Túy Kim Triển

Lượt đọc: 7427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 132
ta có thể thắp hương cho nàng không?

❊ ❊ ❊

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối phủ trùm khắp nơi.

Trong phủ Định Tây hầu, đèn đuốc đã được thắp sáng khắp nơi.

Phùng Thái tìm khắp thư phòng nhưng không thấy Hầu gia, đành sai người đi hỏi khắp các nơi trong phủ.

Tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng, ông ta bèn báo tin cho Lục Tuấn và Tang thị.

Nghe tin, Lục Tuấn cũng không quá vội vàng.

Dù cha mình đã lớn tuổi nhưng đâu phải một lão già lú lẫn.

Mới đây thôi ông còn có thể dẫn binh xuống Giang Nam làm việc cho Thánh thượng, thân thể cường tráng, võ nghệ tinh thông, chẳng thể có chuyện gì bất trắc được.

“Không ra ngoài à?”

Lục Tuấn hỏi.

“Đã hỏi cả người gác cổng rồi, họ nói không thấy Hầu gia ra khỏi phủ.

Hơn nữa, kiệu và ngựa ông thường dùng cũng vẫn còn nguyên trong phủ,”

Phùng Thái đáp.

Lục Tuấn lại hỏi: “Đã hỏi bên chỗ di nương chưa?”

“Hỏi rồi,”

Phùng Thái trả lời, “Di nương cũng không gặp Hầu gia.”

Đang nói thì bên ngoài có người truyền tin báo: Liễu nương tử đã đến.

Diêu ma ma đưa nàng vào trong.

Liễu nương tử lên tiếng: “Người hỏi thăm vừa rời đi thì ta chợt nghĩ đến một chỗ.

Phùng tổng quản, đã cho người đến Xuân Huy viên chưa?”

Phùng Thái nói: “Cô phu nhân và tiểu thư đã dọn ra ngoài, Xuân Huy viên đâu còn ai ở, nên…”

Nói đến đây, ông ta liếc nhìn Tang thị.

Tang thị nói: “Hầu gia không đến hỏi lấy chìa khóa.”

“Cứ đi xem thử đi,”

Lục Tuấn nói, “Không có chìa khóa thì cha ta vẫn có thể vào được.”

Tang thị gật đầu nhưng trong ánh mắt lại lộ ra chút do dự.

Nếu Hầu gia thực sự ở Xuân Huy viên, nhất định là đang nhớ nhung Đại cô nương và A Vi.

Cả đám người kéo nhau đi tìm như thế, lỡ đâu Hầu gia đang trong lúc xúc động thì chẳng phải sẽ rất ngượng ngùng sao?

Là con dâu, những chuyện mâu thuẫn cha con thế này vốn đã khó khuyên nhủ.

Còn bảo con trai mở lời thì…

Tang thị nhìn Lục Tuấn, thầm nghĩ: Thôi, một câu không hợp lại thành đổ thêm dầu vào lửa.

Còn Lục Trì thì sao?

Chuyện này ai nói cũng được, chỉ có Lục Trì là không thích hợp nhất.

Nghĩ vậy, Tang thị dứt khoát đưa chìa khóa cho Phùng Thái.

Phùng Thái cũng cảm thấy khó xử, chỉ cười gượng với Liễu nương tử.

Liễu nương tử thấy vậy thì thở dài: “Để ta đi xem thử.”

Bất kể là thật hay giả, xét về thân phận thì nàng vẫn là thiếp của Định Tây hầu, nói chuyện cũng dễ dàng hơn đôi chút.

Nói cho cùng, nàng đồng ý vào phủ cũng chỉ để đối phó với Tằng thị.

Giờ mục tiêu đã đạt được, lẽ ra nên rút lui.

Nhưng Cửu nương vừa mới đổi sang họ Lục, mẫu tử cô phu nhân lại vừa dọn ra ngoài, nếu nàng vội vàng thu xếp rời đi ngay thì chẳng khác nào tát thêm một cú nữa vào mặt Định Tây hầu.

Liễu nương tử cảm thấy hơi áy náy.

Dù gì, trên đời này người hiểu rõ nàng hay nói dối nhất chính là Định Tây hầu.

