Âm Hồn Chi Lực, chính là linh hồn chi lực của âm hồn này.
Cũng giống như Băng Linh có thể sử dụng linh hồn chi lực vậy.
Một khi tiêu hao quá mức, đối với âm hồn mà nói sẽ tuyệt đối không có lợi ích gì.
Thậm chí cuối cùng có thể sẽ khiến âm hồn suy yếu đến mức không thể đoạt xá.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao âm hồn này ngay từ đầu đã không sử dụng thủ đoạn. mạnh nhất, thủ đoạn càng mạnh, âm hồn chỉ lực cần tiêu hao càng nhiều, ảnh hưởng đến bản thân hiển nhiên sẽ càng lớn.
Mà Cảnh Vân Tiêu hiện tại muốn làm chính là cố ý kích thích hắn, khiến hắn phải thi triển nhiều công thế mạnh mẽ hơn, đợi đến khi âm hồn chi lực của hắn suy yếu, mình liền có thể một kích đánh chết hắn.
"Ngươi tiểu tử này đã muốn sớm tìm cái chết, vậy bản tọa hiện tại liền thành toàn cho ngươi."
Thanh âm lạnh lùng của âm hồn tiếp tục vang lên.
Cùng lúc đó, toàn bộ âm hồn của hắn ngưng tụ thành một cánh tay, cánh tay thô tráng như một cây cột sắt khổng lồ, đột nhiên chắn ngang qua trước mặt Cảnh Vân Tiêu, trên cánh tay, bùng phát vô tận hắc sắc khí tức, khí tức tràn ngập ra, khiến người ta có cảm giác muốn ngạt thở.
Hơn nữa trên cánh tay kia có từng đạo đường vân vô cùng huyền ảo, các đường vân ngang đọc.
Cánh tay khổng lồ chấn động trong không trung, sau đó với tốc độ kinh người quét ngang Cảnh Vân Tiêu, cánh tay xẹt qua giữa không trung, mà dường như để lại từng đạo vết tích màu đen trong không trung.
"Vẫn là công thế tầm thường như vậy sao?"
Cảnh Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, mũi chân khẽ nhón, sau đó toàn thân bay vút lên không, đồng thời thủ ấn của hắn biến hóa, Sâm La Tử Ấn lại lần nữa xuất hiện trước người hắn, lần này hắn trực tiếp thi triển Sâm La Tử Ấn Đệ Thất Ấn.
Sâm La Tử Ấn cuồn cuộn dâng lên một luồng khí thế ngút trời, sau đó cực mạnh chắn lại cánh tay khổng lồ đang quét ngang tới.
Nhất thời, một luồng âm ba khổng 1 từ chỗ va chạm quét ra.
Một phen va chạm, hai đạo công thế bất phân thắng bại, trong không trung lẫn nhau triệt tiêu, tan biến đi mất.
"Cuồng Ma Cự Thủ, lại diệt hắn cho ta."
Âm hồn không hề dừng tay.
Âm hồn cười gằn một tiếng, không có chút nào ý định lùi bước.
Ngay sau đó, thân thể hắn hóa thành hắc quang ngút trời, hắc quang ngưng tụ, từ đó bắn ra từng đạo từng đạo thanh âm vô cùng thê lương.
Tiếp theo đó, Cảnh Vân Tiêu liền nhìn thấy, cánh tay màu đen khổng lồ trước đó lại lần nữa xuất hiện, chỉ là lần này nó xuất hiện trực tiếp từ trên trời giáng xuống, sau đó với thế hủy diệt như chẻ tre mà đập xuống đầu Cảnh Vân Tiêu.
Nếu bị đập trúng, đầu của Cảnh Vân Tiêu phỏng chừng sẽ lập tức nát bấy.
Cảnh Vân Tiêu không kinh không hoảng, không vội không loạn.
Trong tay hắn là một thanh Huyền cấp Bảo kiếm, một kiếm chém ra.
Một kiếm này, ẩn chứa Bạch Hổ Kiếm Quyết.
Trong kiếm khí cuồn cuộn, một con Bạch Hổ khổng lồ xuất hiện, Bạch Hổ cực kỳ dữ tợn, hướng về Cuồng Ma Cự Thủ liền là một trận công kích dữ dội.
"Rầm rầm rầm."
Tiếng vang kinh thiên, nổ vang bên tai.
Bạch Hổ do Bạch Hổ Kiếm Quyết hóa thành hoàn toàn đánh tan Cuồng Ma Cự Thủ, sau đó với thế công không hề yếu tiếp tục xông thẳng đến vị trí của âm hồn. Nơi nó đi qua, âm ba bùng nổ, dường như không khí đều bị hút cạn, vô cùng đáng sợ.
"Càng ngày càng thú vị rồi."
Âm hồn cười lạnh một tiếng, lần này không còn phát ra bất kỳ tiếng kinh ngạc nào nữa. Sau một hồi giao thủ, hắn đã hiểu rõ Cảnh Vân Tiêu không phải võ giả bình thường, ít nhất lực chiến đấu của hắn đã hoàn toàn không thể lấy đẳng cấp võ đạo bề ngoài của hắn mà cân đo đong đếm được.
Cho nên nhìn thấy Bạch Hổ Kiếm Quyết đánh tới, âm hồn cười một cách dữ tợn, sau đó hắc quang trên thân không ngừng bạo trướng, dưới sự bạo trướng này, một vòng xoáy đen kịt xuất hiện trước mặt Cảnh Vân Tiêu, ngay sau đó Bạch Hổ do Bạch Hổ Kiếm Quyết ngưng tụ thành mạnh mẽ đâm vào vòng xoáy kia.
