Quang trụ cường đại, mang theo thế công vô địch, giáng xuống Cảnh Vân Tiêu.
Cảnh Vân Tiêu nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt như thể đã chấp nhận cái chết.
Chúng nhân thấy cảnh tượng này, trong lòng đều kinh hãi đến ngẩn người.
Đạo công thế này quả thực quá hung mãnh.
Khí tức mạnh đến mức bạo liệt kia cuộn trào, ngay cả những người ẩn nấp từ xa cũng có thể cảm nhận được luồng triều tịch khổng lồ, luồng triều tịch ấy giống như biển cả cuộn. sóng, khiến toàn thân người ta như đang phải chịu đựng một loại xung kích cực lớn.
“Tên tiểu tử Tiêu Hoàng kia quả thực là một yêu nghiệt, nhưng hắn quá cuồng vọng, lại còn dám vọng tưởng dùng tu vi Huyền Vũ Cảnh thất trọng để kháng cự một Địa Võ Cảnh võ giả, đây chẳng phải là kiến đụng voi hay sao?”
“Giờ phút này ngay cả hắn cũng đã từ bỏ giãy giụa, dưới thế công cuồn cuộn như vậy, hắn còn có gì để sống sót chứ?”
“Trận chiến này xem ra rốt cuộc cũng sắp kết thúc rồi, cứ ngỡ Viêm Hỏa Tông sẽ phải chịu ma nạn vì chuyện này, ai ngờ lại chỉ là một trận mừng hụt mà thôi.”
Người của các thế lực xung quanh đều cho rằng Cảnh Vân Tiêu đang chờ chết.
Giờ khắc này, trong lòng họ gần như đã dự liệu được kết cục thảm khốc của Cảnh Vân Tiêu sau đó.
“Hô hô.”
Cự phong từng trận.
Thời gian từng chút trôi qua.
Tất cả mọi người đều không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tình cảnh trên sân.
Khoảnh khắc ấy, ngay cả một phần một giây cũng trôi qua thật chậm rãi.
Một giây.
Lại một giây.
Quang trụ cường đại kia rốt cuộc vẫn giáng xuống thân Cảnh Vân Tiêu.
“Ầm ầm.”
Tiếng vang kinh khủng, như thiên băng địa liệt, vang vọng bên tai tất cả mọi người.
Tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi.
Trên mặt đất, liên tiếp xuất hiện mấy chục cái thâm khanh khổng lồ.
Từng tầng yên trần cuồn cuộn bay lên, nhuộm cả vùng trời thành một mảng xám xịt.
Phong bạo năng lượng kinh khủng, như một vụ nổ bom nguyên tử, khiến một phương thế giới bị lật tung trời đất, dường như tất cả không gian xung quanh đều không ngừng vặn vẹo, ép chặt, rồi bạo liệt dưới sự khuấy động của trận phong bạo năng lượng cường hãn này.
Gió: gào thét không ngừng.
Tiếng: lôi đình chấn nhĩ.
Dường như cả thế giới trong khoảnh khắc đều chìm trong trận phong bạo này.
“Ha ha ha, tiểu tạp chủng, chỉ ngươi mà cũng vọng tưởng đấu với ta, cứ xuống địa ngục mà hối hận cho thật tốt đi.”
Thân thể Viêm Nham từ trên không trung rơi xuống, mặt hắn tái nhợt, khí tức hỗn loạn, thậm chí còn liên tục thổ ra mấy ngụm tiên huyết tinh hồng, rõ ràng là đã bị thương không nhẹ.
Thế nhưng, hắn lại đang cười.
Cười rất gian trá, cười rất dâm tà.
Hắn đã khẳng định, Cảnh Vân Tiêu chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì nữa.
Giết chết Cảnh Vân Tiêu, cái họa ngầm này, đối với Viêm Hỏa Tông của hắn mà nói, tuyệt đối là một tin đại hỉ.
Gió, vẫn tiếp tục thổi.
Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng rạng rỡ.
Chẳng mấy chốc.
Dư uy phong bạo dần dần tiêu biến.
Cả vùng thiên địa đều trở nên tĩnh lặng.
Chỉ còn một vùng thiên địa ngập tràn yên trần, cùng với những thâm khanh ẩn hiện trước mắt mọi người.
: ý Ạ . . h Giờ khắc này, không ai nói lời nào.
Không ai bàn luận, thậm chí ngay cả tiếng thở của mọi người cũng trở nên yếu ớt vô cùng.
Đại địa mênh mông.
Một mảnh tịch liêu.
Trên hiện trường tĩnh mịch như chết, yên trần cũng dần tan biến theo gió.
. F4 3 . ` z Giờ khắc này, tất cả mọi người đều nín thở.
Mắt họ không chớp nhìn chằm chằm vào vị trí trước đó của Cảnh Vân Tiêu.
Mặc dù bọn họ đều đại khái khẳng định Cảnh Vân Tiêu đã chết thảm.
Nhưng bọn họ vẫn muốn tận mắt nhìn xem kết cục của Cảnh Vân Tiêu rốt cuộc là như thế nào?
Viêm Nham cũng muốn nhìn.
Ánh mắt hắn còn khẩn thiết hơn bất cứ ai.
Hắn muốn tận mắt chứng kiến Cảnh Vân Tiêu chết không có chỗ chôn.
“Hô hô.”
Một trận thanh phong lại thổi qua.
Yên trần lại tiêu tán không ít.
