Vũ Văn Kim cùng những người khác lủi thủi rời khỏi Thính Phong Khách Sạn.
Và tên tuổi Tiêu Hoàng, Tiêu Hoàng Môn, lại một lần nữa lan truyền khắp nơi.
“Tiêu Hoàng đại sư, chúc mừng ngài đã đoạt Quán Quân cuộc Đan Đạo đại tỷ lần này. Trái Hồn Long Quả này thuộc về ngài, cùng với cờ hiệu đoạt Quán Quân này, đây là biểu tượng cho việc ngài đã từng đoạt Quán Quân tại Đan Đạo Cung. Cầm nó, sau này ngài sẽ được hưởng một số ưu đãi tại Thính Phong Khách Sạn.”
Tuyết Phi đối với Cảnh Vân Tiêu cũng càng khách khí thêm mấy phần.
Trời đất ơi.
Một thiếu niên, không chỉ có biểu hiện nghịch thiên trên Võ Đạo, mà nay lại có thiên phú dị bẩm trên Đan Đạo đến vậy. Loại người này dù đi đến đâu, tiền đồ cũng vô hạn. Nếu tiếp tục trưởng thành, có lẽ sẽ trở thành một tồn tại bá chủ một phương trên Đại Lục.
Đối với nhân vật như vậy, vào khoảnh khắc này, nàng từ tận đáy lòng tỏ ra khách khí và kính trọng.
Nàng cuối cùng cũng đã hiểu vì sao Cảnh Vân Tiêu trước đây dám chém giết Lạc Vô Mệnh và phế đi Liễu Khánh Phong tại Thính Phong Võ Đấu Cung, cũng hiểu vì sao vừa rồi Cảnh Vân Tiêu dám bất kính với Tần lão như vậy.
Nói đơn giản, Cảnh Vân Tiêu có cái tư bản đó.
Chỉ cần tin tức về Cảnh Vân Tiêu tại Thính Phong Khách Sạn được truyền đi, Tuyết Phi tin rằng các thế lực lớn khắp Cửu Vực e rằng sẽ tranh nhau đến lôi kéo Cảnh Vân Tiêu.
“Đa tạ Tuyết Phi, nếu không còn việc gì khác, ta xin cáo từ trước.”
Cảnh Vân Tiêu nhận lấy Hồn Long Quả, nhưng không nhận tấm cờ hiệu kia, sau đó liền trực tiếp rời khỏi Đan Đạo Cung.
Bởi vì hắn thấy, Đan Đạo Tông đã có không ít Luyện Đan Sư và người xem đang tiến về phía hắn.
Có lẽ là muốn lấy lòng Cảnh Vân Tiêu.
Hoặc có lẽ là muốn thỉnh giáo Cảnh Vân Tiêu những vấn đề liên quan đến luyện đan.
Hoặc cũng có thể là vì những lý do khác.
Dù sao thì Cảnh Vân Tiêu rất sợ phiền phức, đương nhiên là chuồn sớm.
Rời khỏi Đan Đạo Tông, Cảnh Vân Tiêu liền đưa Hồn Long Quả cho Vạn Hỏa Thần Tôn. Lão gia hỏa này vui vẻ cực kỳ, cứ thế mà khen Cảnh Vân Tiêu tới tấp: nào là "tiểu thiếu niên ngươi thật biết kính lão yêu trẻ", nào là "tiểu thiếu niên ngươi thật có lòng Bồ Tát", nào là "tiểu thiếu niên ngươi thật sự là..."
Dù sao thì cứ luyên thuyên một đống, Cảnh Vân Tiêu một chữ cũng không lọt tai.
Cảnh Vân Tiêu không định ở lại khu vực hoạt động lâu, liền chuẩn bị rời đi. Nhưng chưa đi được mấy bước, một giọng nói đột nhiên từ bên cạnh vọt ra, tay giơ một đống đồ vật, cười hì hì nói với Cảnh Vân Tiêu: “Sư tôn, cuối cùng cũng tìm thấy người rồi. Người xem trong tay ta đây là gì? Có bất ngờ không? Có kinh ngạc không?”
Hóa ra lại là thằng nhóc phiền phức như keo da chó đó.
Hết chuyện này đến chuyện khác à?
Cảnh Vân Tiêu hoàn toàn cạn lời.
“Ta nói ngươi thằng nhóc ranh, tuổi nhỏ không chịu về nhà học hành tử tế, cứ thích chạy ra đây làm phiền ta làm gì? Ngươi muốn quậy phá thì tìm người khác đi? Bổn Tiêu Hoàng không có thời gian rảnh để chơi đùa vô bổ với ngươi đâu.”
Cảnh Vân Tiêu khoát tay ra hiệu cho hắn tránh ra.
Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt thằng nhóc lập tức tối sầm lại.
“Sư tôn, người định nói không giữ lời sao?”
Lúc này, Cảnh Vân Tiêu mới chợt nhớ ra những lời mình đã nói trước đó.
Hình như hắn đã bảo thằng nhóc này đi tham gia tỷ thí ở Kiếm Đạo Cung, Cầm Âm Cung, Kỳ Đạo Cung và Võ Học Cung, và đoạt Quán Quân ở cả bốn Cung. Chỉ cần thằng nhóc làm được, hắn sẽ nhận nó làm đồ đệ.
Nhưng làm sao nó có thể làm được chứ?
“Đừng làm loạn, yêu cầu của ta không phải đã nói với ngươi rồi sao? Ngươi...”
Cảnh Vân Tiêu tiếp tục khoát tay.
