Ầm ầm ầm.A a a.Rống rống rống.
Toàn bộ Viêm Hỏa Tông dường như trong khoảnh khắc đã biến thành chốn nước sôi lửa bỏng. Bên trong không ngừng truyền ra các loại âm thanh. Có tiếng nổ ầm ầm. Có tiếng kêu thảm thiết. Có tiếng thú gầm. Các âm thanh này hỗn tạp vào nhau, ngay cả trong phạm vi mấy nghìn mét đều có thể nghe rõ mồn một.
Dưới sự náo động như thế này, đệ tử Viêm Hỏa Tông thảm hại vô cùng. Kẻ chết thì chết, kẻ bị thương thì bị thương, kẻ ngất xỉu thì ngất xỉu. Trước mặt Huyền Vũ Thú, bọn họ quả thực chỉ là những con kiến hôi. Nhưng điều này cũng không có gì lạ, phàm là khu vực gần bảng hiệu tông môn, thường đều là đệ tử ngoại môn của Viêm Hỏa Tông. Những đệ tử này, hầu như đều dưới Huyền Vũ Cảnh lục trọng, ngay cả tư cách liếm đầu ngón chân của Huyền Vũ Thú cũng không có.
Ầm ầm ầm. Sau một trận oanh tạc cuồng bạo long trời lở đất nữa, Huyền Vũ Thú đã gần như hủy hoại toàn bộ quần thể cung điện bên ngoài cùng của Viêm Hỏa Tông.
Lúc này, trên bầu trời, tiếng gió rít lên phần phật. Từng đạo thân ảnh, từ bên trong Viêm Hỏa Tông đạp không mà đến, những người này tuổi tác cũng không tính là quá lớn, ước chừng đều là đệ tử nội môn của Viêm Hỏa Tông. Cảnh Vân Tiêu đại khái ước tính một chút, tổng cộng có đến năm sáu mươi người.
"Viêm Hỏa Tông này không hổ là một trong bát đại tổ chức của Đông Huyền Vực, chỉ riêng đệ tử từ Huyền Vũ Cảnh lục trọng trở lên đã có nhiều người như vậy, bất kỳ thế lực nào của Bách Chiến Quốc cũng đừng hòng sánh bằng." Cảnh Vân Tiêu trong lòng trầm ngâm.
Ở Bách Chiến Quốc, ngay cả một võ giả Huyền Vũ Cảnh lục trọng cũng không có, mà Viêm Hỏa Tông này lại có đến năm sáu mươi người, hơn nữa đều chỉ là đệ tử, điều này đủ để nói lên khoảng cách giữa Bách Chiến Quốc so với Đông Huyền Vực. Tuy nhiên, Cảnh Vân Tiêu dù hơi kinh ngạc, nhưng hắn cũng chỉ kinh ngạc về khoảng cách giữa Đông Huyền Vực và Bách Chiến Quốc mà thôi, chứ không kinh ngạc vì một tông môn lại có nhiều đệ tử Huyền Vũ Cảnh lục trọng đến vậy. Kiếp trước, các tông môn mà hắn từng thấy mạnh mẽ đến nhường nào? Sao có thể bị một tông môn nhỏ ở nơi hẻo lánh trước mắt này làm cho kinh ngạc?
Những đệ tử nội môn của Viêm Hỏa Tông này nhìn thấy Huyền Vũ Thú, lập tức có hơn mười người tấn công về phía Huyền Vũ Thú. Chỉ là, những người này dù có thể ngự không phi hành, dù thực lực không yếu, nhưng trước sức chiến đấu của Huyền Vũ Thú, quả thực có chút "tiểu vu kiến đại vu" rồi. Sau một hồi giao thủ, các đệ tử nội môn đều thất bại thảm hại. Nếu không phải bọn họ có thể ngự không phi hành, e rằng cũng sẽ giống như các đệ tử ngoại môn khác, hoặc là bỏ mạng, hoặc là trọng thương hôn mê, đương nhiên, cũng có mấy người bị công kích của Huyền Vũ Thú đánh trúng, trực tiếp trọng thương.
"Tất cả mọi người cùng lên." Lúc này, không biết đệ tử nào đó đã lên tiếng ra lệnh.
Các đệ tử nội môn còn lại đều gật đầu, sau đó Cảnh Vân Tiêu liền nhìn thấy, tất cả đệ tử nội môn đều thi triển ra thế công mạnh mẽ, từ bốn phương tám hướng tấn công lên người Huyền Vũ Thú. Cảnh tượng đó, vô cùng tráng lệ. Khiến Cảnh Vân Tiêu cũng có chút nhiệt huyết sôi trào.
Dưới thế công liên hợp của tất cả đệ tử, Huyền Vũ Thú vẫn không hề lùi bước, nó lợi dụng mai rùa của mình, hoàn toàn chặn đứng thế công của tất cả đệ tử nội môn, sau đó lại dùng thế công của mãng xà, phát động phản kích mạnh mẽ. Dưới đòn phản kích như thế này, những đệ tử nội môn kia cứ như kiến bò trên chảo nóng, bị oanh kích đến tan tác, liên tục bỏ chạy. Trong chốc lát, năm sáu mươi đệ tử nội môn, hầu như đều bị thương ở các mức độ khác nhau.
"Chuyện này là sao?" Lúc này, trên bầu trời lại một lần nữa gió rít từng cơn. Cảnh Vân Tiêu nheo mắt lại, liền thấy ba lão già xuất hiện trên bầu trời. Ba người này ít nhất cũng đã bảy tám mươi tuổi, ai nấy đều mặt đầy nếp nhăn, nhưng khí tức trên người quả thực vô cùng mạnh mẽ, hai người là võ giả Huyền Vũ Cảnh bát trọng, một người là võ giả Huyền Vũ Cảnh cửu trọng.
