Từng đợt gió mạnh gào thét, Cảnh Vân Tiêu đạp không trung, bay về hướng Bách Chiến Quốc.
Suốt dọc đường, trong lòng hắn tràn ngập lo âu.
Dao động vừa rồi chính là dấu hiệu Bát Hoang Tứ Tượng Trận mà hắn bố trí trước khi rời Bách Chiến Quốc đã bị phá hoại.
"Gia gia, đợi ta trở về."
Lòng Cảnh Vân Tiêu trầm xuống, tốc độ lại tăng thêm vài phần.
Đúng lúc này, hai đạo thân ảnh Chu Tước đột nhiên lướt đến bên cạnh hắn.
Không ngờ lại là Dao Quang và Dao Thanh.
"Vân Tiêu đại nhân, không biết đã xảy ra chuyện gì?"
Dao Quang nghi hoặc hỏi.
Nàng vừa thấy Cảnh Vân Tiêu đột nhiên phóng vút lên cao, vẻ mặt đầy tâm sự, rồi lại không nói lời nào mà rời đi, đương nhiên biết Cảnh Vân Tiêu nhất định đã gặp chuyện gì đó, vì vậy vội vàng cùng Dao Thanh đuổi theo, hỏi Cảnh Vân Tiêu.
"Thân nhân của ta đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, ta nhất định phải trở về với tốc độ nhanh nhất, nếu không hậu quả khó lường."
Cảnh Vân Tiêu đáp gọn.
Dao Quang lập tức nói: "Vân Tiêu đại nhân, ngài không cần vội, ta và Thanh nhi có thể giúp ngài một tay."
"Ân?"
Cảnh Vân Tiêu hơi ngẩn ra, không hiểu ý các nàng.
Đúng lúc này, Tiểu Khả Ái lấy ra một tấm gương, trong tấm gương dường như đang cuộn trào một loại lực lượng nào đó. Loại lực lượng này Cảnh Vân Tiêu vô cùng quen thuộc, phải nói là kiếp trước hắn đã vô cùng quen thuộc, đó chính là năng lượng dao động của trận pháp truyền tống.
"Đây là Truyền Tống Kính của Chu Tước tộc chúng ta. Chỉ cần dùng nó, có thể truyền tống một đoạn khoảng cách theo một hướng. Vân Tiêu đại nhân có thể nói cho Thanh nhi vị trí ngài muốn đến, để Thanh nhi đưa ngài đi."
Dao Quang lên tiếng giải thích.
"Vậy thì tốt quá."
Cảnh Vân Tiêu trong lòng vui mừng, sau đó nói cho Dao Thanh vị trí Bách Chiến Quốc.
...
Lúc này, tại Bách Chiến Quốc.
Trong một quang mạc khổng lồ, Cảnh Ngự Phong và những người khác sắc mặt tái nhợt, toàn thân đẫm máu, tay cầm đủ loại binh khí, phẫn nộ không kìm được nhìn những người của các thế lực khác bên ngoài quang mạc, trong mắt tràn ngập sát ý.
"Phụ thân, Bát Hoang Tứ Tượng Trận mà Tiêu nhi bố trí e rằng không trụ được bao lâu nữa."
Cảnh Nghiên đứng một bên, vẻ mặt âm trầm, vô cùng lo lắng nói.
"Nghiên nhi, các con sợ sao?"
Cảnh Ngự Phong nhàn nhạt nói.
Cảnh Nghiên lại lắc đầu: "Phụ thân, chúng ta còn phong ba nào chưa từng trải qua, cùng lắm là chết mà thôi, có gì đáng sợ? Chỉ là không biết Tiêu nhi hiện giờ thế nào rồi..."
"Nương thân, Vân Tiêu ca nhất định rất tốt. Tiêu Hoàng Môn gần đây đang nổi như cồn, con tin rằng chắc chắn có liên quan lớn đến Vân Tiêu ca."
