Túy Kim Triển

Lượt đọc: 7921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 137
cũng chẳng sợ lệch khí quản!

❊ ❊ ❊

Chương Trấn Lễ đứng dưới hành lang bên ngoài điện.

Phu nhân An Quốc Công vẫn còn ở bên trong, trò chuyện cùng hai tấm bài vị.

Hắn vốn chẳng hứng thú nghe mấy lời đó nên đã sớm bước ra.

Mặt trời mỗi lúc một gay gắt, song Chương Trấn Lễ vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, không hề để tâm đến cái nóng oi bức.

“Trấn Lễ.”

Nghe tiếng gọi, Chương Trấn Lễ mới quay đầu lại, nhìn về phía phu nhân An Quốc Công đang được các ma ma dìu bước ra ngoài.

Hắn tiến lên, đổi chỗ với một ma ma để đỡ lấy tay phu nhân.

Một đoàn người chầm chậm bước đi dọc theo hành lang dài, hướng về phía nhà bên.

Phu nhân An Quốc Công khẽ cất tiếng: “Con vẫn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc Quốc Công gia nghĩ thế nào?

Ông ấy sợ ta không nghe lời, nên sai con tới trông chừng ta ư?”

“Không phải trông chừng người đâu,”

Chương Trấn Lễ đáp, “Bá phụ chỉ thấy hai mẹ con đó không phải hạng tốt lành gì, nên bảo con quan sát xem họ đang toan tính chuyện gì.”

“Đúng là chẳng phải hạng tốt đẹp gì,” phu nhân An Quốc Công bĩu môi, “Coi việc ngang ngược gây sóng gió là vinh quang, nàng ta đúng là kẻ đầu tiên đấy.

Con có nghe giọng điệu nàng ta vừa nãy không, tặc!”

Chương Trấn Lễ ôn tồn: “Người đã hiểu rõ như vậy thì cứ cẩn thận đề phòng thêm một chút.”

“Ta chẳng có gì phải sợ nàng ta cả!” phu nhân hừ lạnh, rồi lại hỏi, “Con có nhìn ra được họ định giở trò gì không?”

Chương Trấn Lễ trầm ngâm một lúc.

Bá phụ rõ ràng không muốn để lộ những suy đoán ấy với bá mẫu, thân là cháu, hắn cũng chẳng tiện nói nhiều.

Nghĩ ngợi một hồi, hắn chỉ đáp: “Nếu chỉ cần vài câu đã nhìn thấu thì nhà Tằng gia đã chẳng sụp đổ rồi.”

“Cũng đúng,” phu nhân An Quốc Công gật gù như suy tư điều gì, bỗng ánh mắt khẽ đảo qua người Chương Trấn Lễ, “Chẳng lẽ Quốc Công gia muốn con giả vờ thân cận với con mụ điên đó?”

Một quả phụ, một nam nhân góa vợ, trên danh nghĩa thì cũng coi như hợp lý.

Thấy Chương Trấn Lễ chau mày ngập ngừng, phu nhân An Quốc Công vỗ nhẹ tay hắn: “Giả vờ thì giả vờ, hiểu rõ rồi thì rút, đừng để mình sa vào đó.”

“Người nghĩ nhiều rồi,”

Chương Trấn Lễ đáp, “Nàng ta và Chu thị là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.”

Phu nhân An Quốc Công khẽ gật đầu.

Chu thị là thê tử quá cố của Chương Trấn Lễ, qua đời sau bốn năm thành thân vì bạo bệnh.

Dù là người kén chọn như phu nhân An Quốc Công cũng phải khen Chu thị một tiếng: “Tính nết hiền hòa”, “lễ nghi đoan trang”, “quy củ đàng hoàng”.

Hiền thục nhu mì, biết an phận thủ thường, hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm lo chu đáo cho phu quân.

Chỉ tiếc là mệnh bạc, ra đi quá sớm.

