Bức chiến thư của Sở Vân Phàm đã làm náo động cả Tiểu Đan Nguyên Hội, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai đoàn đại biếu Luyện Đan Sư của hai nước.
Có thể nói, mọi người xôn xao bàn tán, ai nấy đều muốn biết Sở Vân Phàm này rốt cuộc là ai, lại dám khiêu chiến Đan đạo thiên tài đã nổi danh của Đại Ngụy quốc.
Sáng sớm ngày hôm sau, khu vực xung quanh trụ sở của Kim Trướng Hãn Quốc đã chật kín người, đông nghịt như trẩy hội.
Hầu như ai có thể đến đều đã đến, trong chốc lát, khu vực trong ngoài trụ sở Đại Ngụy quốc đã có tới hàng vạn người vây quanh, tiếng người ồn ào náo nhiệt.
"Hôm nay Sở Vân Phàm kia có thật sự dám đến không?"
“Ta nghĩ hắn chắc chắn đến, nếu không thì đã chăng dám hạ chiến thư trực tiếp như vậy.”
"Hôm nay mong được chứng kiến một hồi long tranh hổ đấu, chứ không như lần trước, Giang Lan Nhi và Bạch Thắng Tổ gần như bị đánh cho tan tác!"
Hàng vạn người có mặt thảo luận rôm rả, như muốn lật tung cả trời.
Không lâu sau, một đám người tách đám đông bước ra, ai nấy đều mặc hoa bào, tiến lên phía trước rồi dừng lại.
Đúng lúc mọi người đang thắc mắc đám người này là ai thì có người nhận ra thân phận của họ.
“Đoàn đại biểu Luyện Đan Sư của Đại Tê quốc”
"Xem ra lần này giao chiến giữa hai nước, Đại Tề quốc cũng không thể ngồi yên!"
"Không sai, đúng là bọn họ, người trẻ tuổi dẫn đầu kia chẳng phải là Điền Nghị, kẻ đã thảm bại dưới tay A Cổ Lạp ngày hôm qua sao?"
"Xem ra lần này thú vị rồi đây!"
Rất nhiều người bàn tán xôn xao, mà tâm điểm của mọi lời bàn tán chính là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi. Nghe thấy những lời bình luận xung quanh, đặc biệt là hai chữ "thảm bại", sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh.
Hắn ở Đại Tề quốc cũng được coi là người nổi bật, là người duy nhất trong thế hệ trẻ bước vào hàng ngũ Luyện Đan Sư cao cấp. Trong Đại Tê quốc, không ai nghỉ ngờ việc hắn sẽ trở thành Đại Đan Sư, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Lần này đến tham gia Tiểu Đan Nguyên Hội, vốn là để dương danh lập vạn, ai ngờ lại trở thành "bàn đạp" cho A Cổ Lạp.
Phải nói, người trở thành "bàn đạp", biến thành "đá kê chân" cho A Cổ Lạp không chỉ có mình hắn, nhưng hắn vẫn không cam tâm, song cũng chẳng có cách nào khác.
Dù sao, thắng bại đã là sự thật, hắn chỉ là người có cơ hội trở thành Đại Đan Sư trong tương lai, còn A Cổ Lạp đã là Đại Đan Sư thứ thiệt.
Hôm nay, Sở Vân Phàm muốn giao chiến với A Cổ Lạp, hắn cũng không nhịn được mà đến xem. Lúc này, trong lòng Điền Nghị vô cùng phức tạp, hắn vừa hy vọng Sở Vân Phàm có thể dạy cho A Cổ Lạp một bài học, nhưng lại vừa sợ Sở Vân Phàm thật sự có thực lực hơn A Cổ Lạp. Nếu vậy, hắn lại càng trở nên vô dụng. Tốt nhất là Sở Vân Phàm thua cuộc trước A Cổ Lạp, như vậy, thất bại của hắn cũng bớt nổi bật hơn.
Không lâu sau, khi những suy nghĩ của hắn còn chưa kịp lan tỏa, từ trong trụ sở của Kim Trướng Hãn Quốc, đoàn người mở cửa lớn bước ra, người dẫn đầu không ai khác chính là A Cổ Lạp, kẻ đang nổi danh gần đây.
A Cổ Lạp sải bước đi ra, chỉ liếc mắt nhìn mọi người rồi hướng về phía Điền Nghị, nói: "Ngươi, một kẻ bại tướng dưới tay ta, còn dám xuất hiện trước mặt ta?"
Nghe A Cổ Lạp nói vậy, sắc mặt Điền Nghị nhất thời lúc trắng lúc xanh.
