh giờ ngắn ngủi như vậy."
Đối với những lời bàn tán của mọi người, Cảnh Vân Tiêu thực ra cũng có thể hiểu được.
Dù sao, luyện đan vốn là một quá trình vô cùng phức tạp. Trong quá trình luyện đan, chỉ cần một chút sai sót nhỏ cũng có thể khiến công sức đổ sông đổ bể, toàn bộ thất bại.
Mà đấu đan như thế này chủ yếu là so sánh phẩm chất của đan được. Do đó, hầu hết các Luyện Đan Sư khi đến đây đấu đan, việc đầu tiên họ cân nhắc là làm thế nào để luyện chế ra đan được có phẩm cấp cao hơn trong vòng một canh giờ, chứ không phải là liệu mình có nên hoàn thành luyện đan sớm hay không?
Tuy nhiên, Cảnh Vân Tiêu rõ ràng là một ngoại lệ.
Luyện chế một viên đan dược trong một canh giờ, đối với hắn mà nói, quả thực là quá đơn giản.
Vì vậy hắn cần phải hỏi rõ tất cả quy tắc, tránh đến lúc đó lại không nói rõ ràng được.
Tuyết Phi đầu tiên sững sờ, nhưng sau đó lập tức đáp: "Tiêu Hoàng công tử, nếu đúng như lời ngươi nói, với tiền đề là đan dược cùng phẩm cấp, đương nhiên ai luyện chế ra đan dược trước thì người đó sẽ chiến thắng."
"Đã hiểu." Cảnh Vân Tiêu gật đầu.
"Tiểu tử, có thể bắt đầu được chưa? Ngươi đã làm chậm trễ không ít thời gian của mọi người rồi đấy." Vũ Văn Kim sốt ruột quát lên.
Thứ thể diện hắn vừa đánh mất, hắn muốn lấy lại tất cả trên đấu đan.
Vì vậy, hắn nóng lòng muốn phô diễn một tay cho mọi người xem, khiến tất cả phải quỳ bái hắn.
"Ngươi đã lớn tuổi như vậy rồi, sao vẫn còn sốt ruột thế? Phải học hỏi tâm thái của những người trẻ như chúng ta nhiều hơn, biết không?" Cảnh Vân Tiêu liếc nhìn Vũ Văn Kim đầy trêu tức, sau đó tiếp tục hỏi Tuyết Phi.
"Tuyết Phi, ta thấy trên án thư này có chuẩn bị tổng cộng ba phần được liệu của Long Tủy Đan. Vậy nếu trong cùng phẩm chất, cùng thời gian, ta luyện chế ra hai viên đan được, còn những người khác chỉ luyện chế được một viên, vậy tính ai thua?”
Vấn đề này đã khiến tất cả mọi người muốn trực tiếp đuổi Cảnh Vân Tiêu ra ngoài.
Thử hỏi có Luyện Đan Sư nào có thể trong vòng một canh giờ vừa đảm bảo phẩm chất đan dược, lại vừa có thể luyện chế ra nhiều viên linh đan?
Tuyết Phi cũng cười ngượng, nhưng vì Cảnh Vân Tiêu đã hỏi, nàng cũng không tiện không trả lời, liền giải đáp: "Vậy đương nhiên là người có số lượng nhiều hơn sẽ chiến thắng."
"Đã hiểu, ta không còn vấn đề gì nữa." Cảnh Vân Tiêu phẩy tay.
"Nếu tất cả mọi người không còn vấn đề gì, vậy bây giờ có thể bất đầu luyện chế đan được."
"Bắt đầu tính giờ."
Đấu đan cuối cùng cũng bắt đầu.
Cùng với lời Tuyết Phi vừa dứt, tất cả các Luyện Đan Sư đều trở nên căng thẳng tột độ, nhao nhao bắt tay vào việc.
Chỉ có một mình Cảnh Vân Tiêu chậm rãi, hoàn toàn không có vẻ gì là vội vàng.
