“Sao có thể như vậy!”
Tây Thi không thích Vương Chiêu Cơ, lúc này thấy mình vất vả nỗ lực mà chẳng giành được chút lợi lộc nào từ chỗ Trần Thái Nhất, trong khi Vương Chiêu Cơ chỉ ở nhà không làm gì cả lại được hưởng lợi không công, lập tức cảm thấy bất bình.
Trần Thái Nhất không muốn đôi co với cô nàng này: “Ngày nào con cũng ở bên cạnh biết bao nhiêu tỷ tỷ xinh đẹp dịu dàng hiền thục, sao không học hỏi họ làm một thục nữ đi?”
Tây Thi không phục: “Con vốn đã là thục nữ rồi, ai cũng khen con là đệ nhất mỹ nhân Giang Đông đấy!”
Đại Kiều an ủi: “Tiểu Quang, Đại vương đang bàn việc nước ở đây, con và Tiểu Kiều qua bên cạnh đánh cờ đi, ta làm trọng tài cho hai đứa.”
Tiểu Kiều rất hiểu chuyện, chủ động kéo Tiểu Quang đang không tình nguyện đi sang một bên.
Trần Thái Nhất lập tức không kìm được mà nhếch môi cười, quả nhiên vẫn là đại tỷ tỷ là tốt nhất!
Tuyệt vời!
Trong nhà có đại tỷ tỷ xinh đẹp dịu dàng hiểu chuyện, đúng là một loại hưởng thụ mà~
Trần Thái Nhất cảm thấy mình làm quá đúng, đưa những người phụ nữ tốt như Đại Kiều vào nhà, việc gì cũng được sắp xếp ngăn nắp đâu ra đấy, cơm bưng nước rót, cuộc sống trôi qua thật sự thoải mái.
Dù có đứa trẻ nghịch ngợm như Tiểu Quang ở đó cũng chẳng sao, chỉ toàn những đại tỷ tỷ dịu dàng yên tĩnh ngồi một bàn thì cũng hơi tẻ nhạt, bây giờ như vậy là vừa đẹp.
Quỳ Văn Cơ cũng hiểu chuyện giống như Đại Kiều, tưởng rằng Trần Thái Nhất vẫn đang phiền lòng vì sự tùy hứng của Tây Thi nên chủ động đổi đề tài.
“Đại Hà, ngoài việc của vương tộc trong thành, còn việc gì cần thỉnh ý Đại vương không?”
Trần Đại Hà cũng không để ý tới chuyện bên phía Tiểu Quang, con cái nhà họ Trần từ nhỏ đã không có mấy thiện cảm với cô tỷ tỷ kiêu ngạo kia.
“Khởi bẩm mẫu hậu, những việc khác đều thuận lợi, chỉ có hai việc cần phụ vương gật đầu mới có thể làm được.”
Tâm trạng Trần Thái Nhất đang rất tốt, vì cách nhìn nhận sự việc trong đầu anh khác với người thường, cho nên lúc người khác thấy anh nên tức giận không vui thì anh lại đang rất thoải mái.
“Chuyện gì? Nói ra xem, ta quyết định giúp con.”
Trần Đại Hà thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nói trước chuyện quan trọng.
“Phụ vương dặn hộ tống đệ tử Hoa Tông tới Yêu Vương Lâm, khi con truyền lệnh xuống, những người đó nghe nói là tự nguyện, cộng thêm bên chúng ta cũng không cưỡng ép nên số người đăng ký tình nguyện chỉ lác đác vài người.”
Trần Thái Nhất gật đầu: “Không sao, chuyện này ta cũng đã nghĩ tới, cứ thuận theo tự nhiên là được.”
Quỳ Văn Cơ cười nói: “Đại vương ban ân huệ cho họ mà họ không biết trân trọng thì không cần phải cưỡng cầu.”
Trần Đại Hà cũng muốn cho xong chuyện nhưng lại sợ xảy ra vấn đề: “Vậy đến lúc đó ở Yêu Vương Lâm không có ai thì làm sao?”
Quỳ Văn Cơ điềm tĩnh nói: “Không có người Hoa Tông thì vẫn còn yêu dân ở Vạn Ma Lĩnh, còn có những mỹ nhân trung thần ở Giang Châu, Trạch Châu. Bây giờ hiền tài mỹ nhân muốn làm việc cho chúng ta nhiều như cá diếc ở Kinh Giang vậy, lo gì không có người dùng?”
Trần Đại Hà thấy mẹ nói vậy thì biết chuyện này không còn là trách nhiệm của mình nữa.