Chẳng hề có chuyện nam nữ, nàng vẫn mặt dày nhận lấy thân phận của Cửu nương, lại chưa từng để Cửu nương cảm thấy mình là kẻ sống nhờ người khác.

Cửu nương bị nàng và cô phu nhân lừa, từ đáy lòng tin rằng bản thân thực sự đã nhận tổ quy tông.

Hơn nữa, suốt thời gian qua, có lẽ nhờ thầy thuốc giỏi, thuốc men tốt, lại thêm việc không còn phải lo chuyện cơm áo hay sợ bệnh tật làm gánh nặng cho gia đình, tinh thần thoải mái hơn khiến sức khỏe của Cửu nương tốt lên nhiều.

Vì con gái, Liễu nương tử dứt khoát dày mặt ở lại phủ Hầu gia.

Đã ăn uống nhờ cậy nhà người ta thì khi cần ra mặt cũng phải làm tròn bổn phận.

Mở khóa, đẩy cửa Xuân Huy viên, quả nhiên Liễu nương tử thấy Định Tây hầu.

Ông đang nằm ngủ trên chiếc ghế bập bênh.

Nghe tiếng cửa mở, ông giật mình tỉnh dậy, cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh.

Thấy rõ người tới là ai, ông mới thả lỏng, cũng nhận ra trời đã tối đen từ lúc nào.

“Giờ gì rồi?” ông hỏi.

Liễu nương tử đáp, vừa bước vào vừa nói: “Phùng tổng quản không tìm thấy ngài nên cho người đi hỏi khắp nơi.

Ta đoán có lẽ ngài ở đây nên đến xem thử.”

Định Tây hầu thở dài: “Ta ngủ quên mất.”

Liễu nương tử bước vào chính phòng, thắp sáng cây đèn dầu trên bàn.

Căn phòng tối om lập tức bừng sáng hơn nhiều.

Định Tây hầu mang chiếc ghế bập bênh trở lại trong nhà, đặt lại chỗ cũ, tay vuốt nhẹ tay vịn rồi ngồi xuống, trầm mặc hồi lâu.

Liễu nương tử thấy vậy, khẽ khuyên: “Nếu nhớ họ thì đi thăm một chút đi.”

Nghe vậy, Định Tây hầu hơi sững người.

Liễu nương tử dứt khoát kéo ghế ngồi xuống: “Hoặc là Hầu gia muốn tìm ai đó để tâm sự?”

Định Tây hầu bật cười.

Ngoại trừ chuyện thân phận của A Vi – điều mà ông không thể tiết lộ với bất kỳ ai – thì những chuyện còn lại ông thực sự cũng chẳng biết nói cùng ai.

Nhưng có lẽ sau cơn xúc động đau lòng vào buổi chiều, giờ đây cảm xúc đã lắng xuống, ông nhìn Liễu nương tử, chậm rãi nói: “Ta chỉ đang nghĩ, làm mẹ thật chẳng dễ dàng gì.

Ngươi cũng là một người mẹ có con gái yếu ớt, nên càng thấu hiểu A Niệm hơn.

Nhớ lại những gì ngươi từng nói trong thư phòng ngày ấy, đúng là câu nào cũng có lý cả.”

Liễu nương tử gật đầu đáp: “Những lời này, ngài nên tự mình nói với cô phu nhân.”

“Ta có nói thì cũng phải xem A Niệm có muốn nghe hay không.

Ngần ấy năm rồi, giờ nói gì cũng muộn màng.

Ta mà lải nhải, e rằng nàng ấy còn bực mình hơn,”

Định Tây hầu cười chua chát, lắc đầu, “Chuyện này, ta chẳng bằng được A Chí.”

A Chí còn nhỏ, hơn nữa cũng không đến mức vì chuyện của Tằng thị mà làm phật lòng A Niệm và A Vi quá mức.

Dù từng bị A Vi dọa đến mức nói năng bừa bãi, buông lời xúc phạm, nhưng A Vi chưa từng chấp nhặt với cậu bé.

Tuổi trẻ mà, yêu ghét đều thẳng thắn.

Bị dọa sợ thì buột miệng chửi mắng biểu tỷ, nhưng khi thấy biểu tỷ và cô mẫu bị người ngoài chỉ trỏ, lại lập tức xắn tay áo lên xông vào bảo vệ.