Khi các đệ tử nội môn nhìn thấy ba người này, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng. Bởi vì bọn họ đều hiểu rõ, ba người này chính là tam đại trưởng lão đức cao vọng trọng của Viêm Hỏa Tông.
Đại trưởng lão vuốt vuốt chòm râu hoa râm, nói với hai người bên cạnh: "Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, các ngươi có biết tại sao Huyền Vũ Thú này lại đột nhiên chạy đến Viêm Hỏa Tông ta mà thịnh nộ như vậy không? Theo lý mà nói, yêu thú có huyết mạch viễn cổ như thế này linh trí rất cao, không thể nào đột ngột nổi giận như vậy được. Hơn nữa, trong phạm vi nhất định quanh Viêm Hỏa Tông chúng ta, cũng chưa từng xuất hiện Huyền Vũ Thú như thế này."
Nhị trưởng lão vẻ mặt nghị hoặc lắc đầu, nhìn về phía Tam trưởng lão, Tam trưởng lão cũng lắc đầu.
Ầm ầm. Sức phá hoại của Huyền Vũ Thú thật kinh người. Chỉ trong mấy hơi thở, lại phá hủy không ít kiến trúc của Viêm Hỏa Tông.
"Mặc kệ, ba chúng ta trước tiên cùng nhau ra tay thử xem, xem có thể đối phó được tên gia hỏa này hay không đã rồi tính." Đại trưởng lão ra lệnh. Hai người còn lại đều không có dị nghị. Ngay sau đó, cả ba đều phát động công kích vô cùng mạnh mẽ. Đại trưởng lão tuôn ra khí tức Huyền Vũ Cảnh cửu trọng, sau đó ngưng tụ thành một thanh trường kiếm khổng lồ trước người hắn, trường kiếm cao như vài chục mét, khiến người ta từ xa trông thấy, giống như thần binh thiên kiếm vậy. Nhị trưởng lão trước người ngưng tụ thành một con Liệt Diễm Hổ màu đỏ rực, hổ khổng lồ gầm rống, tiếng vang chấn động khắp nơi. Tam trưởng lão cũng không cam lòng yếu thế, thi triển một bộ Thiên giai võ học. Thế là, ba người cùng nhau ra tay.
Thấy ba người ra tay, sắc mặt Cảnh Vân Tiêu lại hơi ngưng đọng lại. Theo hắn thấy, sức chiến đấu của Huyền Vũ Thú này đại khái cũng sánh ngang với võ giả Huyền Vũ Cảnh cửu trọng, giờ đây một vị Huyền Vũ Cảnh cửu trọng, lại thêm hai vị trưởng lão Huyền Vũ Cảnh bát trọng cùng ra tay, Huyền Vũ Thú sẽ không chịu nổi chứ? Nếu Huyền Vũ Thú không chịu nổi, vậy kế hoạch "một tiễn tam điêu" của hắn sẽ trở thành bong bóng rồi. Vì vậy Cảnh Vân Tiêu nín thở, chăm chú nhìn chằm chằm tình hình trong sân.
Chỉ thấy ba vị trưởng lão nhìn nhau, sau đó cùng nhau phát động thế công. Ba đạo thế công mạnh mẽ, như sóng thần vậy, gào thét lao về phía Huyền Vũ Thú. Khí thế hùng vĩ ấy, ngay cả Cảnh Vân Tiêu đứng từ xa nhìn, cũng cảm thấy da đầu tê dại. Quả thực rất mạnh mẽ. Thế là, nỗi lo lắng trong lòng Cảnh Vân Tiêu cũng theo đó mà càng trở nên nồng đậm.
Gầm gừ. Nhưng, Huyền Vũ Thú nhìn thấy thế công như vậy, lại đường như không hề kinh hoảng. Nó gầm lên một tiếng, lại xông lên nghênh chiến. Mai rùa khổng lồ kia, chặn đứng ba đạo thế công, cùng ba đạo thế công phát sinh va chạm long trời lở đất. Trong khoảnh khắc đó, gần như tất cả mợi người tại hiện trường đều nín thở. Bao gồm cả Cảnh Vân Tiêu. Nhưng giây lát sau, trên mặt tất cả mọi người đều sững sờ.
Bởi vì mọi người đều nhìn thấy, thế công mạnh mẽ vô song của tam đại trưởng lão vậy mà lại bị mai rùa của Huyền Vũ Thú kia chặn đứng.
"Trời ạ, cái này cũng quá hung hãn rồi đó!" Trong lòng Cảnh Vân Tiêu đột nhiên run lên. Con Huyền Vũ Thú này quả thực còn mạnh hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Hơn nữa con Huyền Vũ Thú kia không những chặn đứng thế công của ba vị trưởng lão, mà còn trực tiếp đánh bay thân thể tam đại trưởng lão, thân thể tam đại trưởng lão bay ngược ra sau trên không trung, ba người vậy mà lại đồng loạt hộc máu.
Các đệ tử Viêm Hỏa Tông đều sợ ngây người. Cảnh Vân Tiêu cũng nhìn ngây người. Nhưng sau sự ngây người, Cảnh Vân Tiêu càng nhiều hơn là sự kinh hỉ. Huyền Vũ Thú này càng hung hãn, Viêm Hỏa Tông này càng phải chịu tai ương, hắn càng có trò hay để xem.
Tiên Hiệp: mu-loa-troc-dao-nhan" rel="nofollow">Mù Lòa Tróc Đao Nhân (Dịch)