“Vâng!”
Sau khi giải quyết xong một việc, Trần Đại Hà tiếp tục nói: “Còn một việc nữa cần mẫu hậu và phụ vương quyết định.”
Quỳ Văn Cơ tò mò đó là việc gì, xem chừng có vẻ hơi liên quan đến mình.
Trần Đại Hà nhanh chóng nói: “Khi con tuần tra hoàng thành, có người chặn đường, là những cung nữ trước kia lẩn trốn trong thành. Sau khi hỏi kỹ mới biết lúc đại quân vào thành, trong hoàng cung có rất nhiều người đã trốn ra ngoài.”
“Trong đó có cả một số phi tử và nữ quan, những người này tìm con, muốn quay lại cung tiếp tục làm việc.”
Việc nội cung đúng là do phụ nữ làm chủ, Quỳ Văn Cơ trực tiếp lạnh lùng nói: “Để cho chúng tự sinh tự diệt! Đã rời khỏi cung rồi thì không còn là người của hoàng cung nữa, tự ra ngoài dính phải bụi trần mà còn muốn quay lại? Thật là vọng tưởng!”
Với tư cách là nữ chủ nhân của một triều đại phong kiến, Quỳ Văn Cơ không có thiện cảm với những kẻ bỏ chạy khi đại họa ập đến.
Dù là hai quốc gia khác nhau, nhưng những người ở cùng vị trí thường có suy nghĩ giống nhau.
Thấy mẹ tức giận, Trần Đại Hà nhanh chóng nói: “Vâng! Con đã rõ.”
Trần Thái Nhất không muốn quản những chuyện này, cũng thấy cách xử lý của Quỳ Văn Cơ không có vấn đề gì.
Lúc này Chân Lạc Nhi từ phía sau bước tới: “Đại vương, trong hoàng cung này vẫn còn một số phi tử nữ quan vẫn luôn ở lại đây, những người này phải xử lý thế nào?”
Trần Thái Nhất hỏi: “Có bao nhiêu người?”
Chân Lạc Nhi đáp: “Khoảng hơn năm mươi người, tính cả cung nữ và những bà lão làm việc thì khoảng hơn hai ngàn người.”
“Hai ngàn người? Sao nhiều vậy?” Trần Thái Nhất ở đây đã lâu, nhưng người phụ nữ hoàng gia được anh sủng hạnh chỉ có mỗi Chân Lạc Nhi.
Chân Lạc Nhi giải thích sơ lược tình hình:
“Thông thường các phi tử trong lãnh cung chỉ cần sáu bảy người là đủ, còn nếu là người được sủng ái thì nha hoàn tôi tớ bên cạnh rất đông, chỉ riêng nha hoàn đã cần hơn mười người, cộng thêm những người làm việc lặt vặt thì bốn năm mươi người cũng không có gì lạ.”
Trần Thái Nhất không hiểu lắm, nhưng kiên nhẫn lắng nghe, cộng thêm suy nghĩ một chút thì cũng đại khái hiểu ra.
Phi tử thường ngày bên cạnh đều có nha hoàn, những nha hoàn này đa số đều là người trẻ tuổi xinh đẹp, bên cạnh tiểu thư nhà họ Quỳ cũng phải có bảy tám người, phi tử trong hoàng cung cũng xấp xỉ con số đó.
Những nha hoàn này đều là người không làm việc nặng, nên trong sân có những người chuyên giặt giũ làm việc nặng, lại còn có những mụ đàn bà hung dữ kiểu như Dung ma ma.
Thường ngày nghe ngóng tin tức, ra ngoài cung làm việc truyền tin, thăm dò tình hình, đi lĩnh đồ gửi đồ, quét dọn phòng ốc, chăm sóc thú cưng, cắt tỉa hoa cỏ... việc gì cũng cần người làm.
Kể từ khi Trần Thái Nhất vào làm chủ hoàng cung, anh luôn chăm chỉ lo việc chính sự, thời gian ít ỏi còn lại cũng dành cho mấy người đẹp quen thuộc bên cạnh, tự nhiên không có thời gian để ý tới những phi tử tiền triều kia.
“Đại vương định xử lý những người phụ nữ này thế nào?” Quỳ Văn Cơ không dấu vết giành lại quyền chủ động.
Trần Thái Nhất không hiểu tâm tư của phụ nữ, nghe vậy liền nói: “Những người này chắc đều muốn ra khỏi cung, ta ép họ ở lại trong cung cũng không hay.”