Nghĩ đến đây, Định Tây hầu trầm ngâm nói: “Đúng là không bằng A Chí.

Thật lòng mà nói, bây giờ ta vừa lo lắng lại vừa bối rối.

Đến gần thì sợ họ chán ghét, mà xa quá lại sợ chẳng còn cơ hội nào để hàn gắn.”

Liễu nương tử lắng nghe một lúc rồi bất chợthi: “Vậy Hầu gia có định đi không?”

Chưa đợi Định Tây hầu trả lời, nàng nói tiếp: “Năm xưa đất Thục xa xôi là thế, chỉ với một ý nghĩ bồng bột thì sao mà đi được.

Nhưng bây giờ, chẳng qua chỉ cách vài con hẻm nhỏ, chẳng lẽ ngài không thể bước tới sao?”

Yết hầu của Định Tây hầu khẽ chuyển động.

“Ngài chịu tâm sự với ta hôm nay, đó là đang nói thật lòng,”

Liễu nương tử thẳng thắn, “Ta cũng không muốn khuyên nhủ mấy lời vô nghĩa.

Nếu nói thẳng khiến ngài khó nghe, thì xin đừng trách.”

“Ngài bây giờ chính là nghĩ quá nhiều.

Bao nhiêu điều trước đây ba mươi năm ngài không để tâm, giờ lại dồn hết vào lúc này để suy nghĩ.”

“Một mớ tơ rối lớn như thế, đừng nói đến chuyện gỡ ra, chỉ riêng việc tìm đầu mối để bắt đầu cũng đã khó rồi.”

“Đến nước này, những cảm giác như áy náy, hối hận hay đau lòng… cô phu nhân đâu có cần.

Thay vì kể lể những điều ấy, chi bằng ngài thử xem mình có thể thực sự làm được gì cho họ.”

“Cứ làm trước đi rồi hãy nói đến kết quả, đừng tính toán thiệt hơn làm gì.

Tính toán nhiều quá, cuối cùng chỉ còn lại cái ‘thiệt’ mà thôi.”

“Dao sắc chặt đứt dây rối — lời của tổ tiên vẫn luôn đúng.”

Định Tây hầu đưa tay lên xoa mặt.

Những lời của Liễu nương tử như một hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào tâm trí đang mơ hồ của ông sau một buổi chiều ngồi dưới ánh nắng xuân.

“Sai,” ông gật đầu thật mạnh, “Đúng là ta nên làm nhiều hơn cho họ.”

Không chỉ là giữ kín thân phận thật sự của A Vi, mà còn là để một ngày nào đó, nếu A Vi muốn, nàng có thể đường đường chính chính sống với thân phận Kim Thù Vi.

Vụ án của Kim gia, của Kim Thái sư, nhất định phải được lật lại.

Liên quan đến vụ án vu hãm dùng tà thuật, dây dưa tới cả chuyện triều chính năm xưa, ông dù gì cũng là một Hầu gia.

Nếu không ra tay giúp đỡ, chẳng lẽ để A Niệm và A Vi tự mình vật lộn đến bao giờ?

Tất nhiên, ông đi điều tra vụ án của Kim gia không phải để mong A Niệm tha thứ, mà là để làm điều gì đó khiến con bé cảm thấy vui vẻ.

Từ sau khi Bạch thị qua đời, ông cứ tự cho rằng mình làm mọi thứ đều vì tốt cho con cái, nhưng cuối cùng, những việc đó lại chỉ khiến họ tổn thương thêm.

Đã mấy chục năm trôi qua, có lẽ ông chưa từng làm được việc gì khiến A Niệm thật sự vui lòng từ tận đáy lòng.

Ông cũng chưa từng làm gì cho đứa cháu ngoại ruột của mình.

Vậy thì vì A Vi của Kim gia, ông sẽ dốc sức một lần.

Đó là sự đền đáp của ông.

Đền đáp vì A Vi đã không để A Niệm chết ở đất Thục.

Đền đáp vì A Vi, thay thế cho Dư Như Vi thật sự, đã kéo A Niệm từ quỷ môn quan trở về.