Nhưng điều khiến Cảnh Vân Tiêu vô cùng kinh ngạc là, Bạch Hổ Kiếm Quyết va chạm vào vòng xoáy kia, tựa như đâm vào bông vải vậy, toàn bộ lực lượng hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi, cuối cùng Bạch Hổ Kiếm Quyết "bốp" một tiếng, dưới một chưởng của âm hồn trực tiếp hóa thành một trận cuồng phong, theo gió tiêu tan.
"Chậc chậc, thằng nhãi con, ta hôm nay sẽ khiến ngươi ngay cả chết thế nào cũng không hay."
Âm hồn ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, cũng vào lúc này, hắc quang đen kịt của hắn như hồng thủy vậy, từ trong thân thể hắn tuôn ra, chỉ trong khoảnh khắc, đã bao trùm nửa bầu trời xung quanh, cùng lúc đó, từng luồng khí tức âm hàn, như gió lạnh buốt giá vậy, quét khắp xung quanh, đánh lên người Cảnh Vân Tiêu, khiến thân thể Cảnh Vân Tiêu như bị đao cắt.
"Thật sao? Nhưng ta làm sao lại cảm thấy, ngươi trừ việc chỉ biết nói lời sằng bậy ra, những bản lĩnh khác thì chẳng có lấy một chút. Từ đầu ngươi đã nói muốn cho ta chết, nhưng bây giờ thì sao? Ta không phải vẫn đứng sừng sững ở đây sao? Cho nên nói, không có bản lĩnh đó, thì đừng nói những lời khoa trương như vậy, an an ổn ổn làm một âm hồn bổn phận không phải tốt hơn sao?"
Cảnh Vân Tiêu cười khẩy.
Có lẽ khi âm hồn này còn sống thực lực vô cùng kinh người, nhưng dù sao đã mấy trăm năm trôi qua, thực lực kinh người đến mấy, không có sự bảo vệ của nhục thể, cũng sẽ dần mai một. Âm hồn trước mắt này, cho dù có lợi hại đến mấy, trong mắt Cảnh Vân Tiêu, e rằng cũng khó có thể thật sự chém giết được ta.
Ngoài ra, vẫn là câu nói đó, chỉ cần tiêu hao âm hồn chi lực của âm hồn này, một khi âm hồn chi lực của hắn suy yếu, chính là lúc hắn hoàn toàn từ biệt thế gian này.
"Ngươi tiểu oa nhỉ này, khẩu khí của ngươi thì vẫn lớn như vậy. Nhưng hãy đợi ngươi đỡ được chiêu này của ta rồi hãng nói, ta ở đây mấy trăm năm, cũng lâu rồi không hoạt động gân cốt, vừa rồi coi như là làm nóng người, mà bây giờ, chính là lức ta động thật sự rồi, ngươi cứ chờ mà đón nhận chương nhạc tử vong ta vì ngươi tấu lên đi."
Trên người âm hồn, hắc mang ngập trời, loại hắc mang này giống như từng tầng mây đen vậy, đặc biệt là âm hồn phiêu tán trong không trung, càng khiến tầng mây đen này trông kinh khủng hơn. Âm hồn thân ở dưới hắc vân như vậy, trước người ẩn hiện từng đạo cự ảnh mơ hồ, cự ảnh kia nhìn không rõ cụ thể là cái gì, nhưng lại cho người ta cảm giác như những Tu La đến từ địa ngục, gây ra cảm giác vô cùng kinh hãi trong lòng người ta.
"Ma Đồ Quang Thúc."
Tiếng gầm lớn của âm hồn đột nhiên vang lên, kèm theo tiếng gầm này, tất cả hắc quang đang xoay quanh âm hồn hội tụ thành một luồng sáng khổng lồ, luồng sáng xé rách trường không, tựa cột chống trời, từ trên bầu trời bắn xuống.
"Vút."
Tốc độ của luồng sáng kinh người vô cùng, quá nhanh, mắt thường khó mà nhìn thấu, chỉ trong một thoáng, liền cho người ta một loại cảm giác nhảy vọt ngàn đặm.
Âm hồn ngón tay nhẹ nhàng khẽ điểm trong không trung, nhất thời luồng sáng trực tiếp lao về phía thân thể Cảnh Vân Tiêu.
Nếu như võ giả Huyền Vũ cảnh khác, nhìn thấy công thế như vậy, nhất định sẽ kinh ngạc đến cực điểm.
Nhưng Cảnh Vân Tiêu lại vô cùng bình tĩnh.
Ngươi có cường chiêu tấn công.
1a cũng có cường chiêu phòng ngự.
Thế là, Cảnh Vân Tiêu lắc mình biến hóa, vảy rồng trên người bắt đầu nhanh chóng bao phủ, trước tiên là đầu, sau đó là tay chân, lại mọc ra đuôi rồng, sau đó toàn bộ thân thể đều bị vảy rồng bao phủ hoàn toàn, cuối cùng Cảnh Vân Tiêu biến thành một con Kim Long uy mãnh vô cùng.
Kim Long gầm rống một tiếng, sau đó lao thẳng vào luồng sáng quỷ dị dị thường kia.
/em-hang-xom-doi-dien-nha-toi" rel="nofollow">Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi