Ầm ầm ầm.
Từ hướng khu rừng bên ngoài Viêm Hỏa Tông, một loạt âm thanh vang trời động đất vang lên. Loại âm thanh này, không ít người của Viêm Hỏa Tông đều rất quen thuộc, giống hệt tiếng động lúc Huyền Vũ Thú xuất hiện trước đây. Dưới những âm thanh như vậy, sắc mặt tất cả người của Viêm Hỏa Tông đều đại biến.
"Chuyện này là sao?" Đại trưởng lão kinh ngạc.
"Chẳng lẽ con Huyền Vũ Thú đó lại quay lại?" Hư Không trầm ngâm.
Hầu như tất cả người của Viêm Hỏa Tông vào khoảnh khắc này đều cứng đờ người, sau đó ánh mắt gắt gao khóa chặt hướng phát ra âm thanh.
Còn các thế lực khác đang vây xem cũng nhao nhao kinh hãi, cảm nhận được thanh thế mạnh mẽ ấy, lập tức né tránh thật xa rồi tìm một nơi an toàn hơn để tiếp tục theo dõi cuộc chiến.
Cũng dưới sự chú ý của mọi người, một bóng dáng Huyền Xích Hổ khổng lồ cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của tất cả.
"Cái gì?" Tất cả người của Viêm Hỏa Tông đều kinh hãi.
Không phải Huyền Vũ Thú. Lại là một con Huyền Thú hung mãnh khác sao? Hơn nữa lại là Huyền Thú cấp bảy?
Còn những người khác vây xem thì đều kinh ngạc nghi hoặc. Chuyện này là sao? Chẳng lẽ Viêm Hỏa Tông đã đắc tội với tất cả Yêu Thú cường đại xung quanh sao? Trước đó đã có một con Huyền Vũ Thú đến, giờ lại thêm một con Huyền Thứ hung mãnh như vậy? Điều này quả thực là đổ thêm đầu vào lửa, ác mộng liên tiếp!
"Mau nhìn kìa, trên lưng hổ hình như còn có một người?" Có người kinh hô.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nhao nhao nhìn về phía lưng của Huyền Xích Hổ. Vừa nhìn, tất cả mọi người đều sửng sốt. Chẳng lẽ là một Ngự Thú Sư đức cao vọng trọng sao? Dù sao, theo mọi người thấy, chỉ có Ngự Thú Sư mới có thực lực điều khiển được những Yêu Thú hung mãnh như vậy. Người thường, ngay cả Võ Giả Địa Võ Cảnh, cũng chưa chắc đã có thể thuần phục Huyền Thú cấp bảy. Nhưng Đông Huyền Vực bao giờ lại xuất hiện một Ngự Thú Sư có thể điều khiển Huyền Thú cấp bảy?
Huyền Xích Hổ từ xa tới gần, tất cả mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ Cảnh Vân Tiêu trên lưng Huyền Xích Hổ. Việc nhìn rõ như vậy, lại càng khiến tất cả mọi người hít mấy ngụm khí lạnh. Không phải vì họ cảm nhận được thực lực cường đại của Cảnh Vân Tiêu, mà là tuổi tác của Cảnh Vân Tiêu lại quá trẻ, trẻ tuổi như vậy mà lại có thể thuần phục Huyền Thú cấp bảy? Bản lĩnh này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Nhưng có một người sau khi nhìn thấy bóng dáng trên lưng hổ, lại không những không kinh ngạc, mà trái lại còn tràn đầy sợ hãi, sắc mặt hoảng loạn, thậm chí giữa hai hàng lông mày còn lộ ra một tia tuyệt vọng. Miệng hắn không dám tin lẩm bẩm nói: "Là hắn? Sao có thể chứ? Hắn sao có thể..." Người này không nghi ngờ gì chính là Tứ trưởng lão Hư Không. Còn người trên lưng hổ đương nhiên chính là Cảnh Vân Tiêu.
Hư Không đương nhiên sẽ không quên trước đây mình đã cướp Huyền Âm Thánh Liên từ tên tiểu tử này. Chỉ là, hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, tên tiểu tử này lúc này lại xuất hiện theo cách này.
"Hư Không, ngươi quen hắn?" Trong mắt Viêm Hỏa Tông Tông chủ đã bốc hỏa. Hắn có thể cảm nhận được địch ý của Huyền Xích Hổ và người trên lưng hổ, vì vậy vừa nghe thấy tiếng kinh ngạc của Hư Không, phản ứng đầu tiên của hắn chính là, con Huyền Xích Hổ và thiếu niên này vẫn là do Hư Không chiêu chọc mà đến.
Hư Không toàn thân run rẩy, sắc mặt khó coi gật đầu. Viêm Hỏa Tông Tông chủ thấy vậy, triệt để nổi giận.
"Hư Không, ngươi là họa hại của tông môn!"
"Bốp." Một cái tát, trực tiếp giáng mạnh lên mặt Hư Không, khiến Hư Không hoa mắt chóng mặt.
Cùng lúc đó, Cảnh Vân Tiêu đã được Huyền Xích Hổ dẫn đến trước tông môn Viêm Hỏa Tông, nhìn Viêm Hỏa Tông đầy rẫy đổ nát, cùng với từng người Viêm Hỏa Tông bị thương, Cảnh Vân Tiêu trên mặt mang theo một tia cười lạnh nhạt. Sau đó, ánh mắt Cảnh Vân Tiêu khóa chặt trên người Hư Không, cười lạnh nói: "Lão già, gặp lại ta lần nữa, ngươi chắc chắn rất bất ngờ phải không? Thế nào? Lần trước lấy đồ của ta, có phải rất sảng khoái không?”