Không từ bỏ, không nản chí, luôn dùng hết sức mình để giữ chặt lấy tay A Niệm, từng bước, từng bước kéo con bé trở lại với cuộc sống.

Ngày hôm sau.

Định Tây hầu mang theo hộp bánh đậu cô ve, tìm đến nhà mới của Lục Niệm và A Vi.

Ngôi nhà này nằm trong hẻm Quan Hoa, cũng gần Tây Nhai như hẻm Yến Tử, nhưng náo nhiệt và sầm uất hơn nhiều so với những căn nhà cao cửa rộng ở đó.

Đi đến giữa hẻm, ngôi nhà với cánh cửa vừa được sơn mới chính là nơi cần tìm.

Thanh Âm ra mở cửa, nhường lối cho Định Tây hầu bước vào.

“Vừa vào đến sân, chính phòng ba gian sáng sủa, hai dãy nhà ngang hai bên cũng thoáng đãng.

Nhà bếp rộng rãi, trong sân còn có giếng nước, rất tiện cho việc nấu nướng và giặt giũ.

Biểu cô nương rất thích nơi này,” nàng vừa giới thiệu vừa dẫn đường.

Định Tây hầu vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh: “Thế thì tốt quá, tốt quá.”

A Vi và Lục Niệm hôm nay không đến Quảng Khách Lai, chỉ ngồi trong sân bên chiếc bàn đá.

Lục Niệm vừa ăn vừa liếc mắt nhìn Định Tây hầu: “Hôm nay ngài không phải vào triều sao?”

“Buổi trưa rảnh rỗi nên ta ghé thăm một chút,”

Định Tây hầu đáp.

Lục Niệm chỉ “ồ” một tiếng, không tỏ thêm thái độ gì.

Định Tây hầu thấy vậy lại thở phào nhẹ nhõm.

Không biểu lộ gì vẫn còn tốt hơn là bị đuổi thẳng ra ngoài.

A Vi đón lấy hộp điểm tâm, mở ra xem.

Ở trang viên vài ngày, tinh thần Lục Niệm đã thoải mái hơn nhiều so với lúc tồi tệ nhất.

Nàng cũng không đến mức trút giận lên đồ ăn, liền cầm lấy một miếng bánh.

Nhìn nàng ăn ngon lành, Định Tây hầu thấy lòng mình dịu xuống phần nào.

Ánh mắt ông vượt qua hai người, dừng lại ở hướng chính phòng.

Cánh cửa mở rộng, từ chỗ này ông có thể thấy rõ bàn thờ dựa vào tường, cùng với chiếc bình sứ, lư hương và các vật cúng bên trên.

Nghĩ đến thứ bên trong chiếc bình ấy, cổ họng Định Tây hầu nghẹn lại, ông cẩn trọng hỏi: “Ta… ta có thể thắp nén hương cho nàng ấy không?”

Lục Niệm không từ chối.

A Vi đi cùng Định Tây hầu vào trong, châm hương rồi đưa cho ông.

Định Tây hầu nhận lấy, nhìn chằm chằm vào chiếc bình nhỏ ấy, vành mắt không kìm được mà cay xè.

Ông vội nén cảm xúc, cắm nén hương vào lư.

Bước ra khỏi chính phòng, A Vi lại ngồi vào chỗ cũ.

Định Tây hầu cắn răng, nghĩ rằng đã đến rồi thì không thể quay về tay không, bèn kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn đá.

“A Vi,” ông hít sâu một hồi, chậm rãi nói, “Vụ án năm xưa, trước khi đến đây ta đã cố gắng nhớ lại và suy xét cẩn thận.

Nếu con có gì muốn biết, cứ hỏi.”

A Vi và Lục Niệm liếc nhìn nhau.

Không hoàn toàn bất ngờ, nhưng lại có phần đột ngột.

Về tiến trình vụ án vu hãm dùng tà thuật năm xưa, thực ra A Vi không hiểu rõ lắm.

Những gì nàng biết đều do Văn ma ma kể lại, mà Văn ma ma cũng chỉ nghe từ cô mẫu của nàng.

Khi án phát sinh, Thái tử tiên triều đã rơi vào vũng bùn, tổ phụ nàng vì giúp đỡ Thái tử mà vất vả bôn ba khắp nơi.

