Lạc Vô Mệnh vừa ra tay đã là một quyền nặng như búa tạ. Quyền đó ẩn chứa một bộ quyền pháp võ học, vừa tung ra, không khí xung quanh đã bật ra một tràng âm thanh bạo liệt.
Quyền chưa tới, một cỗ kình phong đã như đao kiếm thổi quét lên mặt Cảnh Vân Tiêu.
“Điêu trùng tiểu kỹ.”
Cảnh Vân Tiêu khẽ bĩu môi.
Bộ quyền pháp như thế này, trong mắt người khác có lẽ còn có chút tác dụng. Nhưng đối với Cảnh Vân Tiêu mà nói, đó chẳng qua chỉ là quyền hoa chân thêu mà thôi. Đế Hỏa Thần Thể đã khiến hắn tùy tiện một quyền cũng đủ sức chống lại.
Sự thật đúng là như vậy, Cảnh Vân Tiêu tùy tiện tung ra một quyền, va chạm với quyền của Lạc Vô Mệnh.
Song quyền va chạm, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục.
Thế nhưng thân thể Cảnh Vân Tiêu lại đứng vững như bàn thạch tại chỗ, không hề suy chuyển. Ngược lại, Lạc Vô Mệnh khí thế bức người lại phải lùi lại vài bước.
Vừa giao thủ là biết ngay mạnh yếu.
Sau lần giao thủ này, ánh mắt Lạc Vô Mệnh nhìn Cảnh Vân Tiêu tràn đầy một tia kinh ngạc. Hắn chính là Địa Võ Cảnh Bát Trọng võ giả, ngày thường, võ giả dưới Địa Võ Cảnh Bát Trọng đối mặt với hắn, chỉ cần một quyền tùy tiện cũng có thể đễ dàng giải quyết. Vậy mà hôm nay? Hắn cố ý dung nhập cả một bộ võ học vào quyền pháp, nhưng kết quả không những không khiến Cảnh Vân Tiêu phải chịu thiệt, ngược lại bản thân hắn lại rơi vào thế hạ phong.
Khí này, hắn không thể nhịn.
Ngày hôm nay, hắn đến đây với ý niệm muốn miểu sát Cảnh Vân Tiêu.
“Tên nhóc con, hèn gì ngươi có thể trọng thương đệ đệ ta, hóa ra ngươi quả thật có mấy phần thực lực. Bất quá vừa rồi chỉ là khởi động mà thôi, ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể cùng ta một trận chiến sao? Ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể ở trước mặt ta mà ngông cuồng sao?”
Lạc Vô Mệnh tâm khí rất cao. Tuy nhiên vừa rồi Cảnh Vân Tiêu đã cho hắn một tia áp lực, nhưng áp lực này không khiến hắn chút nào hoài nghi thực lực của chính mình. Trong mắt hắn, Cảnh Vân Tiêu dù có thực lực cũng tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.
Môi Cảnh Vân Tiêu khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong lạnh lẽo, âm đương quái khí cười nói: “Lạc Võ Mệnh đúng không? Cha mẹ ngươi lúc ngươi sinh ra hẳn đã đoán trước được hôm nay ngươi sẽ có cục điện như thế này rồi sao?”
“Ngươi có ý gì?”
Hai mắt Lạc Vô Mệnh chợt co rụt lại, hung mang bắn ra.
“Ha ha, ngươi là não tàn sao? Những lời đơn giản như vậy mà cũng không hiểu được. Bọn họ đặt cho ngươi cái tên Lạc Vô Mệnh, thật là một cái tên hay! Chẳng lẽ không phải bọn họ biết hôm nay ngươi sẽ mất mạng sao? Thấy cha mẹ ngươi kỳ vọng lớn như vậy vào ngươi, hôm nay ta sẽ để cho bọn họ được như ý nguyện.”
Cảnh Vân Tiêu tự tin chắc chắn.