Chương Trấn Lễ vẫn luôn ghi nhớ bóng hình nàng, chẳng có ý định tái hôn, thường nói rằng trên đời này không ai có thể làm vợ mà tốt hơn Chu thị được.

Những năm đầu, Quốc Công gia còn khuyên nhủ, nhưng mấy năm gần đây cũng thôi không nhắc tới nữa.

Phu nhân An Quốc Công thầm nghĩ, Lục Niệm chẳng có chút gì giống với Chu thị, theo lý thì Trấn Lễ sẽ không để mắt tới nàng ta.

Nhưng ngẫm lại, chuyện này ai mà nói trước được?

Đàn ông đều là lũ chẳng ra gì cả! Cùng gọi là “hoài niệm”, nhưng thực chất lại là “ưa thích cái mới”!

“Trấn Lễ,” nghĩ đến đây, phu nhân An Quốc Công lại vội dặn, “Quốc Công gia đã khẳng định hai mẹ con đó có mưu đồ, con đừng để bị mê hoặc đấy!”

Chương Trấn Lễ trấn an: “Người yên tâm, con tự biết chừng mực.”

Nếu hai mẹ con đó thực sự là tay chân tiên phong của Thành Chiêu Quận Vương, mục tiêu không ngoài vụ án vu cổ năm xưa, thì bọn họ vốn dĩ là kẻ thù trời sinh.

Nếu để mặc không quan tâm, đánh mất cơ hội kiểm soát tình thế, thì An Quốc Công sẽ trở thành Tằng Thái Bảo tiếp theo, còn nhà họ Chương cũng sẽ là Tằng gia tiếp theo.

Việc bọn họ cần làm là dò la tình hình, nắm bắt tin tức để phản kích lại Quận Vương.

Vụ án vu cổ là vảy ngược của Vĩnh Khánh Đế, dù Thành Chiêu Quận Vương có quyền quý được sủng ái thế nào, cũng không thể ngang nhiên làm càn.

Bọn họ phải khiến Quận Vương không thể điều tra, khiến triều đình không ai dám nhúng tay vào.

Ngay từ đầu, mục tiêu của Chương Trấn Lễ đã rất rõ ràng, sao có thể đi chệch hướng được chứ?

Phu nhân An Quốc Công nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi, nhưng thấy vẻ mặt hắn chính trực, cuối cùng cũng tạm thời yên lòng.

Bởi vì Trấn Lễ quá đỗi trầm ổn.

Chương Trấn Lễ là do Quốc Công gia nuôi lớn, đúng là “cha con cùng ra trận”, trên triều đình là chỗ dựa vững chắc.

Ở nhà, hắn lại hết lòng quan tâm đến Trấn Hiền và A Anh, mọi chuyện đều để mắt tới.

Có thể nói, suốt gần hai mươi năm nay, sự chỉ dạy và quan tâm của Trấn Lễ dành cho Trấn Hiền còn nhiều và tỉ mỉ hơn cả Quốc Công gia.

Một người vừa có năng lực, vừa đoan chính như thế, há lại có thể hồ đồ sao?

Người nhà họ Chương trở về phòng bên.

Chẳng bao lâu sau, điểm tâm chay được dâng lên.

Phu nhân An Quốc Công cầm một miếng nếm thử: “Phải nói là tay nghề của nha đầu nhà họ Dư cũng không tệ, cũng phải thôi, không có chút bản lĩnh nào thì làm sao giữ được trái tim của Quận Vương.”

Chương Trấn Lễ rót trà cho bà.

“Ta đã đặt cược vào con bé đó rồi,” phu nhân An Quốc Công lại nói, “Nếu cuối cùng nó không trèo lên được cửa phủ Trưởng Công chúa thì phí công ta bày vẽ.”

Chương Trấn Lễ không nói nhiều, chỉ lắng nghe bà lải nhải hết chuyện này đến chuyện khác.

Bà kể chuyện trong nhà, nói A Anh lòng dạ không vui, Tằng Miễu chậm hiểu, giờ mới cảm nhận được cảnh nhà họ Tằng sụp đổ, khóc lóc đòi tìm cha.