Cảnh Trụ quả quyết nói.
Nhưng lời của bọn họ vừa dứt.
Một đạo thân ảnh bên ngoài quang mạc lại lạnh lùng cười lên.
"Cảnh Ngự Phong? Cảnh Nghiên? Còn có tất cả các ngươi đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Tiêu Hoàng Môn thực lực cường đại, ngay cả năm đại thế lực Đông Huyền Vực cũng phải cúi đầu xưng thần, cái này sao có thể liên quan đến Cảnh Vân Tiêu, tiểu tạp chủng kia?"
Giọng nói rất lạnh, cũng rất quen thuộc.
Giọng nói này lọt vào tai Cảnh Ngự Phong và những người khác, khiến tất cả đều trợn mắt muốn phưn lửa.
Tất cả mọi người đều sát ý đằng đằng nhìn người đang nói.
Người này bọn họ đều biết, chính là Cảnh Ngự Không.
"Cảnh Ngự Không, tên phản đồ vong ân phụ nghĩa, bán nước cầu vinh nhà ngươi, có tư cách gì mà nói chuyện trước mặt chúng ta? Ngươi nhất định sẽ chết không chỗ chôn."
Cảnh Ngự Phong trợn mắt nghiến răng.
Ngày đó, Cảnh Ngự Không từ Bách Chiến Quốc đào tẩu, một lòng muốn đến Đế Ma Tông cầu cứu Lâm Côn, nhưng Lâm Côn chuyên tâm bế quan, căn bản không để ý đến hắn. Thế là hắn lại nảy ra một kế sách, lén lút chạy đến bốn nước láng giềng xung quanh Bách Chiến Quốc, thuyết phục bốn nước láng giềng ra thông báo Ngũ Quốc Hội Ngộ cho Bách Chiến Quốc, buộc Bách Chiến Quốc chủ động cắt đất nhượng thành.
Cảnh Ngự Không biết Bách Chiến Quốc nhất định sẽ không chấp thuận, từ đó mượn cơ hội này càng làm lớn chuyện.
Sau khi Cảnh Vân Tiêu rời Bách Chiến Quốc, hắn dốc hết tâm sức vào kế hoạch làm sao mượn thế lực của bốn nước láng giềng để tiêu diệt Cảnh Ngự Phong và những người khác.
Suốt thời gian này, hắn thao túng không ít lần động loạn, khiến Bách Chiến Quốc lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Cuối cùng, hắn còn lợi dụng sự quen thuộc của mình với Bách Chiến Quốc, cài cắm không ít gian tế vào trong Bách Chiến Quốc, sau đó không ngừng khơi mào sự cố, khiến Bách Chiến Quốc không có một ngày yên bình.
Hơn nữa, cuối cùng hẳn còn tập hợp lực lượng của bốn nước, tấn công Bách Chiến Quốc.
Từ đó mới có cảnh tượng hiện tại này.
"Ha ha, muốn ta chết không chỗ chôn sao? Các ngươi không nhìn lại xem tình cảnh hiện tại của mình là gì à? Các ngươi cho rằng mình còn có cơ hội sống sót sao? Chỉ cần phá được Bát Hoang Tứ Tượng Trận này, các ngươi cứ chờ chết đi."
Cảnh Ngự Không cười lạnh không ngừng, ra vẻ như đã nắm Cảnh Ngự Phong và những người khác trong lòng bàn tay, có thể bóp chết bọn họ bất cứ lúc nào.
Lúc này, các vị Bệ Hạ của bốn nước láng giềng đều đến.
Phi Ưng Quốc Bệ Hạ: Phi Tại Thiên.
Liệt Hỏa Quốc Bệ Hạ: Hỏa Linh Tôn.
Thanh Minh Quốc Bệ Hạ: Thanh Cổ Giản.
Phong Lăng Quốc Bệ Hạ: Phong Tài.
Bốn vị Bệ Hạ đồng loạt đến, tất cả đều lạnh lùng nhìn Cảnh Ngự Phong và mọi người.