Trong màn hư ảo, tình cảnh bên trong một thâm khanh khổng lồ tại vị trí Cảnh Vân Tiêu đứng trước đó, đần đần trở nên rõ ràng.
Thời gian vào khoảnh khắc này dường như trôi qua càng chậm hơn.
Trong sát na, trái tim mọi người càng thắt lại, như muốn nhảy ra ngoài.
Cũng chính vào lúc này, một đạo long ảnh kim xán xán đột nhiên bạo lược ra khỏi thâm khanh ẩn hiện kia, theo đó, thân ảnh long ảnh cũng càng lúc càng rõ ràng hiện ra trước mắt mọi người.
Chính sự rõ ràng này lại khiến tất cả mọi người đều đại kinh thất sắc.
“Cái gì? Sao có thể như vậy được?”
“Chắc chắn ta hoa mắt rồi? Chuyện này nhất định không phải là thật.”
Tất cả mọi người kinh hô không ngớt.
Sâu thẳm trong lòng họ đều không thể chấp nhận được hình ảnh mà mình nhìn thấy vào giờ phút này.
Bởi vì đạo kim sắc long ảnh kia không phải ai khác, mà chính là Tiêu Hoàng Cảnh Vân Tiêu mà bọn họ đều quen thuộc.
Hắn không chết.
Mặc dù có hơi chật vật, mặc dù long lân trên thân rồng có chút dấu hiệu vỡ vụn, mặc dù khí tức trên người hắn cũng khá hỗn loạn, nhưng hắn lại hoàn toàn khác biệt với những gì mọi người dự đoán về một cái chết thảm khốc.
“Rầm.”
Thân hình Cảnh Vân Tiêu nặng nề rơi xuống thâm khanh, lọt vào trong tầm mắt của tất cả mọi người.
Khi tiếng động hạ xuống đất kia vang lên, trái tim mọi người đều chợt nhảy thót một cái.
Thật bất khả tư nghị.
Không ít người thậm chí còn dụi mắt mấy lần, cuối cùng sau khi xác nhận cảnh tượng trước mắt quả thật tồn tại, mới dám thực sự xác định sự thật Cảnh Vân Tiêu vẫn còn sống.
“Cá… cái gì? Chuyệ… chuyện này là sao? Hắ… hắn sao lại… Không thể nào… Không thể nào…”
Nụ cười trên mặt Viêm Nham đã sớm tiêu tán không còn.
Hắn lắp bắp nửa ngày, cứng họng không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Giờ khắc này, hắn cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá lớn đè nặng, khiến hắn không thở nổi, khiến hắn đau đớn, khiến hắn sụp đổ.
Vì sao?
Vạn vạn câu hỏi vì sao xẹt qua trong lòng hắn.
Hắn tự hỏi, mình cũng từng giao thủ với không ít người, nhưng duy nhất lần này, lại thất sách đến vậy, lại không theo lẽ thường đến vậy.
“Tiểu tử thối, ngươi không sao chứ?”
Băng Linh Kiếm vang lên bên tai Cảnh Vân Tiêu.
Cảnh Vân Tiêu khôi phục nhân hình thái, kìm nén khí huyết cuồn cuộn trong cơ thể, sau đó lập tức lấy ra hai bình Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch uống vào. Ngọc Điệp Tạo Hóa Dịch nhập thể, khí huyết đang sôi trào của hắn mới nhanh chóng bị trấn áp.
Cảnh Vân Tiêu lắc đầu: “Băng Linh, ngươi hỏi lời này, xem ta giống người có chuyện gì sao?”
Mặc dù hơi mang tính trào phúng, nhưng Cảnh Vân Tiêu tự biết, chỉ thiếu một chút, một chút xíu nữa thôi là hắn đã không chống đỡ nổi rồi.
Thế công của Viêm Nham kia quả thực quá hung mãnh.
Ngay cả khi hắn có Long Thần Biến Hóa Thân, cũng suýt chút nữa bị trực tiếp oanh cho hôi phi yên diệt.
May mắn là trước đó hắn đã thông qua Viêm Hỏa Liệt Long Trận của Viêm Hỏa Tông mà tăng cường không ít sức mạnh nhục thân của Long Thần Biến, nếu không dưới đòn đánh này, Cảnh Vân Tiêu nhất định sẽ mệnh tang hoàng tuyền.
May mắn là Long Thần Biến đã kiên trì được, nhưng Cảnh Vân Tiêu lại cảm nhận rõ ràng Long Thần Biến đã bị tổn hại nghiêm trọng, trong thời gian ngắn hắn sợ là không thể thi triển nó thêm nữa, cho dù có cưỡng ép thi triển cũng không có chút hiệu quả nào, trừ phi có thể trị liệu tất cả thương tổn mà Long Thần Biến của Cảnh Vân Tiêu vừa gánh chịu.
“Địa Võ Cảnh, ta cũng nhất định phải mau chóng đạt đến Địa Võ Cảnh mới được.”
Cảnh Vân Tiêu siết chặt hai nắm đấm, trong lòng kiên quyết không thôi.
“Ngươi không sao là tốt rồi, nhưng tiểu tử ngươi cứ nhất định phải lần nào cũng sống bên lưỡi đao như vậy sao? Lần nào cũng đọa người ta sợ đến xanh mặt.”
Băng Linh yên tâm nói.
Tiên Hiệp: lang-thien-doc-ton" rel="nofollow">Lăng Thiên Độc Tôn