“Cái tên phụ thân vô dụng ấy thì tìm làm gì chứ!”

“Nếu biết Thái Bảo Tằng hồ đồ đến mức chỉ coi trọng cháu đích tôn, không xem trọng con thứ, thì ta đã chẳng gả A Anh vào đó, uổng phí mười mấy năm chịu khổ.”

“Giờ thì hay rồi, để thằng cháu hỗn đản ấy hại cho nhà tan cửa nát!

Mà cái đồ khốn đó không biết giờ đang vác mặt đi du ngoạn nơi chân trời góc bể nào!”

“A Miễu kia đúng là chẳng ra gì, không quản thì thấy tội nghiệp vì nó là cháu ngoại ta; mà quản thì sợ nuôi ong tay áo, cuối cùng lại liên lụy đến A Anh phải tái giá.”

“Việc này, Trấn Lễ à, con để ý giúp ta.

A Anh còn trẻ, không thể ở vậy cả đời được.”

“Ta không muốn cầu môn đăng hộ đối nữa, gả đi lại phải chịu uất ức, chẳng thà tuyển chồng về làm rể.

Tìm một tên thư sinh trẻ trung tài giỏi, vừa mới đỗ đạt ấy, ta không tin đường đường là ái nữ của Quốc Công lại không tìm được!”

Nói hết chuyện A Anh lại đến chuyện Trấn Hiền.

“Không biết thê tử nó rót vào tai những gì mà trời còn chưa nóng đã đòi đi biệt phủ tránh hè.”

“Năm nào cũng dưỡng thân tránh nóng, kết quả chỉ sinh được đúng một đứa cháu trai cho ta!”

“Lúc chưa cưới thì tưởng đâu đoan trang nết na, ai dè là cái gối thêu hoa rỗng tuếch, không sinh được con nối dõi, cũng chẳng biết quản gia, khiến ta già rồi mà vẫn phải bận rộn chuyện trong ngoài.”

“Nói đi cũng phải nói lại, đúng là Chu thị tốt hơn hẳn.

Trước đây nàng ấy phụ ta quản lý gia sự, việc gì cũng chu toàn, tiếc là mệnh bạc, đi sớm quá.

Nếu không, ta đã sớm giao hết việc nhà cho nàng, nhàn nhã biết bao.”

Nói xong chuyện con cái lại tới chuyện ngoài cửa.

“Ta đúng là phải nín nhịn mà qua lại với hai mẹ con đó, nếu không vì lấy lòng Trưởng Công chúa, ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.”

“Con nói xem, Quận Vương trẻ người non dạ, ham mê sắc đẹp nên bị mê hoặc cũng đành.

Nhưng sao Trưởng Công chúa lại không sáng mắt hơn chút chứ?”

“Không phải con ruột thì vẫn là có khoảng cách!”

“Dù ngày thường đối đãi như con ruột, nhưng rốt cuộc cũng không phải máu mủ, gặp chuyện lớn thì chẳng thể làm chủ được đâu!”

“Đến mẹ ruột còn bị ghét khi chia rẽ uyên ương, huống gì là mẹ nuôi?”

“Dù sao thì cuối cùng cũng phải đợi Thánh Thượng gật đầu, làm kẻ ác cứ để Hoàng Thượng làm đi, Trưởng Công chúa không muốn mang tiếng thì cũng dễ hiểu thôi.”

“Con bé nhỏ kia thì quyến rũ người khác, còn con mụ lớn kia thì đúng là ngang ngược!”

“Con nói xem, cái Tằng thị đó, đã có bản lĩnh hại chết cả hôn phu và vị hầu phu nhân trước, tay dính hai mạng người rồi, sao không tiện tay giết luôn Lục Niệm cho xong?”

“Giữ lại cái họa lớn như thế, giờ thì hay rồi, tự hại mình lại còn kéo cả nhà mẹ đẻ xuống nước!”