Trong quá trình đó, sự việc càng ngày càng nghiêm trọng, càng cuốn thêm nhiều người vào.

Tổ phụ đã bị cuốn vào vòng xoáy ấy và không bao giờ có thể thoát ra.

Kinh thành lúc ấy như gió thổi cỏ lay, ai nấy đều sợ hãi, không ai dám bàn luận công khai, còn những tin đồn ngầm lan truyền thì chẳng thể phân biệt thật giả.

Cô mẫu của nàng nghe ngóng được vài điều, nhưng khi đối chiếu với lời của Phùng Chính Bân thì lại không khớp hoàn toàn.

Không thể nói Phùng Chính Bân cố ý báo cáo sai sự thật, chỉ là bản thân cô mẫu cũng không dám chắc về những lời đồn bên ngoài.

May mắn thay, bà ấy đủ nhạy bén để căn dặn ma ma kỹ lưỡng, cuối cùng mới đưa được A Vi rời khỏi kinh thành.

Sau đó, vụ án vu cổ khép lại.

Ở nơi xa kinh thành như Văn ma ma thì chỉ có thể nghe ngóng tin tức qua lời truyền miệng.

Thế nhưng, vụ án ấy phức tạp như mớ tơ rối, dù ở ngay trong kinh cũng chưa chắc có thể phân tích rõ ràng từng lớp, huống chi là những người cách xa như họ.

Huống hồ, nếu nói đến cùng, thì phải là những người từng trải qua toàn bộ sự việc trong triều đình mới nhìn thấu được chân tướng.

A Vi nói: “Ngài cứ kể đi.”

Định Tây hầu sắp xếp lại suy nghĩ.

“Vấn đề lớn nhất của Kim Thái sư là tội ‘kết đảng’.

Thái tử tiên triều kính trọng ông như thầy, hơn nữa Kim Thái sư lại là bậc danh sư nổi tiếng khắp thiên hạ, suốt bao năm qua, học trò thân thiết của ông ấy không ít, trong đó có nhiều người giữ chức vụ quan trọng trong triều.”

“Họ đồng thời cũng có mối quan hệ khá tốt với Thái tử, hơn nữa Thái sư còn có qua lại về tài chính với nhiều người.”

A Vi ngẩn người: “Qua lại tài chính?”

“Thực ra lúc đầu người bị điều tra là Thúc Ninh bá và vài gia tộc khác.

Họ đều có hoạt động giao dịch tại Bảo Nguyên, và Bảo Nguyên đã giao nộp sổ sách kế toán,”

Định Tây hầu thở dài, “Không ngờ rằng những gia tộc đó chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng lại tình cờ phát hiện ra hàng loạt phiếu nợ, giao dịch có tên Kim Thái sư.

Từng tờ một đều có chữ ký của ông ấy.”

A Vi nghe xong thì kinh ngạc tột độ, không thể tin được: “Đó mà được xem là bằng chứng sao?

Rõ ràng là vu hãm!

Tổ phụ ta không phải kẻ ngu ngốc!

Nếu ông ấy thực sự kết đảng, thực sự dùng tiền bạc để lôi kéo người khác, thì cần gì phải ký tên mình lên đó?

Đến cả Vương Khánh Hổ còn biết mượn tên họ hàng xa để che giấu, chẳng lẽ tổ phụ ta lại không hiểu điều đó?

Chữ viết của ông nổi tiếng khắp thiên hạ, bút tích lưu lại vô số, muốn giả mạo nét chữ thì có gì khó đâu!

Làm sao… làm sao có thể dùng thứ đó để…”

Bàn tay nàng bỗng ấm lên.

A Vi cúi đầu nhìn, thấy Lục Niệm nắm lấy tay mình.

Cảm xúc bực bội và phẫn nộ không kìm được đã dịu xuống, A Vi nắm chặt tay Lục Niệm, cố gắng nở một nụ cười: “Ta hiểu rồi.

Lôi đình hay ân huệ, đều là thánh ý.”

Là bằng chứng hay là vu khống, tất cả đều phụ thuộc vào cách người cầm nó giơ cao ngọn cờ chính nghĩa, và phụ thuộc vào lòng dạ của kẻ ngồi trên ngai vàng kia nghiêng về phía nào.

