Sự hy sinh của tráng hán kia không nghi ngờ gì đã làm nổi bật thêm sự mạnh mẽ của Cảnh Vân Tiêu.
Tất cả mọi người đều không hiểu vì sao Cảnh Vân Tiêu có thể làm được chuyện không thể tin nổi như vậy.
Nhưng mọi người càng thêm khẳng định, Cảnh Vân Tiêu thật sự không hề đơn giản.
Hành động lần này của Cảnh Vân Tiêu cũng không phải là như bọn họ nghĩ trước đó là đang tìm đường chết, mà hắn có mục đích riêng.
Tiếp theo, không còn ai đám nghi ngờ Cảnh Vân Tiêu nữa.
Giờ phút này, bọn họ nhìn Cảnh Vân Tiêu, từ việc cho rằng hắn đang tìm chết đã chuyển thành tò mò không biết rốt cuộc hành động lần này của Cảnh Vân Tiêu là muốn làm gì?
Mang theo sự tò mò này, tất cả mọi người tiếp tục không chớp mắt dõi theo nhất cử nhất động của Cảnh Vân Tiêu.
“Cứ thế này mà chờ từng đợt hỏa long công kích, không biết đến bao giờ mới khiến sức chiến đấu của ta biến đổi chất, xem ra phải dùng cách mạnh bạo hơn mới được.”
Cảnh Vân Tiêu thầm trầm ngâm trong lòng.
Tuy rằng mấy đạo hỏa long này giáng xuống đã khiến cường độ thân thể khi hắn hóa thân Chiến Long lại tăng thêm vài phần, nhưng sự tăng cường này đối với hắn hiện tại mà nói thì vẫn quá đỗi nhỏ bé, hắn cũng cực kỳ không hài lòng.
Hắn nhìn biển lửa trên bầu trời, cuối cùng liếm liếm môi, sau đó đáy lòng trầm xuống, lại trực tiếp cấp tốc lao thẳng về phía biển lửa kia.
Không đúng.
Thay vì chờ từng đạo hỏa long công kích giáng xuống.
Không bằng chính mình trực tiếp xông tới, đón nhận công thế của biển lửa kia.
Không bỏ ra sao có thu hoạch? Không mạo hiểm sao có thành tựu?
Ý chí chiến đấu của Cảnh Vân Tiêu sục sôi, sau đó ngay dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của mọi người, hắn chìm vào trong trận pháp biển lửa kia.
Tất cả mọi người lại lần nữa kinh ngạc đến ngây người.
Một đạo hỏa long công thế đã có thể trực tiếp đánh nổ chết một Võ giả Huyền Võ Cảnh Bát Trọng.
Vậy thì nhảy vào trong biển lửa kia lại có ý nghĩa gì?
Bọn họ không đám tưởng tượng.
Nhưng điều bọn họ biết là, cho dù là Võ giả Địa Võ Cảnh cũng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện to gan lớn mật như vậy.
Thế nhưng, cũng chính vì Cảnh Vân Tiêu có hành động như vậy, khiến cho mọi người càng thêm tràn đầy tò mò đối với mục đích của hắn, ít nhất thì tất cả mọi người sẽ không còn cho rằng Cảnh Vân Tiêu đang tự tìm đường chết nữa.
...
Trong khu rừng rậm rộng lớn bên ngoài Viêm Hỏa Tông.
Viêm Nham đã tìm kiếm khắp bốn phía một lượt, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy tung tích mấy vị trưởng lão và đệ tử Viêm Hỏa Tông, giờ phút này hắn gần như đã có thể xác định, mấy vị trưởng lão và những đệ tử kia đều đã gặp nạn.
Khi hắn quay lại bên cạnh Dương Lâm, sau khi đem chuyện này nói cho Dương Lâm biết, Dương Lâm cau mày thật chặt, cũng tràn đầy nghi hoặc.
“Không, không thể nào, tiểu tử kia là do ta tự tay chém giết, hơn nữa để phòng vạn nhất, ta còn cố ý hỏa táng thi thể của hắn rồi mới rời đi. Hắn không thể nào còn sống, đây nhất định là do những người khác làm.”
Khi Viêm Nham nghi ngờ tất cả chuyện này đều là do Cảnh Vân Tiêu làm, Dương Lâm lại cực kỳ quả quyết đáp lời.
“Nhưng thanh kiếm kia chính là đi theo tiểu tử Tiêu Hoàng đó, nếu như không phải hắn, ai còn có thể khiến thanh kiếm kia đến đây cố ý dẫn dụ các trưởng lão và đệ tử Viêm Hỏa Tông của ta qua, từ đó mai phục chém giết?”
Trong lòng Viêm Nham tràn đầy nghỉ hoặc.
“Chẳng lẽ là do người cùng môn phái của tiểu tử kia làm?”
Dương Lâm cũng tương tự tràn đầy nghi hoặc.
“Dương Lâm đại nhân, người là nói Tiêu Hoàng Môn phía sau tiểu tử kia đã tìm đến tận cửa báo thù?”
Trong lòng Viêm Nham rùng mình, cảm thấy khả năng này rất lớn.
“Không hay rồi!”
Nhưng đúng vào lúc này, một đệ tử Viêm Hỏa Tông vội vã chạy tới, chắp tay thi lễ với Viêm Nham và Dương Lâm rồi nói.
Viêm Nham và Dương Lâm càng nhíu chặt mày hơn.
“Chuyện gì vậy?”
Viêm Nham vội vàng hỏi.
“Tông chủ đã phóng lang yên, tông môn xảy ra chuyện rồi.”