Lời hắn vừa thốt ra, tất cả mọi người trong Võ Đấu Cung đều không nhịn được mà bật cười. Cái tên Lạc Vô Mệnh này thật sự không được... may mắn!
Điều này không nghi ngờ gì nữa khiến Lạc Vô Mệnh càng thêm tức điên.
“Thằng nhóc thối, ngươi thật sự muốn chết.”
“Lạc Nguyệt Tinh Thần, Nhất Trảm Thương Khung.”
Lạc Vô Mệnh tức đến tái mặt, giơ tay lật một cái, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một thanh bảo đao. Trên thân đao sáng chói vạn trượng, phía trên tràn ngập linh lực vô tận. Linh lực cuồn cuộn bốn phía, khiến toàn bộ Võ Đấu Đài đều tràn ngập khí tức bạo ngược. Khí tức này lan tràn ra, khiến tất cả mọi người trong Võ Đấu Cung đều biến sắc.
Bọn họ đều biết, Lạc Võ Mệnh đây là muốn tung ra sát chiêu.
Sự thật đúng là như vậy. Lạc Vô Mệnh mạnh mẽ nắm chặt tay, khí thế trên người bỗng nhiên tăng vọt mấy lần. Trên đỉnh đầu hắn, một thanh thiết huyết ngân đao khổng lồ điên cuồng ngưng tụ, cuối cùng như một thanh sát khí từ trên trời giáng xuống, bùng nổ sát khí khổng lồ.
“Trảm.”
Theo tiếng quát khẽ của Lạc Vô Mệnh, thanh cự đao từ trên trời giáng xuống, bổ mạnh. Nơi nó đi qua, không gian vặn vẹo, toàn bộ Võ Đấu Đài xung quanh đều rung chuyển không ngừng.
“Muốn giết ta? Thật đúng là khoác lác không biết xấu hổ. Hôm nay cứ xem gia gia ta làm sao treo ngươi lên đánh cái tên rác rưởi này.”
Ánh mắt Cảnh Vân Tiêu chợt lạnh đi.
Nhật Nguyệt Thần Kiếm đã được hắn nắm trong lòng bàn tay. Tứ Thần Kiếm Quyết nhất xúc tức phát.
Thanh Long Kiếm Quyết.Bạch Hổ Kiếm Quyết.Huyền Vũ Kiếm Quyết.Chu Tước Kiếm Quyết.
Sát na, giữa thiên địa, Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ và Chu Tước bốn đầu Thần Thú hư ảnh khổng lồ không ngừng ngưng tụ.
“Diệt nó đi.”
Nhật Nguyệt Thần Kiếm xa xa chỉ một cái, sĩ khí như cầu vồng. Bốn đầu hư ảnh khổng 1ồ liền mang theo công thế như chẻ tre, cùng với thủ đoạn của Lạc Võ Mệnh hung hãn va chạm vào nhau.
Oanh! Oanh!
Một phen va chạm, tiếng nổ vang dội liên hồi. May mắn là xung quanh Võ Đấu Đài có trận pháp phòng ngự. Những trận pháp này có thể ngăn cản tất cả thanh thế bạo phát từ Võ Đấu Đài, khiến cho cuộc giao chiến trên Võ Đấu Đài không ảnh hưởng đến những Võ Đấu Đài khác cùng với tất cả những người đang xem Võ Đấu trong Võ Đấu Cung.
Cùng với va chạm kịch liệt, tình thế nhanh chóng phân định cao thấp.
Tứ Thần Kiếm Quyết của Cảnh Vân Tiêu chiếm tuyệt đối ưu thế, không chỉ đánh nát thủ đoạn của Lạc Vô Mệnh đến mức tan tành, cỗ dư uy đó càng không chút giữ lại mà oanh kích lên ngực Lạc Vô Mệnh. Khiến thân thể Lạc Vô Mệnh nặng nề lùi lại, lùi thẳng đến rìa Võ Đấu Đài mới miễn cưỡng ổn định được.
Nhưng trên người hắn khí tức hỗn loạn, huyết khí càng không ngừng sôi trào. Cho đù không trọng thương, cũng coi như đã bị thương.