"Cảnh Ngự Phong? Chính là ngươi trước đây hồi âm bảo chúng ta đến quỳ bái ngươi? Bảo chúng ta đến chiêm ngưỡng hùng phong của ngươi? Giờ chúng ta đã đến rồi, sao ngươi không thể hiện hùng phong của mình cho ta xem thử xem nào?”
Phi Ưng Quốc Bệ Hạ Phi Tại Thiên cười lạnh nói.
Ngày đó, sau khi nhận được hồi âm ngông cuồng của Bách Chiến Quốc, bốn vị Bệ Hạ đều phẫn nộ ngập lòng. Đúng lúc này, Cảnh Ngự Không lại không ngừng thuyết phục bốn nước cùng liên minh, trực tiếp tiêu diệt Bách Chiến Quốc chỉ trong một lần.
"Không có thực lực đó, lại dám viết ra những lời cuồng vọng như vậy, không diệt Bách Chiến Quốc của ngươi, khó mà xua tan mối hận trong lòng chúng ta."
Liệt Hỏa Quốc Bệ Hạ Hỏa Linh Tôn giận nói.
"Trận pháp này quả thật có chút huyền điệu, nhưng ngươi nghĩ Bách Chiến Quốc của các ngươi dựa vào nó có thể sống sót sao?”
Thanh Minh Quốc Bệ Hạ cười âm hiểm không ngừng.
"Theo ta thấy, chúng ta cũng không cần phí lời với bọn họ nữa. Trận pháp này cũng sắp bị phá rồi, không bằng cùng nhau ra tay, hủy diệt nó, sau đó tóm gọn một mẻ toàn bộ đám dư nghiệt của Bách Chiến Quốc."
Phong Lăng Quốc Bệ Hạ Phong Tài cuối cùng nói.
Sau đó các vị Bệ Hạ ba nước còn lại đều gật đầu.
“Nếu đã như vậy, vậy thì cùng nhau ra tay đi.”
Từng luồng khí tức cường đại bạo dũng từ trên người bọn họ, lập tức bên ngoài Bát Hoang Tứ Tượng Trận, cuồng phong từng đợt, uy áp cường đại, khiến tất cả mọi người xung quanh đều có chút không thở nổi.
Ngay sau đó, bốn vị Bệ Hạ cũng không chần chừ, liên tục tung ra những đòn công kích mạnh mẽ, nhắm thẳng vào Bát Hoang Tứ Tượng Trận mà oanh kích.
Cảnh Ngự Phong và những người khác sắc mặt trầm trọng đến cực điểm, trong mắt cũng hiện lên một tia tuyệt vọng.
Cảnh Ngự Không trên toàn bộ khuôn mặt đều là nụ cười đắc ý, tựa như đang nói: Các ngươi lấy gì mà đấu với ta?
Nhưng vào đúng lúc này, trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện một lốc xoáy màu đen.
Lốc xoáy càng lúc càng lớn, như một cái miệng vực thẳm khổng lồ.
Tất cả mọi người nghe thấy động tĩnh, đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Sau đó, có thể thấy ba đạo thân ảnh bước ra từ trong lốc xoáy đó, mỗi đạo đều có khí tức cường đại, như một vị thần linh, khiến tất cả mọi người kinh hãi tột độ, nội tâm chấn động khôn cùng.
Cùng với ba đạo thân ảnh không ngừng ngưng tụ, mọi người dần dần nhìn rõ khuôn mặt của ba đạo thân ảnh.
Một mỹ nữ trẻ tuổi xinh đẹp nhưng lạnh lùng như băng sơn.
Một cô bé đáng yêu ngọt ngào.
Và một thiếu niên thân ảnh giận dữ đằng đằng.
Khi ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào khuôn mặt của thiếu niên đó, tất cả đều đột ngột hít vào mấy ngụm khí lạnh.