Kết quả cuối cùng chính là đáp án rõ ràng nhất.

Thái tử bị phế truất, hai vị hoàng tử chết thảm, một vị bị lưu đày, bao nhiêu đại thần bị tru di cả gia tộc.

Vĩnh Khánh đế tin rằng Thái tử dùng vu cổ gây họa, vậy thì tất cả những ai đứng về phía Thái tử, giúp đỡ Thái tử, đều có tội.

“Đã có tội thì mọi thứ đều là bằng chứng.”

Khi A Vi nói câu này, nét mặt nàng vô cùng bình thản, nhưng nỗi đau ẩn sâu trong từng chữ lại lộ rõ sự thấm thía tận xương tủy của nàng đối với tám chữ ấy.

Định Tây hầu là người làm quan nhiều năm, hưởng lộc vua, ông hiểu rất rõ những đạo lý này.

Nhưng khi nghe những lời ấy phát ra từ miệng một hậu bối như A Vi, ông vẫn không khỏi cảm thấy đau lòng.

Không từng trải qua cảnh nhà tan cửa nát dưới thánh chỉ, sao có thể thấu hiểu nỗi đau ấy đến vậy?

“Thần không dám nói quân sai.”

Dù cho đến tận ngày hôm nay, Định Tây hầu biết rõ vụ án vu cổ năm xưa là một vụ án oan, ông cũng không thể đứng giữa Kim Loan điện mà thẳng thắn nói: “Sai thì sửa.”

Lật lại bản án cần có quy trình và pháp lý rõ ràng, không thể chỉ dựa vào sự bốc đồng.

Định Tây hầu ổn định lại cảm xúc, trầm giọng nói: “Ta đã tận mắt nhìn thấy bút tích đó.

Nó giống với nét chữ của Kim Thái sư đến mức đáng kinh ngạc, không chỉ là hình dáng bề ngoài mà còn giống cả thần thái, cốt cách.”

A Vi sững sờ.

Giả mạo chữ viết để qua mắt người thường thì dễ, nhưng muốn đạt đến độ chân thực hoàn hảo thì vô cùng khó.

Nét chữ của tổ phụ, A Vi từng luyện tập khi sống ở trang viên đất Thục suốthi năm.

Nàng có thể bắt chước được phần hình thức, nhưng không thể qua mặt những bậc thầy am hiểu thư pháp.

Tuy nhiên, với những kẻ chỉ biết sơ qua thì họ khó nhận ra được sự khác biệt.

Dựa vào khả năng ấy, nàng đã giả mạo thư tuyệt mệnh của Phùng Chính Bân, thậm chí còn bắt chước nét chữ của cô mẫu để viết một mảnh giấy nhỏ hù dọa Phùng Chính Bân.

Lá thư tuyệt mệnh ấy chỉ là một mánh khóe khéo léo.

Trong tay nàng có sẵn những bản chép kinh của Phùng Chính Bân để tham khảo.

Hắn đã từ lâu không còn luyện viết kiểu chữ Kim thể, tay bút đã trở nên cứng nhắc.

A Vi chỉ cần nắm bắt một vài nét đặc trưng, phần cuối thư càng viết càng lộn xộn, lợi dụng điều đó để che mắt.

Cô mẫu của nàng từ nhỏ đã học theo nét chữ của tổ phụ, lại từng được ông chỉ dạy, thế nhưng chữ viết của bà cũng không thể đạt đến thần thái thực sự.

A Vi giả mạo chữ chỉ để lừa một Phùng Chính Bân đang hoảng loạn cũng đã đủ.

Nhưng hôm nay, Định Tây hầu nói với nàng rằng, những chữ viết giả mạo trên các bằng chứng vụ án năm xưa không chỉ giống bề ngoài mà còn giống cả cốt cách, thần vận.

Điều này không phải chuyện có thể dễ dàng đạt được.

“Người đó nhất định rất giỏi thư pháp,”

A Vi chậm rãi nhận định.

“Hắn hẳn đã luyện tập suốt nhiều năm, hoặc cũng có thể không cần gọi là luyện tập có chủ đích, bởi khi đó, những kẻ sĩ đọc sách đều đua nhau học viết Kim thể.”