Nhưng thằng nhóc lại giơ những thứ trong tay về phía Cảnh Vân Tiêu một lần nữa: “Sư tôn, những yêu cầu người nói ta đều đã làm được. Đây là phần thưởng sau khi đoạt Quán Quân ở Kiếm Đạo Cung, đây là phần thưởng sau khi đoạt Quán Quân ở Cầm Âm Cung, đây là phần thưởng sau khi đoạt Quán Quân ở Kỳ Đạo Cung, và cuối cùng đây là phần thưởng sau khi đoạt Quán Quân ở Võ Học Cung.”
Thằng nhóc lần lượt giới thiệu bốn món phần thưởng khác nhau cho Cảnh Vân Tiêu xem.
Thấy Cảnh Vân Tiêu vẫn tỏ vẻ không tin, nó lại lấy ra từ túi không gian của mình bốn lá cờ hiệu, trên mỗi lá cờ hiệu lần lượt viết: Kiếm Đạo Cung Quán, Cầm Âm Cưng Quán, Kỳ Đạo Cung Quán và Võ Học Cung Quán.
Lá cờ hiệu này vừa rồi Tuyết Phi cũng đã đưa cho Cảnh Vân Tiêu một tấm, nhưng Cảnh Vân Tiêu không nhận mà thôi.
“Ngươi thật sự đã đoạt Quán Quân ở bốn Cung điện đó?”
Cảnh Vân Tiêu không dám tưởng tượng.
Điều này quá phi lý rồi.
Các cuộc tỷ thí ở bốn Cung điện rõ ràng là diễn ra gần như đồng thời, thằng nhóc này dù có chút thực lực thì cũng không thể phân thân kịp được chứ?
“Sư tôn, thiên chân vạn xác, nếu không tin người có thể đến bốn Cung hỏi thử.”
Thằng nhóc cam đoan.
“Đừng có lừa ta, ngươi nghĩ ta giống ngươi là đứa trẻ ba tuổi sao? Bộ dạng ngươi thế này, giống người có thể cùng lúc nắm giữ Kiếm Đạo, Cầm Âm, Kỳ Đạo và Võ Học sao? Mau thành thật khai ra, rốt cuộc ngươi đã giở trò quỷ gì?”
Thằng nhóc hì hì cười một tiếng: “Ta biết ngay không thể qua mắt được Sư tôn. Nhưng ta thật sự đã đoạt Quán Quân ở bốn Cung. Chỉ là cách đoạt Quán Quân có chút khác biệt thôi.”
“Ngươi dùng cách gì?”
Cảnh Vân Tiêu tò mò hỏi.
“Cũng chẳng có cách gì đặc biệt. Ta chỉ nói ra thân phận của ông nội ta, sau đó bảo với bọn họ, kẻ nào dám tranh Quán Quân với ta thì ông nội ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn. Thế là bọn họ đều chủ động nhận thua hết.”
Thằng nhóc đắc ý cười nói.
Cảnh Vân Tiêu suýt chút nữa lảo đảo ngã xuống.
Cái quỷ gì thế này cũng được à?
Sớm biết như vậy, vừa rồi mình đâu cần phí thời gian và sức lực ở Đan Đạo Tông để tỷ thí Đan Đạo. Trực tiếp lôi thằng nhóc này đến đứng đó thì chẳng phải vạn sự đại cát rồi sao?
Thất sách... thật là thất sách.
“Khoan đã, ông nội ngươi là ai?”
Cảnh Vân Tiêu đột nhiên phản ứng lại.
Có thể khiến tất cả mọi người trong bốn Cung đều chủ động nhận thua, chủ động nhường vị trí Quán Quân cho một thằng nhóc con ư? Ông nội của thằng nhóc này tuyệt đối không đơn giản chút nào.
Thế nhưng thằng nhóc vừa định trả lời, đột nhiên trên người nó bốc ra một luồng hắc khí. Luồng hắc khí đó nhanh chóng lan khắp toàn thân, khiến cả người thằng nhóc mất hết huyết sắc, rồi ngã ngửa ra sau.
Cảnh Vân Tiêu lập tức đỡ lấy nó, nhưng lại phát hiện luồng hắc khí kia sắp xâm nhập vào cơ thể mình, khiến cánh tay hắn đột nhiên mất đi tri giác. May mắn thay, Cảnh Vân Tiêu kịp thời buông tay, sau đó dùng linh lực đẩy luồng hắc khí đó ra ngoài, nếu không hậu quả khó mà lường được.
“Thằng nhóc này bị làm sao thế? Chẳng lẽ là... Thiên Địa Độc Thân?”
Cảnh Vân Tiêu nhìn thằng nhóc đang nằm trên mặt đất đã mất đi tri giác, trong đầu đột nhiên nhớ lại một người mà kiếp trước hắn từng gặp. Người đó chính là Thiên Địa Độc Thân, mang trong mình kỳ độc vô phương cứu chữa, vô cùng đáng sợ.
Những triệu chứng đó đường như rất giống với thằng nhóc này.
“Thiên Địa Độc Thân, thực ra cũng được coi là một loại thể chất đặc biệt, chỉ là thằng nhóc này còn nhỏ tuổi như vậy mà đã đột nhiên phát tác, xem ra mệnh không còn kéo dài được bao lâu nữa rồi.”
Cảnh Vân Tiêu khẽ thở dài, thấy Tuyết Phi vừa hay đi ngang qua, liền nhờ Tuyết Phi giúp đỡ, sai người dùng thứ khác đưa thằng nhóc về phòng của mình.
Mặc dù Cảnh Vân Tiêu không có cách nào hóa giải Thiên Địa Độc Thân, nhưng dùng một số biện pháp, tạm thời bảo toàn tính mạng cho thằng nhóc thì vẫn không thành vấn đề.
/nguoi-con-gai-ao-trang-tren-quan-bar" rel="nofollow">Người con gái áo trắng trên quán bar