Chân Lạc Nhi giải thích: “Thực ra đa số mọi người đều muốn ở lại hầu hạ Đại vương. Trong số này ngoài một số người đã sinh hoàng tử công chúa ra, còn có những người chưa sinh nở, đặc biệt là mấy năm nay cũng có những người mới nhập cung còn chưa kịp diện kiến thánh nhan.”
Trần Thái Nhất lúc này mới nhớ ra, ở nơi như hoàng cung, chắc chắn tồn tại rất nhiều người phụ nữ đã qua thời xuân sắc.
Ví dụ như không phải phụ nữ nào trong hoàng cung cũng có thể giữ được vẻ ngoài tuổi đôi mươi khi đã năm mươi tuổi, Quỳ Văn Cơ thuộc dạng bán tu hành, cầm quyền nhiều năm đã lập công không thể xóa nhòa cho sự lớn mạnh của nước Việt.
Những mỹ nhân bình thường khác tất nhiên không có đãi ngộ này.
Trần Thái Nhất đột nhiên nhớ ra một việc, ngập ngừng hỏi: “Mẹ của Kinh Tử Đan còn ở đây không?”
Chân Lạc Nhi nói: “Vẫn còn trong cung, hiện tại đang ở Ngọc Dương Cung tĩnh dưỡng.”
Trần Thái Nhất tò mò hỏi: “Bà ấy bao nhiêu tuổi? Trông như bao nhiêu tuổi?” Anh còn thông minh bổ sung thêm một câu.
Chân Lạc Nhi giải thích: “Trông như hơn bảy mươi tuổi, nhưng tinh thần rất tốt, tính tình cũng phóng khoáng, không hề có ý oán hận Đại vương.”
Trần Thái Nhất đã có quyết định: “Đưa bà ấy đi đoàn tụ với mấy vị hoàng tử của Kinh Tử Đan đi. Đại Hà, con cái của Kinh Tử Đan hiện tại có ổn không?”
Trần Đại Hà nói: “Đều ổn cả, con trưởng là người trầm ổn có tài cán, chủ động nhường lại vương phủ cho con ở, con thấy người ta tiếp tục ở đó cũng không hay nên đã nhận, nhưng cũng đích thân chọn một trạch viện gần hoàng cung cho người đó, cũng đưa cho họ một ít tiền bạc.”
Trần Thái Nhất gật đầu: “Vậy thì đưa bà nội của nó tới đó đoàn tụ với nó.”
“Vâng.” Trần Đại Hà ghi nhớ việc này.
Trần Thái Nhất nói tiếp: “Những người có con có cái thì đưa đến chỗ con cái để dưỡng già.”
Trần Đại Hà ngẩng đầu nói: “Nhưng có người không có tài cán gì, nơi ở cũng chỉ là trạch viện chưa đầy trăm mét, e là hơi túng thiếu.”
Trần Thái Nhất trầm giọng nói: “Ai cũng phải trải nghiệm nỗi khổ dân gian, khi còn nhỏ ta cũng từng một mình sống trong núi sâu rừng vắng, trước khi gây dựng sự nghiệp không biết đã nếm trải bao nhiêu khổ sở, những người này không thể cứ mãi đứng trên cao, cũng là lúc nên trải nghiệm cuộc sống phàm nhân rồi.”
“Người có tài cán thì đề bạt, đối với mấy người con chính của Kinh Tử Đan cũng cố gắng ban ân huệ nhiều hơn một chút, nhưng không thể cứ là con cháu nhà họ Kinh thì phải được hưởng lợi, thiên hạ này sớm đã không còn là của nhà họ Kinh nữa rồi.”
Trần Đại Hà thấy rất có lý: “Vâng! Con đã biết phải làm thế nào rồi!”
Quỳ Văn Cơ dịu dàng nói với Trần Thái Nhất: “Đại vương hiện tại cũng không có việc gì, hay là chúng ta đi dạo hậu cung một vòng, xem những người phụ nữ đáng thương đó, nếu vừa ý ai thì giữ lại cũng là một việc tốt.”
Trần Thái Nhất kích động, nhưng vẫn kiềm chế lại.
“Không cần, nếu con cái trên mười tuổi thì cho một khoản tiền ra cung tự mưu sinh.”
“Nếu không con không cái thì để họ tự về nhà, nếu không có nơi để về thì hỏi xem họ có nguyện ý tới Yêu Tinh Chi Sâm vĩnh cư hay không.”
“Không nguyện ý thì đuổi họ đi!”