...
Sở Vân Phàm hóa thành một đạo kim quang chớp giật, không ngừng thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám Yêu vương.
Thỉnh thoảng, lại có một Yêu vương bị hắn đánh văng ra xa!
Đám cao thủ Tây Cực Yêu Minh này, ai nấy đều là những Yêu vương chí cao vô thượng trong bộ lạc của mình, có thể nói là những kẻ mạnh nhất toàn bộ Tây Cực Yêu Minh.
Nhưng khi đối mặt với Sở Vân Phàm, chúng lại hoàn toàn bất lực!
Đám Yêu vương gần như ngay lập tức hợp thành một trận pháp, dùng sức mạnh trận pháp để chống lại Sở Vân Phàm
Quả nhiên, sức chiến đấu của Sở Vân Phàm bị kiềm chế!
Nhưng dù vậy, cũng chỉ là kiềm chế mà thôi, muốn làm tổn thương hắn là điều không thể.
Kim Mao Sư Vương với thân thể to lớn không ngừng điên cuồng lấp lóe trong đại trận, cố gắng tóm lấy Sở Vân Phàm.
Nhưng tốc độ của Sở Vân Phàm quá nhanh, dưới chân liên tục đạp ra lôi đình lực, dù Kim Mao Sư Vương dốc toàn lực cũng không thể nào theo kịp.
Nó chỉ có thể ngậm ngùi hít khói phía sau Sở Vân Phàm
"Rống, nhân loại đáng chết, ngươi có gan thì đấu một trận với bản vương!"
Kim Mao Sư Vương há cái miệng rộng như chậu máu, không ngừng gầm thét.
"Ha ha ha ha, Kim Mao Sư Vương, các ngươi đông người đánh một mình ta, còn không thấy ngại nói ta không có gan?" Sở Vân Phàm cười lớn, đối mặt với trận thế khủng bố như vậy, hắn đã quá quen thuộc, bởi vì hắn còn chưa dốc toàn lực.
Hắn hiện tại chỉ thể hiện tu vi kiếm đạo, mọi người đều cho rằng hắn chỉ là kiếm tu, nhưng thực tế, kiếm đạo công kích chỉ là một trong rất nhiều thủ đoạn của hắn mà thôi.
Sở Vân Phàm tính toán thời gian, cầm chân chúng lâu như vậy cũng đủ rồi.
"Ha ha ha, ta không dây dưa với các ngươi nữa, đi đây!"
Sở Vân Phàm hét lớn một tiếng, cả người vụt lên khỏi mặt đất, trong nháy mắt hóa thành một tia điện biến mất tại chỗ, chỉ một lát sau đã biến mất khỏi tầm mắt của đám Yêu vương.
Đám Yêu vương đều ngơ ngác nhìn nhau, lúc này mới nhận ra, lý do Sở Vân Phàm bị vây trong trận pháp, bản chất là do hắn muốn ngăn cản chúng, nếu không, căn bản không ai có thể cản được hắn.
"Đây thực sự là nhân loại sao?"
"Làm sao có thể, trong nhân loại sao có thể có loại tồn tại đáng sợ này!”
"Toàn thân hắn gần như một thanh kiếm, tu vi kiếm đạo kinh thiên động địa, không ai sánh bằng!"
Chúng Yêu vương bàn tán xôn xao, thậm chí có Yêu vương thở phào nhẹ nhõm khi thấy Sở Vân Phàm rút lui, bởi vì chỉ trong thời gian giằng co ngắn ngủi vừa rồi, Sở Vân Phàm đã đánh giết không ít Yêu vương.
Đan cảnh cao thủ đáng sợ đến mức nào thì khỏi phải nói, đặc biệt là sinh mệnh lực ngoan cường, cực kỳ khó giết chết, huống chi là Đan cảnh Yêu vương, lại càng khó giết hơn, nhưng dưới sự công kích của Sở Vân Phàm, chỉ một chiêu là trí mạng.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ chết dưới tay Sở Vân Phàm.
Thậm chí không cần sơ sẩy, không sơ sấy cũng phải chết đưới tay Sở Vân Phàm!
Đan cảnh tầm thường, dù là Hư Đan cảnh trung kỳ, Hư Đan cảnh hậu kỳ, trước mặt Sở Vân Phàm đều không có chút sức hoàn thủ nào.
Phải biết, đám người này hùng hậu, dù gặp Kim Trưởng Hàn Quốc Huyết Man vệ tiến công cũng không sợ, có thể thoát thân, nhưng giờ chỉ gặp một mình Sở Vân Phàm, đã khiến chúng bó tay toàn tập, tổn thất nặng nề.
Điều này khiến niềm tin của chúng bị đả kích mạnh mẽ, cao thủ trong nhân loại lớp lớp, kẻ nhân loại này không phải bất kỳ cao thủ nào chúng từng biết, nhưng thực lực lại khiến chúng chấn động vô cùng.
Một mình hắn muốn ngăn cản chúng thì ngăn cản được, loại cao thủ cấp bậc này trong nhân loại còn không biết có bao nhiêu.
Điều này khiến nhiều kẻ trong lòng kinh sợ.
Bởi vì trong đám Yêu vương kia, có rất nhiều kẻ không cam lòng chỉ ở lại Tây Cực, vì sao nhân loại có thể chiếm cứ nơi phồn hoa vô tận, còn Yêu tộc chỉ có thể ở lại vùng biên cương hẻo lánh?
Đặc biệt là chúng tự nhận thực lực vượt xa cao thủ loài người cùng cấp bậc!
Nhưng hôm nay gặp phải cao thủ kiếm đạo này, chúng bị giáng một cái tát đau điếng, khiến chúng hiểu rằng, trong nhân loại có vô số cao thủ, không hề yếu ớt như chúng từng nghĩ.
Thậm chí khiến chúng sinh ra cảm giác cao thủ nhân loại thâm sâu khó lường, nhưng chúng không biết rằng, dù trong nhân loại, nhân vật như Sở Vân Phàm cũng chỉ có một mà thôi, không có chuyện vô số cao thủ như vậy.
“Rống, đuổi theo cho ta, đừng quên, chúng ta đến đây hôm nay vì chuyện gì!”
Kim Mao Sư Vương rống to một tiếng.
"Nếu hôm nay không lấy được dược vương, tất cả các ngươi tự sát đi!"
Một đám Yêu vương lúc này nhớ lại mục tiêu của chuyến đi, chính là cây dược vương kia, chính là nhân yêu không đội trời chung, ân oán giữa Nhân tộc và Yêu tộc không phải chuyện một sớm một chiều.
Mặc kệ Nhân tộc nội đấu ra sao, với Yêu tộc, vẫn là không đội trời chung, so với những quốc gia khác còn có thể giảng hòa, nhưng với Yêu tộc, chỉ có một mất một còn.
Và đối với Yêu tộc, cũng vậy!
Thâm nhập cảnh nội Nhân tộc, dù thực lực của chúng rất mạnh, nhưng dù thế nào đây cũng là một hành động mạo hiểm.
Dù sao sơ sẩy một chút sẽ phải đối mặt với sự vây quét liên hợp của ba đại quốc nhân loại, năm đó nhân yêu đại chiến, không ai có thể quên.
Nhưng chúng vẫn phải đến, vì cây dược vương kia, nếu không có được nó, vậy chúng mạo hiểm lớn như vậy cũng vô ích.
Hậu quả đó, chúng không gánh nổi, nghĩ đến đây, nhất thời, tất cả Yêu vương đều sĩ khí tăng vọt, mặc kệ cao thủ kiếm đạo nhân loại kia là ai, chúng cũng sẽ không bỏ qua cây dược vương kia.
Nghĩ đến đây, chúng đều hét lớn một tiếng, hướng về phía Sở Vân Phàm đuổi theo.
Còn tốc độ của Sở Vân Phàm lại càng nhanh hơn, trực tiếp xông vào, đập vào mắt là một vườn thuốc vô cùng lớn.
Trong vườn thuốc, mùi thuốc nồng nàn, đâu đâu cũng có dược liệu ít nhất cũng vài trăm năm, hơn nghìn năm tuổi.
Phải biết, những dược liệu này bên ngoài rất khó gặp, dược liệu trồng trọt bên ngoài, rất ít khi được nuôi nhiều năm như vậy, thường đến khi thành thục sẽ bị hái xuống chế thuốc.
"Thảo nào ở đây có thể sản xuất dược vương, nhiều năm như vậy, có dược liệu đột biến tiến giai thành dược vương, đây là chuyện bình thường!" Sở Vân Phàm thầm nói.
Muốn bồi dưỡng dược vương, đầu tiên được liệu phải có phẩm chất cực cao, thứ hai là phải có thời gian dài và đủ linh khí cung cấp.
Chỉ có như vậy mới có hy vọng, phương pháp này nói thẳng ra không phức tạp, nhưng rất ít người có thể chờ đợi lâu như vậy.
Sở Vân Phàm nhìn một loạt dược liệu, mắt sáng rực lên, rất nhiều là dược liệu khó gặp bên ngoài.
Hắn vừa nhanh chóng lướt qua, vừa hóa ra bàn tay lớn pháp lực, vồ từng cây dược liệu vào Bảo Dược Sơn trong Sơn Hà Đồ.