Nghe lời thanh niên nói, Cảnh Vân Tiêu khẽ nhíu mày.
Hắn không ngờ, thanh niên này vừa mở miệng đã muốn tìm mình đánh nhau?
"Xin lỗi, ta vốn tính hiền lành, ghét nhất là đánh đấm giết chóc, huống hồ, ta căn bản không quen ngươi, nên ngươi đi tìm người khác đi."
Cảnh Vân Tiêu dứt khoát từ chối, rồi định rời đi.
Nhưng thanh niên kia không chịu, thân ảnh lóe lên đã xuất hiện trước mặt Cảnh Vân Tiêu, chặn đường hắn: "Tiểu huynh đệ đây, tại hạ Quý Thần, ta đã tự giới thiệu, coi như chúng ta quen biết rồi. Về phần ngươi nói đánh đấm giết chóc, cái này sao có thể gợi là đánh đấm giết chóc chứ? Chúng ta chẳng qua chỉ là luận bàn mà thôi."
"..."
Cảnh Vân Tiêu mặt đen lại.
Quý Thần này sao lại muốn đánh với mình như vậy? Đánh nhau với hắn có lợi gì chứ? Người này trông cũng không giống một võ si a.
"Hiện tại ta đang rất bận, tạm thời không có thời gian."
Cảnh Vân Tiêu đành phải khéo léo từ chối.
Quý Thần trước mặt thực lực không hề đơn giản, nếu Cảnh Vân Tiêu thật sự giao thủ với hắn, vạn nhất nguyên khí đại thương thì sao? Dù không nguyên khí đại thương thì cũng mất thời gian. Vực Mộ Chi Địa sắp mở ra rồi, nếu mình bỏ lỡ thời gian, chẳng phải sẽ khóc đến mù mắt sao?
"Rất bận? Tiểu huynh đệ? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đi Hỏa Nguyên Vực Mộ?"
Quý Thần nhìn Cảnh Vân Tiêu từ trên xuống dưới một lượt, thắc mắc hỏi.
Cảnh Vân Tiêu cũng không giấu giếm, gật đầu: "Sao? Ngươi cũng muốn đi?"
Quý Thần gật đầu: "Cũng có thể nói là phải, cũng có thể nói là không. Ta chỉ nghe nói Vực Mộ sắp mở ra, có không ít người của các thế lực sẽ đến đây. Nên mới tới góp vui, xem thử có đối thủ mạnh mẽ nào không, tiện thể đánh một trận, thư giãn gân cốt thôi. Này, còn chưa đến Vực Mộ đã gặp được ngươi, xem ra chuyến này bổn hoàng... bổn thiếu gia đã đến đúng lúc rồi."
Cảnh Vân Tiêu khẽ nhướng mày, sau đó nhàn nhạt đáp: "Nếu đã như vậy, thì chúng ta cứ mỗi người một đường, tiến về Vực Mộ đi, có lẽ đến Vực Mộ còn có cơ hội gặp lại."
Nhưng Quý Thần lại một bộ dáng thề không bỏ qua: "Tiểu huynh đệ, sao có thể như vậy chứ? Ta khó khăn lắm mới tìm được một người khiến ta cảm thấy có chút áp lực, không đánh một trận ta đây toàn thân khó chịu a. Tiểu huynh đệ vừa nhìn đã là người thích giúp đỡ người khác, lòng Bồ Tát từ bi, hẳn sẽ không hành hạ ta như vậy chứ."
"Đến đây đi, bỏ hết lo lắng của ngươi xuống, đánh với ta một trận thật đã đi."
Quý Thần đã bày ra bộ dáng chuẩn bị động thủ.
Cảnh Vân Tiêu càng thêm cạn lời.
Hóa ra mình lại gặp phải một tên điên cuồng chiến đấu a.
"Được, đến đây."
Cảnh Vân Tiêu biết không thể tránh được, liền lập tức bày ra một bộ thế.
Quý Thần lập tức hưng phấn.
Sau đó liền vung quyền, xông thẳng về phía Cảnh Vân Tiêu.
Phanh phanh.
Hai quyền va chạm, thân thể Cảnh Vân Tiêu lập tức bay ngược ra xa mấy chục mét.
Đồng thời, tiếng của Cảnh Vân Tiêu cũng vang lên giữa không trung: "Oa, Quý Thần, ngươi thật lợi hại, ta ngay cả một quyền của ngươi cũng không đỡ nổi, ngươi thắng rồi, ta thua rồi, từ đây cáo biệt."
Nói xong, Cảnh Vân Tiêu liền thi triển Thuấn Ảnh Thiên Lý, trong chớp mắt đã biến mất giữa không trung.
“Cái này... ngươi..."
Quý Thần ngây người đứng tại chỗ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
"Thằng nhóc ranh này, ngươi lừa ta, nhưng ngươi sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu."
Thân ảnh Quý Thần đột nhiên hóa thành một làn khói đen, cũng biến mất tại chỗ.
"Hy vọng đừng gặp phải tên điên như vậy nữa."
Cảnh Vân Tiêu đã sớm cao chạy xa bay.
Hắn tự nhiên không phải thật sự không đánh lại Quý Thần, chỉ là không muốn lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa này.