“Đáng thương cho A Anh nhà ta…”

Vòng đi vòng lại, câu chuyện lại quay về A Anh, nào là A Anh ra sao, thế nào.

Chương Trấn Lễ mặt không đổi sắc, rót trà đúng lúc, vẻ ngoài không lộ chút bất mãn hay chán ghét nào.

Không ai biết trong lòng hắn đang thầm rủa: “Tóc dài nhưng tầm nhìn ngắn, chẳng trách bá phụ hồi trẻ có mấy tiểu thiếp.” “Chọn vợ thì phải chọn người hiền đức, bá mẫu ngoài cái xuất thân ra thì chẳng có gì nổi bật.” “Giờ thì hay rồi, nhà mẹ đẻ cao quý ngày trước cũng chẳng còn.”

Một người lải nhải tự than vãn, một người nghe tai này lọt qua tai kia, xem ra cũng khá “hợp gu” nhau.

Đợi đến giờ, vừa bước ra khỏi nhà bên, gặp lại Lục Niệm và A Vi, phu nhân An Quốc Công lập tức trở lại vẻ mặt niềm nở thân thiết.

“Tay nghề của nha đầu A Vi đúng là càng ăn càng thấy ngon, hộp điểm tâm chay vừa nãy thật tuyệt.

Ta ăn đến bảy tám phần mà không kiềm được miệng đây này.”

A Vi cười tươi rói: “Người thích là tốt rồi ạ.”

Đúng là mỹ vị nhân gian đó,” phu nhân An Quốc Công hứng khởi mời mọc, “Đừng vội về phủ, chúng ta tới Quảng Khách Lai, con nhất định phải nếm thử mới được.”

Chương Trấn Lễ thấy bà nhiệt tình thái quá, hoàn toàn khác với bộ mặt chê bai mắng mỏ trong nhà bên khi nãy, trong lòng vừa khinh bỉ vừa thấy buồn cười.

Tuy vậy, hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, khuyên nhủ: “Bá mẫu, đừng làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của người ta.”

Lục Niệm nghe thấy, ánh mắt lóe lên, thầm đánh giá hắn: “Giả vờ nghiêm trang.”

“Chương đại nhân nói thế là sao?”

Lục Niệm khẽ nhếch môi cười khẩy, “Phu nhân Quốc Công tới Quảng Khách Lai, chẳng lẽ không phải là khách ư?

Ta còn chưa mời, ngài đã mặc định là phu nhân dùng bữa không trả tiền rồi?”

Dứt lời, nàng chẳng thèm để ý sắc mặt của Chương Trấn Lễ ra sao, quay sang cười nói với phu nhân An Quốc Công: “Phu nhân nói xem, người có phải là kẻ ăn chùa không trả tiền không?”

Phu nhân An Quốc Công suýt thì nghẹn họng.

“Con nhỏ này nói chuyện thật là…”

Bà cố nén, cười gượng vài tiếng: “Làm gì có chuyện không trả tiền chứ?”

“Đúng vậy,”

Lục Niệm tiếp lời, “Dù là Trưởng Công chúa hay Quận Vương gia, vào Quảng Khách Lai ăn uống đều phải trả tiền.”

“Buôn bán là phải có quy củ.

Người ghé qua ủng hộ, ta mừng hết sức.

Lần sau nếu người không chê, đến quán ta chơi, ta sẽ bảo A Vi chuẩn bị riêng một bàn cho người.”

Phu nhân An Quốc Công miễn cưỡng đáp lời mấy câu, nét mặt cứng đờ.

Số tiền này vốn dĩ đã định tiêu, phu nhân An Quốc Công cũng chẳng đến nỗi keo kiệt để tiếc rẻ một bữa ăn.

Thế nhưng, sau vài lời qua lại, tự nhiên cảm thấy tiêu mà chẳng được thoải mái chút nào!

May mà món ăn vẫn ngon.

Ngồi trong nhã gian, phu nhân An Quốc Công bực bội thầm nghĩ.