"Ngươi... ngươi..." Hư Không đã quên mất cơn đau rát trên mặt, nhìn Cảnh Vân Tiêu, ấp a ấp úng, nửa ngày không nói được lời nào.
"Đừng có 'ngươi ngươi' nữa, lấy đồ của ta, ngươi cũng phải cân nhắc xem mình có phúc khí để hưởng thụ hay không. Nhưng mà, người của Viêm Hỏa Tông các ngươi xưa nay đã quen thói kiêu căng tự đại rồi, trước đó vị trưởng lão Hư Trúc và các đệ tử kia đã như vậy, ngươi cũng như vậy? Mà kết cục của các ngươi, cũng nên là giống y hệt nhau thôi." Giọng nói nhàn nhạt của Cảnh Vân Tiêu vang vọng khắp Viêm Hỏa Tông.
Hư Không trong lòng rụt rè. Trước đó tên tiểu tử này nhìn qua rõ ràng chỉ là một người thực lực kém cỏi, có thể tùy ý bị chém giết, bây giờ sao lại xoay người biến thành người điều khiển Huyền Thú như vậy? Nếu đã như vậy, vậy hắn trước đó vì sao lại cho mình những thứ kia? Chẳng lẽ chính là muốn mượn một cái cớ để đối phó Viêm Hỏa Tông hay sao?
Nhưng nghĩ đến đây, Tứ trưởng lão lại lần nữa kinh ngạc: "Cái gì? Chẳng lẽ Hư Trúc và các đệ tử Viêm Hỏa Tông khác chính là do ngươi giết? Ngươi chính là tên tiểu tử của cái gọi là Tiêu Hoàng Môn đó sao?"
“Ha ha, bây giờ mới nghĩ rõ ràng sao? Không sai, bổn thiếu gia hành bất đổi danh tọa bất cải tính, chính là Tiêu Hoàng của siêu cấp vô địch đại tông môn Tiêu Hoàng Môn đây. Hư Trúc và những người khác mắt không có người, dám đắc tội Tiêu Hoàng Môn của ta, đáng giết. Mà các ngươi Viêm Hỏa Tông lại càng dám cướp Linh Dược của Tiêu Hoàng Môn ta, tự nhiên càng đáng bị diệt." Cảnh Vân Tiêu cười lớn.
"Tiêu Hoàng Môn? Sao ta chưa từng nghe qua bao giờ?" Viêm Hỏa Tông Tông chủ hoàn toàn mơ hồ.
Lúc này, Đại trưởng lão ở bên cạnh giải thích: "Tông chủ, Tiêu Hoàng Môn này trước đây chưa từng xuất hiện, cũng chính là trong mấy ngày gần đây mới bắt đầu lộ diện, trước đó cái gọi là Tiêu Hoàng của Tiêu Hoàng Môn này một mình diệt toàn bộ Luyện Thần Tông, lại giết trưởng lão Hư Trúc cùng rất nhiều đệ tử khác của Viêm Hỏa Tông chúng ta. Hơn nữa, tên tiểu tử này còn lớn tiếng nói, Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch chính là do Tiêu Hoàng Môn của bọn hắn luyện chế, còn là linh dịch kém nhất của Tiêu Hoàng Môn bọn hắn."
"Cái gì? Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch là xuất từ Tiêu Hoàng Môn sao? Đây là thật sao?" Viêm Hỏa Tông Tông chủ cực kỳ kinh ngạc. Chuyện Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch đã truyền khắp Đông Huyền Vực, hắn tự nhiên biết danh tiếng của Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch. Hơn nữa, trước đó hắn cũng từng sai người đi dò la về Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch, nhưng ngoại trừ biết Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch là từ Bách Bảo Thương Hội truyền ra, thì hoàn toàn không biết người luyện chế phía sau màn là ai.
"Là thật hay giả, chúng ta bây giờ cũng không biết." Đại trưởng lão nói.
Viêm Hỏa Tông Tông chủ hơi nhíu mày, sau đó đi ra ngoài, chắp tay với Cảnh Vân Tiêu, vô cùng khách khí nói: "Vị tiểu hữu này, tại hạ là Viêm Nham, Tông chủ Viêm Hỏa Tông. Chuyện này là do Viêm Hỏa Tông ta làm không phải, ta đại điện cho Tứ trưởng lão, ở đây xin lỗi ngươi, còn mong ngươi đại nhân đại lượng, có thể..."
Lời vừa nói đến đây, đã bị Cảnh Vân Tiêu không chút tình cảm nào cắt ngang. Chỉ thấy Cảnh Vân Tiêu mặt lộ ra nụ cười âm hiểm, lạnh lùng quát: "Đại nhân đại lượng? Xin lỗi, người của Tiêu Hoàng Môn ta chưa từng biết cái gì gọi là đại nhân đại lượng, chúng ta chỉ biết, có thù báo thù, có oán báo oán. Các ngươi Viêm Hỏa Tông đã cướp đồ của Tiêu Hoàng Môn ta, vậy thì nhất định phải trả giá. Còn nữa, 'tiểu hữu' là ngươi có thể gọi sao? Từ bây giờ trở đi, hãy gọi ta là Tiêu Hoàng tiền bối!"
/thoi-hoc-sinh-dang-nho" rel="nofollow">Thời học sinh đáng nhớ