Chỉ là, hắn vừa dứt lời trong lòng, phía sau một luồng khí thế đã không ngừng tiếp cận, tốc độ nhanh đến mức Cảnh Vân Tiêu vô cùng kinh ngạc. Chỉ trong chốc lát, một thân ảnh quen thuộc đã đuổi kịp Cảnh Vân Tiêu, sau đó lộ ra một gương mặt tươi cười.
Không phải ai khác, vẫn là Quý Thần.
Tốc độ của tên này sao lại nghịch thiên đến vậy chứ.
Cảnh Vân Tiêu hoàn toàn cạn lời.
Hỏa Nguyên Vực lại có người mạnh mẽ đến thế sao? Xem ra quả nhiên là mạnh hơn Đông Huyền Vực không ít a.
"Tiểu huynh đệ, cái gọi là luận bàn, đương nhiên phải dốc toàn lực, ngươi đối phó ta qua loa như vậy, có vẻ cũng quá không thành thật rồi đó."
Quý Thần mở miệng nói.
Thân thể Cảnh Vân Tiêu dừng lại giữa không trung, hắn đã biết, mình muốn cắt đuôi Quý Thần bằng tốc độ thì tuyệt đối không thể nào. Quý Thần này cứ như cái bóng, bám dính lấy mình, hắn căn bản không thể kéo giãn khoảng cách với đối phương.
“Ngươi thật sự chỉ muốn đánh một trận? Không đánh thì không thoải mái? Không đánh thì không đễ chịu?"
Cảnh Vân Tiêu ánh mắt thâm trầm nhìn Quý Thần.
Quý Thần quả quyết gật đầu: "Ngươi chịu đánh thật với ta rồi sao?"
"Muốn ta giao thủ với ngươi cũng được, nhưng ta không thể phí sức với ngươi vô ích."
Trong mắt Cảnh Vân Tiêu lóe lên một tia xảo trá.
“Hả? Vậy ngươi muốn thế nào?”
Quý Thần có chút bất ngờ.
Cảnh Vân Tiêu cười tủm tỉm nói: "Phàm là việc gì cũng phải nói đến hồi báo. Ta có thể đánh với ngươi, nhưng nếu ta thắng, ngươi trong vòng một tháng tới phải chịu sự sai bảo của ta, nghe theo sắp xếp của ta, giúp ta làm việc. Sao?"
Quý Thần này thực lực không tệ, chuyến này mình một thân một mình đến Ngũ Nguyên Vực, nếu có thêm một trợ thủ đắc lực, chẳng khác nào có thể tìm được Ngũ Hành Linh Chủng hiệu quả hơn.
Vì Quý Thần này đòi mình đánh nhau, vậy mình tự nhiên phải dùng hắn cho tốt.
"Vậy nếu ta thắng thì sao?"
Quý Thần cười.
Dường như, càng như vậy, hắn càng cảm thấy có tính thử thách, càng thêm hưng phấn.
"Nếu ta thua, vậy ta tùy ngươi xử trí. Nói được làm được, tuyệt đối không nuốt lời."
Cảnh Vân Tiêu dứt khoát nói.
Tuy Quý Thần này có chút bản lĩnh, nhưng Cảnh Vân Tiêu vẫn có tự tin có thể chiến thắng hắn.
"Haha, không ngờ ngươi lại có khí phách và dũng khí như vậy. Nếu ngươi đã nói thế, vậy nếu ta thua, ta cũng không chỉ nghe theo sự chỉ huy của ngươi một tháng, mà giống như ngươi vừa nói, ta cũng tùy ngươi xử trí."
Quý Thần càng thêm kích động, xoa tay xoa chân, một bộ dáng hừng hực muốn thử sức.
Quả nhiên là một tên võ si tiêu chuẩn.
"Được, vậy còn ngây ra đó làm gì? Ra tay đi."
Cảnh Vân Tiêu tâm thần căng thẳng, mũi chân bỗng chốc điểm nhẹ mặt đất, cả thân ảnh liền vọt lên trời cao. Chỉ thấy hắn nắm chặt tay, Nhật Nguyệt Thần Kiếm đã xuất hiện trong tay, từng luồng khí tức cường hãn vô song không ngừng bùng lên từ trên người Cảnh Vân Tiêu.
"Haha, quá tốt rồi, nhưng trước khi động thủ, ngươi có nên nói cho ta biết tên của ngươi trước không?"
Quý Thần cũng đạp không mà đứng, khí tức trên người hắn, như biển cả cuồn cuộn sóng trào, cũng mang lại cảm giác vô cùng cường thế.
"Cứ gọi ta là Tiêu Hoàng là được."
Cảnh Vân Tiêu không nhanh không chậm nói.
"Tiêu Hoàng? Cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó rồi. Nhưng đúng là một cái tên rất bá khí, tuy nhiên sau hôm nay, ngươi phải ngoan ngoãn đi theo ta rồi, đến lúc đó, cái tên này của ngươi e rằng ta cũng phải đổi cho ngươi một chút."
Quý Thần hưng phấn cười nói.
"Thật sao? Ai thua ai thắng còn chưa biết đâu? Quý Thần, ra chiêu đi."
Cảnh Vân Tiêu trong lòng hơi chấn động, chiến ý trên người lập tức bùng lên.
/magic-the-gathering-tarmogoyf" rel="nofollow">Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu