Nghe những lời lẽ khinh miệt của Dương Tiên và Dương Lâm, những người trong Viêm Hỏa Tông đều có sắc mặt khó coi.
Nói cho cùng, nghe qua thì Dương Tiên và Dương Lâm dường như đều không sai.
Cảnh Vân Tiêu cũng chỉ mới Huyền Võ cảnh Ngũ trọng, mà rất nhiều người trong Viêm Hỏa Tông đều mạnh hơn hắn không ít, Tông chủ Viêm Hỏa Tông còn là Võ giả Địa Nguyên cảnh Nhất trọng. Nếu nói trước đây tông môn vì bị Huyền Võ Thú trọng thương nên Viêm Hỏa Tông không thể chống đỡ Cảnh Vân Tiêu,
Vậy còn bây giờ thì sao?
Hiện tại không ít người đã hồi phục thực lực, Tông chủ Viêm Nham thậm chí còn khôi phục tới Địa Nguyên cảnh Nhất trọng, nhưng khi gặp lại Cảnh Vân Tiêu, lại vẫn xưng hắn là Tiêu Hoàng tiền bối. Đây chẳng phải là sự sỉ nhục đối với Viêm Hỏa Tông sao?
“Viêm Nham, chẳng lẽ việc Viêm Hỏa Tông của ngươi quy thuận Đế Ma Tông ta chỉ là một chiêu bài? Viêm Hỏa Tông của ngươi thật sự muốn quy thuận Tiêu Hoàng Môn sao?”
Dương Tiên lại lên tiếng.
Sau câu nói này, Viêm Nham lâm vào trầm mặc.
Dương Tiên và Dương Lâm là do hắn phái Nhị trưởng lão đi Đế Ma Tông mời về. Trước đây, Viêm Nham cho rằng Cảnh Vân Tiêu đã đi rồi, nên nói với Dương Tiên và Dương Lâm rằng không phải tự nguyện quy thuận Tiêu Hoàng Môn, hòng dùng lời đó để thoái thác với hai người Đế Ma Tông. Thế nhưng hiện tại Viêm Nham lại khách khí với Cảnh Vân Tiêu như vậy, điều này thật vô cùng khó xử.
Còn lý do Viêm Nham do dự, không thể nghỉ ngờ chính là lo lắng về Tiêu Hoàng Môn phía sau Cảnh Vân Tiêu.
Có thể nói, bây giờ lại đến lúc hắn đưa ra quyết định.
Nếu hắn chọn quy thuận Đế Ma Tông, liền có khả năng đắc tội với Tiêu Hoàng Môn kia, một thế lực không rõ thật giả, mạnh yếu ra sao.
Còn nếu hắn chọn quy thuận Tiêu Hoàng Môn, chẳng khác nào đùa giỡn Đế Ma Tông, từ đó đắc tội Đế Ma Tông.
Dương Tiên và Dương Lâm đều không nói thêm gì nữa, mà chờ Viêm Nham đưa ra lựa chọn.
Viêm Nham mồ hôi lạnh chảy ròng trên trần, sau một hồi suy tính, nhìn thấy sắc mặt hai người Đế Ma Tông càng lúc càng u ám, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Hắn chắp tay hành lễ với hai người Đế Ma Tông, cung kính nói: “Hai vị đại nhân thật biết đùa. Viêm Hỏa Tông ta tự nhiên không dám đùa giỡn đại nhân. Viêm Hỏa Tông ta thật lòng thật dạ quy thuận Đế Ma Tông. Còn về Tiêu Hoàng Môn kia, tất cả đều là do tiểu tử này đơn phương tình nguyện, chứ không phải nguyện vọng của ta.”
Một lời nói đã nói rõ ràng lựa chọn của mình.
Lời này vừa thốt ra, chúng nhân Viêm Hỏa Tông kỳ thực đều an lòng.
Đối với Cảnh Vân Tiêu, trước đây bọn họ vốn đã có chút bất mãn, tự nhiên càng không muốn khuất phục dưới trướng hắn. Dù sao, rất nhiều người có võ đạo tu vi cao hơn Cảnh Vân Tiêu. Điều này đối với bọn họ mà nói, làm sao có thể cam tâm tình nguyện?
Ngoài ra, đối với cái gọi là Tiêu Hoàng Môn kia, kỳ thực càng nhiều người cũng không tin tưởng.
“Viêm Nham, coi như ngươi có chút kiến thức. Nếu đã như vậy, ngươi còn chờ gì nữa? Với thực lực của ngươi, muốn giết chết tiểu tử này, hẳn là chuyện trong chớp mắt thôi nhỉ? Chẳng lẽ còn muốn hai chúng ta tự mình ra tay sao?”
Dương Tiên cười lạnh liên tục, sau đó lạnh lùng quát hỏi.
Viêm Nham khẽ híp mắt, ánh mắt nhìn Cảnh Vân Tiêu cũng trở nên càng thêm hung tợn. Một khi hắn đã đưa ra lựa chọn, tự nhiên không cần phải lo trước lo sau nữa. Hơn nữa, sau khi đưa ra quyết định, nghĩ đến Cảnh Vân Tiêu trước đó đã từng ngông cuồng ngang ngược như vậy, lại còn cướp đi một triệu linh thạch của Viêm Hỏa Tông bọn họ, lửa giận trong lòng cũng bốc lên.
Hiện giờ, thực lực của hắn đã khôi phục, nhất định phải tự tay giết chết tiểu tử này.
Thế là, hắn bước tới mấy bước, tỏa ra khí tức cường đại, tràn ngập xung quanh, thế như muốn xông thẳng lên trời.
Cảnh Vân Tiêu không ngờ, sự việc lại xảy ra đột ngột như vậy.
Nguyên tưởng rằng mọi chuyện đã có thể kết thúc, không ngờ oan gia ngõ hẹp lại gặp phải hai người của Đế Ma Tông.
Trong lòng trầm ngâm, Cảnh Vân Tiêu lại không hoảng loạn chút nào. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn rơi vào người hai tên của Đế Ma Tông kia, giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Hai tên cẩu chân các ngươi đã là người của Đế Ma Tông? Hẳn là biết tên khốn Lâm Côn của Đế Ma Tông các ngươi chứ? Hắn không biết giờ còn sống hay đã chết?”
Giọng Cảnh Vân Tiêu vang dội, khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều sững sờ.
Cảnh Vân Tiêu rốt cuộc có bao nhiêu lá gan, đã đến lúc này rồi, lại còn đám nói chuyện. như vậy với người của Đế Ma Tông?
Nói thì cứ nói đi? Lại còn cứ một tiếng cẩu chân, một tiếng tên khốn?
Đây chẳng phải là trần trụi tự tìm chết sao?
Vì vậy, tất cả mọi người đều cho rằng, Cảnh Vân Tiêu hôm nay nhất định sẽ chết thảm.
Nhưng đây cũng là điều mà đa số người樂 ý chứng kiến.
Người kiêu ngạo thì phải trả giá, Cảnh Vân Tiêu trước đó kiêu ngạo như vậy, nên phải trả một cái giá thảm trọng.
Hai người của Đế Ma Tông kia sắc mặt đều âm trầm tới cực điểm. Bọn họ cũng không ngờ, vào lúc này tiểu tử miệng còn hôi sữa trước mặt lại còn có khí phách như vậy. Quả nhiên là nghé con mới sinh không sợ cọp.
Dương Tiên giận dữ quát: “Tiểu tạp chủng, ngươi thật to gan, không chỉ mắng hai huynh đệ chúng ta, ngay cả Lâm Côn trưởng lão của Đế Ma Tông chúng ta cũng dám mắng? Ngươi đúng là sống không kiên nhẫn rồi. Nhưng ngươi cũng yên tâm, Lâm Côn trưởng lão của chúng ta vẫn sống rất tốt. Đợi đến khi ngươi chết không biết bao nhiêu năm, e rằng hắn vẫn còn khỏe mạnh.”
“Trưởng lão? Lâm Côn lại là trưởng lão của Đế Ma Tông các ngươi? Một võ giả Huyền Võ cảnh Cửu trọng cũng có thể làm trưởng lão của Đế Ma Tông, xem ra Đế Ma Tông các ngươi cũng rác rưởi lắm.”
Cảnh Vân Tiêu thờ ơ cười nói.
Trong ấn tượng của hắn, Lâm Côn đại khái chỉ là một võ giả Huyền Võ cảnh Cửu trọng. Năm đó cũng chính là hắn một quyền đánh trọng thương gia gia, là hắn mang mẫu thân đi, là hắn khiến phụ thân mất tích không rõ.
Vì vậy, Cảnh Vân Tiêu bây giờ nghe nói Lâm Côn là một trưởng lão của Đế Ma Tông, trong lòng có chút kinh ngạc.
Dù sao, ngay cả Viêm Hỏa Tông, một trưởng lão cũng đã là Huyền Võ cảnh Cửu trọng rồi. Nếu trưởng lão của Đế Ma Tông cũng là Huyền Võ cảnh Cửu trọng, vậy thì cái gọi là Đế Ma Tông làm sao có thể được xưng là ngũ đại thế lực của Đông Huyền Vực?
“Ha ha ha, ai nói Lâm Côn trưởng lão của chúng ta chỉ là Huyền Võ cảnh Cửu trọng? Lâm Côn trưởng lão của chúng ta sớm đã đột phá tới Địa Nguyên cảnh mười năm trước rồi, hiện giờ càng là trên võ đạo chi cảnh không ngừng thăng tiến. Ngươi hôm nay dám nhục mạ hắn, vậy thì chỉ có một hậu quả, chính là chết.”
Dương Lâm bật cười lớn, cười xong, vẻ mặt hắn càng thêm âm lãnh.
“Xem ra mười năm thời gian, Lâm Côn kia đã sớm không còn là Lâm Côn của trước kia. Nhưng mối thù này vẫn là mối thù cũ, ta Cảnh Vân Tiêu sẽ không quên mối thù này, tuyệt đối sẽ báo thù rửa hận. Không chỉ là Lâm Côn, cho dù là cả Đế Ma Tông, ta Cảnh Vân Tiêu cũng tuyệt đối sẽ không để đàng bỏ qua.”
Cảnh Vân Tiêu nắm chặt hai tay.
Lửa giận trong lòng hắn bùng cháy dữ dội.
Lúc này, Dương Tiên đã không chờ nổi nữa, lập tức quát lên với Viêm Nham: “Viêm Nham, ngươi còn chờ gì nữa? Ra tay đi? Chẳng qua chỉ là một tiểu tử ranh con, ngươi đang do dự cái gì?”
Đường đường một vị Tông chủ, lại bị người khác quát mắng như vậy, cũng thật là hiếm có.
Cảnh Vân Tiêu không đợi Viêm Nham ra tay, ánh mắt chuyển sang nhìn Viêm Nham, cười quái dị nói: “Viêm Nham, ta không thể không nói, lựa chọn của ngươi hôm nay là sai lầm lớn nhất trong đời ngươi, sau này ngươi nhất định sẽ hối hận suốt đời. Tiêu Hoàng Môn ta đối với kẻ phản bội là vô tình nhất, ngươi cứ chờ đợi mà đón nhận lửa giận của Tiêu Hoàng Môn ta đi.”