Nghe Sở Vân Phàm nói, A Cổ Lạp biến sắc mặt, lớn tiếng quát: "Sở Vân Phàm, ngươi có ý sứ"
"Ta có ý gì, chẳng lẽ chính ngươi không biết sao? Diệu Dương Thập Tam Thức vốn dĩ đã là một thủ pháp luyện đan có thiếu sót. Mà diệu dương đan hỏa lại quá mức bá đạo, chỉ cần dùng nó luyện chế thành đan dược, chắc chắn sẽ phá hoại nghiêm trọng thuộc tính vốn có của đan dược."
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Ngươi ngậm máu phun người, ăn nói hàm hồ!" A Cổ Lạp lập tức phủ nhận, nhưng thực tế, hắn đã không còn trấn định như ban đầu. Bởi vì dù thời gian tu luyện Diệu Dương Thập Tam Thức của hắn không dài, nhưng dường như cũng cảm nhận được vài vấn đề.
"Ta có ăn nói hàm hồ hay không, rất đơn giản, nghiệm đan tại chỗ là biết ngay!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói. "Ở đây chắc có nghiệm đan thú chứ? Thử xem chẳng phải rõ!"
Nghiệm đan thú cũng giống như chuột bạch nhỏ trong các thí nghiệm khoa học của Liên Bang Nhân Loại, thường được dùng trong thử nghiệm lâm sàng, đặc biệt khi phát triển đơn thuốc mới. Không thể trực tiếp dùng người làm thí nghiệm, nên nghiệm đan thú là lựa chọn hàng đầu.
Đây là phương pháp truyền từ thời thượng cổ. Những nghiệm đan thú này được nuôi dưỡng đặc biệt, cơ thể hết sức mẫn cảm. Sau khi nuốt đan dược, mọi phản ứng đều bộc lộ rất nhanh.
Nghe Sở Vân Phàm nói đến đây, mọi người đều hiểu ra lời hắn nói có lẽ đúng, dù sao hắn nói chắc như đinh đóng cột.
"Cũng phải, tìm một con nghiệm đan thú ở đây đâu có khó. Thử trực tiếp xem đan dược có thật sự hiệu quả không là biết!"
"Đúng vậy, nhưng thấy Sở Vân Phàm nói chắc chắn thế, e là không sai đâu!"
"Cũng khó nói, thật giả ra sao, vẫn phải xem kết quả thí nghiệm!”
"Ta không tin!"
A Cổ Lạp nghiến răng nói, hắn không tin đan dược mình luyện chế có vấn đề.
"Ta vừa hay mang theo một con nghiệm đan thú!" Lúc này, một người trung niên tách đám đông bước ra, xách theo một lồng sắt nhỏ. Trong lồng, một con thú nhỏ bốn chân, toàn thân phủ vảy trắng nhạt đang mở to mắt nhìn mọi người.
Chưa kịp để A Cổ Lạp phản đối, Sở Vân Phàm đã chộp lấy một viên đan dược từ trong hộp gỗ.
"Viên thuốc này chắc là Tĩnh Tâm Đan, loại đan được giúp người ta tĩnh tâm an thần!” Sở Vân Phàm thản nhiên nói. Với nhiều võ giả, tu luyện luôn cần Tĩnh Tâm Đan để tĩnh tâm, loại bỏ tạp riệm. Việc này không đã, nhưng nếu có Tĩnh Tâm Đan, mọi thứ sẽ dã dàng hơn nhiều.
"Nhưng viên Tĩnh Tâm Đan này, hẳn là bị ngươi sửa đổi phương pháp luyện đan rồi. Ngoài vị thuốc chính là tĩnh tâm thảo, tất cả dược phụ đều bị thay đổi. Thật là ngu xuẩn hết chỗ nói. Luyện đan như vậy, hiệu quả chỉ tăng thêm hai phần mười, nhưng chi phí lại tăng gấp đôi!" Sở Vân Phàm không chút khách khí bình phẩm. Trong mắt hắn, viên Tĩnh Tâm Đan này không có bí mật gì, tất cả đều hiện rõ trước mắt.
Mọi người nghe Sở Vân Phàm nói vanh vách nhiều thông tin như vậy, không khỏi thán phục. Sở Vân Phàm quả thực đáng sợ. Những đan dược này, người khác phải dùng thiết bị chuyên dụng mới đo lường được công dụng, còn hắn chỉ liếc mắt là nhìn ra tất cả. Thật không thể tin được.