"Chưa quên lời ước hẹn đánh cược của chúng ta chứ? Hôm qua chính ngươi đã nói, nếu thua, sau này nhìn thấy ta đều phải hành lễ!" A Cổ Lạp cười lạnh một tiếng nói.
Điền Nghị giận đến đỏ mặt, nói: "A Cổ Lạp, ngươi đừng khinh người quá đáng!"
“Khinh ngươi quá đáng thì sao? Đã thua thì ngoan ngoãn thực hiện ước định!" A Cổ Lạp cười lạnh một tiếng, nhất thời một cỗ khí tức kinh khủng phóng thích ra ngoài. Dưới áp chế của cỗ khí tức này, Điền Nghị rốt cục không chống đỡ được, rên lên một tiếng, cả người nháy mắt quỳ sụp xuống.
"Oành!"
Hai đầu gối Điền Nghị trực tiếp quỳ xuống nền đá cẩm thạch, khiến phiến đá nứt toác, những vết nứt như mạng nhện lan ra tứ phía.
"Thật là bá đạo!"
Có người kinh hô thành tiếng. Họ đều nhận ra, Điền Nghị và A Cổ Lạp không chỉ cách xa về Đan đạo tu vi (một người là Luyện Đan Sư cao cấp, một người là Đại Đan Sư), mà võ đạo tu vi cũng cách biệt rất lớn.
Điền Nghị chỉ có tu vi Thần Thông cảnh chín tầng, còn A Cổ Lạp đã là tu vi Đan cảnh. Đối mặt với A Cổ Lạp, Điền Nghị căn bản không còn chút sức đánh trả nào.
"Quả thực khinh người quá đáng!"
Trong đám người, không ít người là dân Đại Tề quốc, thấy cảnh này, không khỏi lộ vẻ giận dữ. Rõ ràng đây là đang làm nhục Đại Tề quốc của họ.
Nhưng họ căn bản không dám xông lên. Một cao thủ Đan cảnh ở đây chẳng khác nào hổ giữa bầy gà.
Vì cấm kỵ, những Đại Đan Sư của ba đại quốc kia đều không xuất hiện.
Trong tình huống này, A Cổ Lạp chính là sự tồn tại vô địchl
"A!" Điền Nghị kêu lên từng tiếng, nhưng hai chân nặng trĩu như đeo chì, không thể nhấc lên nổi. Toàn thân hắn dần dần nằm rạp xuống, phảng phất như đang cõng trên lưng một ngọn Thần Sơn, đè ép hắn không thể ngẩng đầu.
Toàn bộ pháp lực của hắn đã bị phong tỏa, đây chính là uy năng của Đan cảnh.
Hắn biết thực lực của mình không bằng A Cổ Lạp, nhưng không ngờ lại cách biệt lớn đến vậy.
Đơn giản là nghiền ép!
“Ta không cam lòng, ta muốn báo thùi” Điền Nghị hét lớn một tiếng, ý nghĩ báo thù trong lòng hắn bùng cháy như ngọn lửa, lan tỏa khắp thân.
Nhưng dù hắn cố gắng thế nào, trước mặt A Cổ Lạp, hắn căn bản không có chút tác dụng nào.
A Cổ Lạp chỉ tiến đến trước mặt Điền Nghị, một chân đạp lên đầu hắn, khiến Điền Nghị ngã lăn ra đất.
"Muốn báo thù ta?" A Cổ Lạp cũng cảm nhận được sự tức giận của Điền Nghị, nhưng căn bản không để trong lòng. "Chỉ bằng ngươi? Loại phế vật như ngươi dù tu luyện thêm một trăm năm cũng không phải là đối thủ của ta!"
Nói rồi, A Cổ Lạp trực tiếp đạp mạnh chân lên đầu Điền Nghị, khiến đầu Điền Nghị đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch, tạo thành một cái hố lớn.
Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không một tiếng động, nhưng không ai dám ngăn cản. Kim Trướng Hãn Quốc hung uy hiển hách, ai dám xen vào việc người khác, huống hồ dù có xen vào cũng không phải là đối thủ của A Cổ Lạp.
Mà có người đã nhận ra, A Cổ Lạp đang cố tình chà đạp lòng tự trọng của Điền Nghị, khiến hắn sau này nhìn thấy A Cổ Lạp sẽ chỉ còn sự sợ hãi. Như vậy, Điền Nghị sẽ không còn tương lai.
Nghĩ đến đây, nhiều người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
"Thật là thủ đoạn độc ác!"
Bỗng nhiên, đúng lúc đó, lại thấy đoàn người của A Cổ Lạp khí thế hùng hổ sải bước tiến vào, tách dòng người, tiến vào trong tầm mắt của mọi người.