Đệ tử kia vội vã nói.
“Cái gì?”
Trong lòng Viêm Nham run lên, sau đó tung người lên, thân hình đứng giữa không trung, rồi nhìn về hướng Viêm Hỏa Tông, mơ hồ hắn có thể nhìn thấy, từ vị trí của Viêm Hỏa Tông một cột lang yên đang từ từ bay lên.
Một khi châm lửa lang yên, liền đại biểu cho việc Viêm Hỏa Tông có đại sự xảy ra.
Nhìn thấy cảnh này, rồi liên tưởng đến kết quả mấy vị trưởng lão Viêm Hỏa Tông vừa nãy không rõ tung tích, rất có khả năng bị ám sát, vẻ mặt Viêm Nham càng thêm âm trầm vô cùng.
“Dương Lâm đại nhân, ta nhất định phải quay về Viêm Hỏa Tông.”
Viêm Nham cung kính nói một câu với Dương Lâm, sau đó liền dẫn theo một số đệ tử Viêm Hỏa Tông cấp tốc lao thẳng về phía Viêm Hỏa Tông một cách vội vã.
...
Ầm ầm ầm!
Thân thể Cảnh Vân Tiêu chìm vào trong biển lửa kia, lập tức vô số ngọn lửa vô tận ập tới thân thể hắn, không ngừng nung chảy mọi bộ phận trên cơ thể hắn.
Cùng lúc đó, trong biển lửa kia, mấy chục đạo hỏa long cũng dường như bị Cảnh Vân Tiêu triệt để chọc giận.
Chúng nhe nanh múa vuốt, gào thét, gầm rống, sau đó điên cuồng lao thẳng về phía Cảnh Vân Tiêu.
Từng đạo hỏa long oanh kích lên người Cảnh Vân Tiêu, khiến hắn lập tức cảm thấy mình như đang đặt thân trong luyện ngục vậy.
“Sss!”
Cảnh Vân Tiêu đột nhiên hít mấy ngựm khí lạnh.
Khi quá nhiều hỏa long công thế điên cuồng ập tới, thân thể Cảnh Vân Tiêu như chịu vô số quyền bạo kích, dù cho Long Lân đã ban cho hắn năng lực phòng ngự mạnh mẽ vô song, thậm chí có thể thôn phệ công thế lửa kia, nhưng cũng không tránh khỏi mang đến cho Cảnh Vân Tiêu lực xung kích cực lớn.
Dưới lực xung kích như vậy, Cảnh Vân Tiêu cũng không tránh khỏi cảm thấy một tia đau đớn chưa từng có trước đây.
Thế nhưng, Cảnh Vân Tiêu đã từng trải qua biết bao phong ba bão táp.
Nỗi đau nhỏ bé này, đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.
Nhịn một chút, sóng yên biển lặng.
Thế là, Cảnh Vân Tiêu nghiến chặt răng, cố sức kiên trì, sau đó điên cuồng khiến Long Lân thôn phệ ngọn lửa xung quanh.
Những ngọn lửa kia tuy cuồng bạo, nhưng dưới sự thôn phệ của Long Lân, lại dần dần trở nên ôn thuần.
Từng đạo hỏa long oanh tạc ra, cuối cùng mang theo từng đợt công thế lửa toàn bộ chìm vào bên trong Long Lân.
Dưới sự thôn phệ như vậy, Long Lân càng ngày càng trưởng thành.
Chiều rộng và độ dày của Long Lân cũng không ngừng biến đổi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cùng lúc đó, Cảnh Vân Tiêu cũng cảm thấy nhục thể của mình nhận được sự cường hóa điên cuồng.
Cũng chính là dưới sự cường hóa này, Cảnh Vân Tiêu cảm nhận cơ thể mình đã đạt đến một điểm giới hạn nào đó, sau đó điểm giới hạn này lại đột phá mà tan biến, khiến Cảnh Vân Tiêu toàn thân sảng khoái, như cá chép hóa rồng, ngao du cửu thiên, thật vô cùng sảng khoái trong lòng.
Cảnh Vân Tiêu tràn đầy hoan hỷ.
Cảm giác này hắn vô cùng quen thuộc.
Đây chính là cảm giác đột phá.
Trong tình huống Long Thần Biến như vậy, Cảnh Vân Tiêu thông qua Long Lân thôn phệ công thế lửa, từ đó khiến hắn trải qua khảo nghiệm, sau đó một mạch đột phá xiềng xích từ Huyền Võ Cảnh Lục Trọng đến Huyền Võ Cảnh Thất Trọng, bước vào cảnh giới Thất Trọng.
“Tốt, quá tốt rồi!”
“Đợi Long Lân của ta trưởng thành thêm một chút nữa, dựa vào võ đạo tu vi Huyền Võ Cảnh Thất Trọng của ta, cùng với nhục thân Long Thần cường đại, cho dù là Võ giả Địa Võ Cảnh, ta e rằng cũng sẽ không có bất kỳ sợ hãi nào nữa.”
“Viêm Nham, Dương Lâm, các ngươi cứ chờ mà trả giá cho những việc mình đã làm đi.”
Trong lòng Cảnh Vân Tiêu tràn đầy tự tin.
Việc đột phá cảnh giới, đối với hắn mà nói quả là niềm vui bất ngờ, nhưng niềm vui bất ngờ này sao lại không phải là một sự giúp đỡ kịp thời (tiếp than trong tuyết) chứ?
Điều hắn cần nhất hiện tại chính là đề thăng thực lực.
Điều này quả thực là niềm vui từ trên trời rơi xuống.