“Thế nhưng, mỗi người đều có phong cách riêng.

Ban đầu là bắt chước, nhưng khi đạt đến trình độ nhất định, họ sẽ dần hòa nhập bản sắc cá nhân vào từng nét bút.”

“Người đó không chỉ luyện rất giỏi, mà còn biết cách kìm hãm phong cách riêng của mình, chỉ giữ lại thần thái của Kim thể.

Điều đó cho thấy hắn có năng khiếu vượt trội trong việc mô phỏng bút tích.”

Đang phân tích, A Vi bỗng sững lại, ánh mắt sáng lên.

Nàng bị cuốn vào chuyện bút tích mà vô tình bỏ qua một chi tiết quan trọng khác.

“Bảo Nguyên tiền trang?”

A Vi lẩm bẩm, “Những tờ phiếu giả mạo có thể lọt vào hệ thống của Bảo Nguyên, rồi lại ‘tình cờ’ bị phát hiện trong cuộc điều tra… Vậy vai trò của Bảo Nguyên là gì?

Là chính họ đã nhúng tay vào, hay chỉ đơn giản là cung cấp sổ sách theo yêu cầu của quan phủ, và chính những quan lại điều tra đã ‘nhét’ các chứng cứ giả vào?”

Định Tây hầu ngồi thẳng lưng hơn, nét mặt trở nên nghiêm trọng.

“Nói thật là trước đây ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Xem xét bề ngoài thì có vẻ khả năng nào cũng hợp lý,” ông hít sâu một hồi, thẳng thắn nói, “Những điều tiếp theo ta sắp kể chỉ là suy đoán của ta sau một đêm trằn trọc nghĩ về vụ án Kim gia.”

“Đằng sau Bảo Nguyên tiền trang là phủ An Quốc công, con biết chuyện này chứ?”

Thấy ông nghiêm trọng như vậy, A Vi cũng cảm thấy căng thẳng, khẽ gật đầu: “Từng nghe qua.”

“Dù chỉ là tin đồn ngoài phố, nhưng ta đoán cũng không sai lệch nhiều,”

Định Tây hầu nói, “An Quốc công có một người cháu trai tên là Chương Chấn Lễ, hiện đang giữ chức Thiếu khanh ở Đại Lý Tự.”

“Ta bắt đầu nghi ngờ An Quốc công là bởi một lần ta uống rượu với Tằng Thái bảo.

Khi đó ông ta uống hơi nhiều, vô tình nhắc đến Chương Chấn Lễ.”

“Ông ấy nói chữ của Chương Chấn Lễ rất đẹp.

Đừng nhìn hắn thường ngày chỉ viết kiểu thư hành chính, chứ thực ra hắn thông thạo cả hành thư, thảo thư và khải thư, công phu luyện chữ cực kỳ thâm sâu.”

“Tằng Thái bảo còn nói, so với Chương Chấn Lễ thì ngay cả ông ta cũng tự thấy mình kém hơn.”

Tằng Thái bảo chắc chỉ vô tình khen ngợi tài năng thư pháp của Chương Chấn Lễ trong cơn say, tỉnh rượu có lẽ cũng đã quên mất.

Định Tây hầu cũng không để tâm đến câu nói ấy.

Thế nhưng, đêm qua khi ông trằn trọc nhớ lại vụ án Kim gia, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, kết nối những chi tiết tưởng chừng rời rạc với nhau.

Một người yêu thích thư pháp, làm sao có thể chưa từng khổ luyện Kim thể – loại chữ thịnh hành nhất thời bấy giờ?

Tằng Thái bảo vốn là bậc thầy về thư pháp, nếu ngay cả ông ấy cũng phải thừa nhận kém hơn, vậy thì tài năng của Chương Chấn Lễ có thể đạt đến mức giả mạo nét chữ của Kim Thái sư đến độ “có cả hình lẫn thần” là hoàn toàn khả thi.

“Vụ án vu hãm tà thuật là do ai đứng sau thao túng thì khó mà nói chắc,”

Định Tây hầu trầm giọng, “Nhưng việc kéo Kim Thái sư vào vũng bùn này, thì Bảo Nguyên và thế lực đằng sau nó – chính là phủ An Quốc công – chắc chắn không thể vô can.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »