Mọi người xôn xao bàn tán, nhưng ai nấy đều cho rằng Sở Vân Phàm đang cố lấy lòng hoặc chỉ là gân cổ lên cãi bướng.
Trong mắt nhiều người, Sở Vân Phàm là kẻ chỉ giỏi nói những lời gây sốc, nếu không thì thà chết chứ không chịu thôi.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Sở Vân Phàm, nhưng anh ta vẫn thản nhiên nói: "Nhất tâm thập dụng, một hơi luyện chế mười loại đan dược, từ đầu đến cuối chỉ là trò xiếc. Các ngươi coi Luyện đan sư là hề à? Cần dùng đến những thủ đoạn khoe mẽ như vậy sao?"
A Cổ Lạp lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm: "Sở Vân Phàm, có phải trò xiếc hay không là việc của ta. Nếu ngươi không chỉ ra được căn nguyên, hôm nay đừng hòng bước chân ra khỏi đây! Dám sỉ nhục A Cổ Lạp ta, đừng mong toàn mạng!"
"U mê bất tỉnh! Đã vậy, ta nói cho ngươi rõ. Cái Diệu Dương Thập Tam Thức này chắc hẳn ngươi vừa mới học được, ngay cả diệu dương đan hỏa cũng chỉ mới luyện thành gần đây thôi, phải không?" Sở Vân Phàm lắc đầu, tiếc rẻ nói.
Thiên phú của A Cổ Lạp có thể nói là mạnh nhất trong số những người hắn từng gặp, nhưng đáng tiếc thay.
"Không sai, thì sao?" A Cổ Lạp vẫn mặt mày xanh mét, nhưng không hề phủ nhận lời Sở Vân Phàm.
"Ha ha, khi luyện đan, ngươi có cảm thấy ngực mình như bị lửa đốt, đặc biệt là khi vận dụng Diệu Dương Thập Tam Thức?" Sở Vân Phàm hỏi.
"Sao ngươi biết?" A Cổ Lạp kinh ngạc thốt lên. Chuyện này hắn chưa từng kể với ai, ngay cả mấy đại đan sư ở Kim Trướng Hãn Quốc cũng không biết.
Dù sao, tuy họ đang ở trong đoàn đại biểu Kim Trướng Hãn Quốc, xem như ngồi chung thuyền, nhưng thực tế, các đại đan sư ở Kim Trướng Hãn Quốc luôn cạnh tranh lẫn nhau, sao hắn có thể tự vạch áo cho người xem lưng?
"Vậy nên ta mới nói, ngươi căn bản không xứng làm Luyện đan sư! Vì khoe mẽ, ngươi dám tùy tiện dùng cả những thủ pháp luyện đan chưa thuần thục. Nếu ta đoán không sai, ngươi mới chỉ luyện thành thức thứ mười thôi, đúng chứ?” Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
Vẻ kinh ngạc trên mặt A Cổ Lạp không thể che giấu được. Chỉ cần nhìn biểu hiện của A Cổ Lạp, mọi người đều biết Sở Vân Phàm nói đúng. Họ kinh ngạc đến tột độ. Sở Vân Phàm thậm chí không cần nhìn A Cổ Lạp luyện đan, chỉ cần liếc qua đan dược là có thể suy đoán ra nhiều chuyện như vậy.
Thật khó tin, như một phép màu! Thậm chí, anh ta còn đoán được A Cổ Lạp đã tu luyện Diệu Dương Thập Tam Thức đến mức nào. Chuyện này không thể giải thích bằng kinh nghiệm luyện đan thông thường.
Dù là một Luyện đan sư uy tín cũng không thể đạt đến trình độ đáng kinh ngạc như vậy!
"Ai nói ta chưa luyện rành? Diệu Dương Thập Tam Thức của ta đã sớm luyện đến đại thành!"
A Cổ Lạp lập tức trở mặt, lớn tiếng phủ nhận.
"Còn muốn gạt ta? Nếu ngươi thật sự luyện Diệu Dương Thập Tam Thức đến đại thành, giờ này chắc đã bị đốt thành tro rồi!" Sở Vân Phàm lạnh lùng nói, đầy chắc chắn.
Mọi người đều thấy kỳ lạ, không hiểu vì sao Sở Vân Phàm lại chắc chắn như vậy, lẽ nào anh ta thực sự biết điều gì đó?
"Buồn cười! Không biết ngươi nghe lỏm được chút chuyện về Diệu Dương Thập Tam Thức ở đâu, còn dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta. Chẳng lẽ ta tu luyện thế nào mà ta lại không biết?" A Cổ Lạp cười lạnh nhìn Sở Vân Phàm, nhưng ánh mắt hắn không giấu được sự kinh hãi. Bởi vì chỉ có hắn mới biết, Sở Vân Phàm đã nói đúng hết.
Thật quỷ quái! Sở Vân Phàm không thể nào biết hắn tu luyện Diệu Dương Thập Tam Thức, dù có đoán được, cũng không thể đoán trúng hắn đã luyện đến đâu.
“Thật không?” Sở Vân Phàm nhếch mép cười, lộ ra vẻ giểu cợt: "Ngươi có biết vì sao ta dám khẳng định Diệu Dương Thập Tam Thức là thủ pháp luyện đan thất truyền từ thượng cổ không?”
"Vì sao?" A Cổ Lạp không nhịn được hỏi. Chính hắn cũng không nhận ra, từ nãy đến giờ, hắn đã bị Sở Vân Phàm dắt mũi.
"Bởi vì Diệu Dương Thập Tam Thức có thiếu hụt. Khi luyện thành thức thứ mười ba, cũng là lúc Luyện đan sư này chết. Thảm nhất là bị chính diệu dương đan hỏa mình tu luyện thiêu đốt ba ngày ba đêm, thành một đống tro tàn mà chết. Ngươi còn chưa chết, vậy nên ngươi không thể luyện thành Diệu Dương Thập Tam Thức!" Sở Vân Phàm cười lạnh, "Chính vì Diệu Dương Thập Tam Thức có thiếu hụt lớn như vậy, nên từ thời thượng cổ đã bị cấm tu luyện, mọi văn hiến liên quan đều bị tiêu hủy. Không biết ngươi lấy được truyền thừa từ đâu, nhưng chắc chắn không phải con đường chính quy!"
A Cổ Lạp vô cùng kinh hãi, sắc mặt tái mét. Hắn có thể trở thành đại đan sư là nhờ tu luyện Diệu Dương Thập Tam Thức, luyện thành diệu dương đan hỏa. Nhờ đó, hắn vượt qua ngưỡng cửa đại đan sư mà nhiều người không thể.
Ai ngờ, giờ nó lại thành bùa đòi mạng. Nếu thật sự như Sở Vân Phàm nói, vậy hắn tiếp tục tu luyện sẽ ra sao?
“Toàn là nói bậy! Sao ngươi biết chuyện thời thượng cối" A Cổ Lạp không muốn thừa nhận.
"Vẫn còn cố chấp?" Sở Vân Phàm cười lạnh. Người khác không biết là bình thường, nhưng sao hắn lại không biết? Bởi vì Diệu Dương Thập Tam Thức năm xưa chính là bị Đan Hoàng chủ trì phế bỏ.
Thủ pháp luyện đan này ban đầu có vẻ tiến bộ nhanh chóng, giúp ích rất nhiều cho Luyện đan sư, nhưng thực tế, tu luyện càng nhanh, chết càng sớm.
"Cũng không sao, dù sao ngươi cũng rất muốn chết, bởi vì tu luyện Diệu Dương Thập Tam Thức là một quá trình không thể đảo ngược. Ngươi sớm muộn cũng chết!"
Lời Sở Vân Phàm càng khiến sắc mặt A Cổ Lạp biến sắc. Lúc này hắn đã bắt đầu tin Sở Vân Phàm, e rằng Diệu Dương Thập Tam Thức không đơn giản như vậy. Hắn nhớ lại, trong phần chép tay thượng cổ mà hắn tìm được có ghi chép về Diệu Dương Thập Tam Thức, nhưng cũng nhắc đến việc không nên tu luyện nó. Người ghi chép chỉ tiếc Diệu Dương Thập Tam Thức sắp thất truyền, tâm huyết của người phát minh sẽ bị hủy hoại, nên mới ghi lại.
Lúc đó hắn đang hăng hái, không hề để tâm, ai ngờ giờ lại thành bùa đòi mạng.
"Ngươi dám nguyền rủa ta chết!" A Cổ Lạp lạnh lùng nói: "Ta chết hay không còn chưa biết, nhưng hôm nay ngươi nhất định phải chết. Dù thế nào, nếu ngươi không nói ra được công dụng và dược liệu của đan dược, ngươi vẫn thua!"
Sở Vân Phàm cười lạnh: "Loại người như ngươi cũng xứng luyện đan sao? Ngươi còn chưa hiểu rõ hậu quả của Diệu Dương Thập Tam Thức, đã vội vàng ứng dụng vào luyện đan. Đan dược của ngươi nhìn thì không sao, nhưng thực chất có vấn đề. Không tin, ngươi dám dùng không?"