"Ngươi biết gì chứ, đây là thay đổi, thay đổi! Ta vốn dĩ không bán cho dân thường, chi phí không phải là vấn đề!"
A Cổ Lạp giận dữ, hắn dựa vào những đan dược sửa đổi này mới vượt qua kỳ sát hạch đại đan sư, trở thành đại đan sư trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của Kim Trướng Hãn Quốc.
“Thay đối? Thật nực cười, thay đối không phải là như vậy!" Sở Vân Phàm cười lạnh, "Chỉ là ý nghĩ chủ quan của ngươi thôi. Vị thuốc phụ quan trọng nhất là Vô Ngân Thảo lại bị ngươi đổi. Ngươi có biết tác dụng lớn nhất của Vô Ngân Thảo là tổng hợp dược tính, có thể tăng hiệu suất hấp thu đan được lên 50% không? Ngươi chẳng biết gì cả, chỉ muốn tăng được lực. Trên lý thuyết, Tĩnh Tâm Đan ngươi luyện chế đúng là tăng hai phần mười được lực, nhưng thực tế thì sao? Hiệu suất hấp thu của cơ thể còn chưa tới tám phần mười so với ban đầu. Ngươi còn dám nói thay đổi của ngươi là thành công?”
A Cổ Lạp nghe Sở Vân Phàm nói mà mặt xám như tro, bởi vì những điều này hoàn toàn đúng với những gì hắn đã gặp trong các thí nghiệm trước đây. Nhưng dù vậy, Hiệp hội Luyện Đan sư Kim Trướng Hãn Quốc vẫn để hắn trở thành đại đan sư.
Bởi vì không phải đại đan sư nào cũng có khả năng sửa đổi đơn thuốc. Mỗi đơn thuốc hình thành thường cần thời gian dài rèn luyện. Một chút thiếu hụt cũng không sao, có thể từ từ sửa chữa sau này.
Nhưng năng lực và năng khiếu này rất hiếm có, bản thân hắn cũng cho là vậy, không hề để ý.
Trong cuộc so tài này, hắn chọn Tĩnh Tâm Đan vì đây là đan dược hắn đã cải tạo. Dù Sở Vân Phàm đoán được là Tĩnh Tâm Đan, nhưng hắn không luyện chế theo đơn thuốc tiêu chuẩn, nên Sở Vân Phàm dù biết là Tĩnh Tâm Đan cũng không thể biết hắn luyện chế như thế nào.
Nguyên liệu gì càng không thể để Sở Vân Phàm biết!
Vì vậy hắn mới tự tin như vậy, ai ngờ lại bị Sở Vân Phàm vạch trần. Hơn nữa, Sở Vân Phàm nói như thể đã tận mắt chứng kiến, vứt bỏ phương pháp luyện đan mà hắn dốc lòng nghiên cứu, chỉ ra các sai lầm trong đó.
Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy như bị sét đánh!
Lúc này, Sở Vân Phàm đút viên Tĩnh Tâm Đan vào miệng nghiệm đan thú.
Sau đó, Sở Vân Phàm chậm rãi nói: "Theo lý thuyết, Tĩnh Tâm Đan có thể giúp người ta tĩnh tâm an thần, loại bỏ tạp niệm. Nhưng viên Tĩnh Tâm Đan này vì bị A Cổ Lạp mù quáng sửa đổi quy trình và phương pháp luyện đan, lại thêm lẫn vào nguyên tố "Hỏa" của diệu dương đan hỏa, nên ta dám chắc, nó không những không giúp nghiệm đan thú này tĩnh tâm, mà còn khiến nó nóng nảy!"
Quả nhiên, Sở Vân Phàm vừa dứt lời, nghiệm đan thú bắt đầu táo bạo gầm gừ, không ngừng đập vào song sắt, hơn nữa vảy trắng tỉnh ban đầu cũng bắt đầu chuyển sang màu đỏ bừng.
Mọi người thấy cảnh này, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Tất cả đều đúng như Sở Vân Phàm nói. Người bình thường dùng có lẽ không có phản ứng lớn như vậy, nhưng nghiệm đan thú được nuôi dưỡng đặc biệt, có thể chất phản ứng cực kỳ mẫn cảm với đan dược.
Dáng vẻ của nghiệm đan thú hiện tại hoàn toàn chứng thực lời giải thích của Sở Vân Phàm.
Đan dược A Cổ Lạp luyện chế vốn là rác rưởi, đến tư cách bình phẩm cũng không có!
Hắn thua, hơn nữa thất bại thảm hại!