Điều này cũng không phải Cảnh Vân Tiêu cố ý chậm chạp, chỉ là Cảnh Vân Tiêu có một chứng ám ảnh cưỡng chế khi luyện đan, đó là nhất định phải điều chỉnh hỏa lực của lô đỉnh đến mức tốt nhất, sau đó làm nóng lô đỉnh đến độ hoàn hảo mới thôi.
Trong mắt hắn, điều này thoạt nhìn không có tác dụng gì, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Nó liên quan đến việc phá vỡ cấu trúc dược liệu, mức độ hòa tan đồng đều và tốc độ thành đan, v.v.
Rõ ràng, những Luyện Đan Sư khác hoàn toàn không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Thế là, có thể thấy, các Luyện Đan Sư khác đều đang khẩn trương bỏ các loại dược liệu vào lô đỉnh, còn Cảnh Vân Tiêu thì vẫn thong dong đứng một bên ngáp ngắn ngáp dài.
"Giả thần giả quỷ, nhìn là biết không phải Luyện Đan Sư rồi?"
"Nhìn dáng vẻ của hắn kìa, đâu giống một người đã từng luyện đan?"
"Chắc cái huy chương Luyện Đan Sư kia không biết là đi cửa sau nào mà có được."
Mọi người vốn còn khá mong đợi vào Cảnh Vân Tiêu, nhưng giờ đây tất cả mong đợi đều biến thành thất vọng.
"Hắn đang làm gì vậy? Lẽ nào hắn thật sự không biết luyện đan?" Ngay cả Tuyết Phi đứng bên cạnh cũng đầy vẻ nghi hoặc, không tài nào nắm bắt được mạch môn của Cảnh Vân Tiêu.
“Mau nhìn kìa, Vũ Văn đại sư đã bỏ toàn bộ một phần được liệu Long Tủy Đan vào lô định rồi, ông ấy đã bắt đầu dung đan." Có người khẽ kêu lên kinh ngạc.
Ngay lập tức, những người khác đều nhìn về phía lô đỉnh của Vũ Văn Kim.
"Luyện đan vẫn là Vũ Văn đại sư lợi hại nhất? Xem ra khôi nguyên của đấu đan lần này không ai khác ngoài Vũ Văn đại sư rồi. Lại nhìn tiểu tử miệng còn hôi sữa kia kìa, vậy mà ngay cả dược liệu còn chưa bắt đầu bỏ vào, theo ta thấy hắn căn bản là không biết cách bỏ vào thì đúng hơn?"
Có người vừa khẳng định Vũ Văn Kim, lại nhân tiện châm biếm Cảnh Vân Tiêu một phen.
"Khoan đã, tiểu tử kia cuối cùng cũng bắt đầu bỏ dược liệu rồi? Cái gì? Hắn lại bỏ cả ba phần dược liệu vào ư? Đầu óc hắn bị lừa đá rồi sao?"
Đột nhiên, một người vẫn đang chú ý nhất cử nhất động của Cảnh Vân Tiêu kêu lên kinh hãi.
Cùng với tiếng kêu kinh hãi của hắn, ánh mắt của những người khác cũng đồng loạt đổ dồn về phía Cảnh Vân Tiêu, chỉ thấy Cảnh Vân Tiêu lúc này đang lơ đễnh ném cả ba phần dược liệu Long Tủy Đan trên bàn vào trong lô đỉnh luyện đan cùng một lúc.
Điều này quả thực là điên rồ.
Trong lòng rất nhiều người đã cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cảnh Vân Tiêu trước đó đã lãng phí không ít thời gian của họ, giờ lại còn ngang nhiên làm bậy trong quá trình đấu đan như vậy, đây rõ ràng là không tôn trọng việc luyện đan, không tôn trọng tiết tấu của tất cả mọi người có mặt ở đây.
Vì vậy, giờ khắc này, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Cảnh Vân Tiêu đều tràn ngập sự chán ghét sâu sắc.