Lục Niệm, với tư cách là chủ quán, chỉ kính họ một chén rượu rồi rời đi.

Chương Trấn Lễ ngồi lại cùng bá mẫu dùng bữa, không có hứng uống rượu nên bình rượu cũng được dọn đi.

Giữa bữa, chợt nghe ngoài nhã gian tiếng người cười nói rôm rả, xem ra việc buôn bán của quán rượu này cũng chẳng tệ chút nào.

“Con nương họ Dư đích thân vào bếp sao?”

Chương Trấn Lễ hỏi.

“Làm sao nó xoay sở nổi cả cái quán lớn thế này,” phu nhân An Quốc Công đáp, “Lần trước ta có hỏi, trong bếp có đầu bếp hẳn hoi.

Con bé đó hứng lên thì xuống bếp nấu vài món, thường là làm cho Lục Niệm ăn, hoặc khi Quận Vương gia ghé qua thì nó đích thân vào bếp để lấy lòng.”

“Bữa nay nói là nó nấu đấy, nhưng hình như cũng chỉ làm có hai món thôi.”

Chương Trấn Lễ nhấp một ngụm canh.

Canh ninh kỹ lưỡng, chắc chắn đã được hầm từ sớm, không thể do Dư Như Vi chuẩn bị.

Nhưng vài món xào nóng kia thì đúng là tay nghề không tệ, chẳng phải nói khoác.

Còn về việc bá phụ dặn dò — cần làm rõ xem mẹ con họ có mục đích gì khi tiếp cận…

Họ đối với bá mẫu thì khách khí chu đáo, nhưng với hắn, Lục Niệm lại có vẻ đề phòng, không những không chủ động bắt chuyện mà thậm chí còn chẳng thèm để hắn vào mắt, muốn đắc tội thì cứ đắc tội thẳng thừng.

Nếu thực sự làm việc cho Quận Vương, muốn moi móc thông tin từ phủ An Quốc Công, chẳng lẽ không nên nhắm vào hắn sao?

Bá mẫu chỉ là phụ nhân chốn hậu viện, biết gì về đại sự triều đình cơ chứ?

Thật kỳ lạ!

Dùng bữa gần xong, hai người cũng không vội rời đi.

Đợi đến khi Lục Niệm và A Vi bước vào chào hỏi, nói rằng họ định về trước, phu nhân An Quốc Công mới giả vờ ngạc nhiên:

“Ôi chao, ta không để ý mà trời đã tối rồi.”

Bà cười nói, “Hai đứa định cứ thế về sao?

Đường tối không an toàn, để Trấn Lễ đưa về đi.”

“Có gì đâu, chỉ mấy bước chân thôi mà,”

Lục Niệm khéo léo từ chối.

“Chính vì gần nên không tốn bao nhiêu thời gian,” phu nhân An Quốc Công vừa nói vừa vỗ nhẹ lên cánh tay Chương Trấn Lễ, “Con đưa họ về trước đi, ta sang tiệm vàng bên cạnh xem chút, tiện thể chờ con luôn.”

Chương Trấn Lễ đã súc miệng và chỉnh trang xong, nghe vậy liền đứng dậy chuẩn bị đi cùng.

Nhưng A Vi chặn lại, cười nhẹ: “Ban ngày thì không nói làm gì, nhưng ban đêm như vậy e là không tiện đâu, phu nhân.

Ta biết người có ý tốt, nhưng mẫu thân ta là quả phụ, chẳng dám làm phiền đại nhân.

Chi bằng phu nhân sai một ma ma đi cùng chúng ta là được.”

Câu nói tuy nhẹ nhàng nhưng đủ sắc bén, khiến phu nhân An Quốc Công suýt nữa không giữ nổi nụ cười giả lả.

Ngay cả Chương Trấn Lễ cũng khẽ nhíu mày.

Lục Niệm dường như rất hài lòng với sự lanh lợi của A Vi, cùng nàng thản nhiên rời đi.