“Trời đất ơi, chuyện này cũng quá mạnh đi?”“Khó trách trước đó Tiêu Hoàng không ra tay, hóa ra hắn vừa ra tay đã mạnh đến như vậy.”“Ngay cả Địa Võ Cảnh Bát Trọng võ giả cũng không có bao nhiêu sức chống cự trước mặt hắn, hắn có thể liên thắng tám trận cũng coi như xứng đáng với danh tiếng.”“Đừng nói cho ta biết tên nhóc này sẽ tham gia Cửu Vực Thanh Niên Đại Tái năm nay nhé, nếu hắn tham gia, vậy chẳng phải cơ hội biểu hiện của ta càng ít đi sao?”
Mọi người đều nhìn đến ngây người.
Trước đó Cảnh Vân Tiêu hầu như không ra tay mấy. Cho dù trận trước đã đánh bại Nhạc Thập Tam, đối với đa số mọi người mà nói cũng không nhìn rõ Cảnh Vân Tiêu đã làm như thế nào.
Nhưng lúc này, Cảnh Vân Tiêu coi như là thực sự đã ra tay. Cũng chính là lần ra tay này, trong nháy mắt đã thu phục không ít người tại hiện trường.
Đương nhiên, có một người khó có thể chấp nhận. Đó chính là đương sự Lạc Vô Mệnh.
Nếu nói quyền pháp trước đó hắn ở thế hạ phong còn có thể tìm cớ biện minh, vậy bây giờ hắn lại lần nữa ở thế hạ phong thì đây chính là sự sỉ nhục cực lớn.
“Không thể nào, ngươi sao có thể là đối thủ của ta.”
Hắn không cam lòng. Cũng chính là sự không cam lòng này, khiến hắn lại lần nữa phát động công thế về phía Cảnh Vân Tiêu.
“Chờ một chút.”
Tuy nhiên, công thế còn chưa kịp tung ra, lại bị Cảnh Vân Tiêu gọi lại.
“Thằng nhóc ngươi làm gì vậy? Chẳng lẽ là sợ ta, muốn quỳ xuống cầu xin tha thứ?”
Lạc Vô Mệnh liên tục cười lạnh. Sự kiêu ngạo, sự tự tin của hắn, vẫn chưa bị Cảnh Vân Tiêu mài mòn đi.
Cảnh Vân Tiêu lại khẽ híp mắt, nhàn nhạt cười nói: “Sợ ngươi? Ngươi đã từng thấy voi sợ kiến bao giờ chưa? Ta chẳng qua là cảm thấy ba cái công phu mèo quào của ngươi thật sự không lọt vào mắt ta, giao thủ như vậy chẳng có ý nghĩa gì, thuần túy lãng phí thời gian của tiểu gia ta. Theo ta thấy, chi bằng ngươi trực tiếp tung ra chiêu mạnh nhất của mình đi, ta cũng tiện thể để ngươi chết được minh bạch.”
Hắn chê thủ đoạn của Lạc Vô Mệnh quá rác rưởi? Muốn Lạc Vô Mệnh trực tiếp vận dụng sát chiêu mạnh nhất?
Tất cả mợi người sau khi nghe những lời của Cảnh Vân Tiêu đều không khỏi hơi kinh ngạc. Tên nhóc này thật cuồng vọng. Nhưng không hiểu vì sao, mọi người lại không hiểu sao cảm thấy Cảnh Vân Tiêu có cái vốn để cuồng vọng như vậy.
Thậm chí bọn họ cũng kỳ vọng khi Lạc Vô Mệnh thật sự vận dụng sát chiêu mạnh nhất, Cảnh Vân Tiêu sẽ phản ứng như thế nào? Cuối cùng hai người bọn họ ai thua ai thắng? Ai sẽ giành được phần thắng?
Tiên Hiệp: khung-bo-song-lai" rel="nofollow">Khủng Bố Sống Lại (Dịch)