Cửa khép lại.

Gương mặt phu nhân An Quốc Công lập tức sa sầm, nghiến răng nói nhỏ: “Nàng ta còn biết cái gì gọi là ‘không tiện’ cơ à?

Lúc vừa quyến rũ Quận Vương vừa lén lút dây dưa với Tằng Mục, sao không thấy bất tiện nhỉ?”

Nhưng dù sao cũng đang ở trên đất của người ta, bà vẫn phải giữ miệng.

Chương Trấn Lễ khuyên nhủ: “Bá mẫu, về phủ thôi ạ.”

Phu nhân An Quốc Công hậm hực bước xuống lầu.

Chương Trấn Lễ đỡ bà lên xe, rồi quay đầu liếc nhìn ánh đèn sáng rực nơi Quảng Khách Lai , ánh mắt tối lại, sâu thẳm như mực.

Đúng vậy.

Nếu như bá phụ đoán sai, mẹ con họ chẳng có ý đồ gì, thì thái độ kiêu ngạo, lạnh nhạt ấy chẳng liên quan gì đến hắn cả.

Còn nếu bá phụ đoán đúng, chỉ cần họ có mưu đồ, sớm muộn cũng sẽ để lộ sơ hở.

Hắn không vội.

Xe ngựa phủ An Quốc Công từ từ rời khỏi phố Tây.

Trên tầng hai của Quảng Khách Lai, cánh cửa sổ nhìn ra phố khẽ khép lại.

A Vi quay vào, nói với Lục Niệm: “Đi rồi.”

Lục Niệm mân mê ngón tay, ngửa mặt lẩm bẩm: “Biết bọn họ gọi thế là gì không?”

A Vi biết, nhưng vẫn vờ hỏi: “Gọi là gì?”

Lục Niệm bật cười khanh khách: “ Giấu đầu hở đuôi!

“Chúng ta mới tiếp xúc với phủ An Quốc Công được mấy lần đâu?

Chẳng thân quen gì, vậy mà Chương Trấn Lễ đã lộ mặt rồi.

Càng phòng bị thì càng để lộ sự chột dạ.

Xem ra phụ thân ta đoán không sai, phủ An Quốc Công chắc chắn có liên quan!”

Nói rồi, ánh mắt nàng lóe lên tia giễu cợt: “Con nhìn bọn họ xem!

Không ưa nổi ta nhưng vẫn phải giả bộ thân thiết.

Thế cũng không sao, làm việc lớn thì phải biết uốn mình, vì mục đích mà nhún nhường một chút thì có gì là mất mặt.

Nhún nhường xong về nhà ngẩng cao đầu lại cũng được mà.

Đằng này, họ lại thích vừa cúi đầu vừa vênh váo kiêu căng, chẳng sợ lệch khí quản chắc?”

A Vi bật cười khúc khích.

Đúng là kiểu nói của Lục Niệm.

Lục Niệm chẳng bao giờ cúi đầu trước ai.

Muốn đạt được mục đích gì, nàng luôn đường hoàng chính chính mà làm.

Dẫu có chịu thiệt cũng chấp nhận, nhưng bảo nàng thay đổi bản tính kiêu ngạo này thì… không thể.

A Vi trêu ghẹo: “Ngày mai con bắt một con vịt, xem nó có lệch khí quản không.”

Lục Niệm cười lớn, vỗ tay: “Được đấy!

Xem xong thì làm món ‘vịt hồ đồ’ , lâu rồi không ăn, thèm quá đi.”

A Vi vẫn cười tươi: “Đó là món mùa thu đông, giờ chưa có củ từ hay khoai môn ngon đâu.

Hay con làm vịt kho nhé, thêm ít đậu hũ khô, đậu phụ cuộn, người ăn vặt cũng ngon.”

Lục Niệm nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: “Vậy nói trước nhé, đợi trời se lạnh, nhất định phải làm món ‘vịt hồ đồ’ cho ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »