A Cổ Lạp trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, nếu không tận mắt chứng kiến, hắn nhất định không thể tin được.
Đan dược do chính tay hắn luyện chế lại có nhiều vấn đề đến vậy, và tất cả đều bị Sở Vân Phàm vạch trần. Lúc này, hắn cảm thấy Sở Vân Phàm như một vị thần linh cao cao tại thượng, bất kỳ trò xiếc nào của phàm nhân cũng không thể qua mắt được vị thần đó.
Nhưng hắn cũng không thể phủ nhận rằng đan dược hắn luyện chế có vấn đề!
Ngọn lửa Diệu Dương Đan Hỏa vốn là niềm kiêu hãnh của hắn, để luyện thành nó, hắn đã phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực.
Vậy mà giờ đây, nó đột ngột bị Sở Vân Phàm kéo xuống khỏi đài cao, cho hắn biết rằng đan hỏa hắn tu luyện chẳng là gì cả. Đây mới là điều thống khổ nhất.
Lúc này, ai cũng thấy rõ, A Cổ Lạp đã thua, và còn là một thất bại thảm hại!
Hắn càng thêm kinh ngạc, không thể tin được Sở Vân Phàm lại biết nhiều đến vậy. Những điểm mà hắn chưa từng nghĩ tới, Sở Vân Phàm đều nhìn thấu. Thật là một kỳ tích khó tin!
"Ngươi thua rồi. Đan dược của ngươi thậm chí còn không đủ tư cách để ta đánh giá. Theo ước định ban đầu của chúng ta, ngươi phải quỳ xuống!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
A Cổ Lạp nghe vậy thì biến sắc. Trước đây, hắn ép Điền Nghị quỳ xuống là để đả kích sự tự tin của Điền Nghị.
Những người tu luyện Đan đạo đến trình độ của họ đều là những nhân tài hiếm có, là phượng mao lân giác trong vạn người. Ai mà không phải là thiên tài, đều có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân. Nhưng nếu sự tự tin tuyệt đối đó mất đi, thì sau này dù là trên võ đạo hay trên Đan đạo, sự tiến bộ đều sẽ bị hạn chế rất nhiều.
Giờ đây, Sở Vân Phàm muốn dùng chính thủ đoạn đó lên người hắn.
"Sở Vân Phàm, ngươi đừng quá đáng!" A Cổ Lạp nghiến răng nói.
"Ta bắt nạt ngươi quá đáng thì sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh.
Sắc mặt A Cổ Lạp càng thêm khó coi. Đây chính là những lời hắn đã từng nói. Lúc đó, hắn hùng hổ thế nào, nhưng giờ đây, khi những lời này ứng vào chính bản thân mình, hắn lại cảm thấy hoàn toàn không thể chấp nhận được.
“Hừ, mặc kệ ta luyện chế đan được thế nào, ngươi căn bản không thể nói ra nguyên liệu, dược hiệu. Vậy là ngươi thua rồi! Bất quá ta đại nhân đại lượng, tha cho ngươi một mạng!" A Cổ Lạp vội vàng nói, rồi lập tức quay người bước nhanh về phía khu vực đóng quân của Kim Trướng Hãn Quốc.
"Muốn giở trò trước mặt ta?" Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, "Quỳ xuống cho ta!"
Trong khoảnh khắc đó, A Cổ Lạp cảm thấy như có một ngọn núi đè nặng lên người. Một luồng khí tức kinh khủng ập xuống, khiến A Cổ Lạp gần như bản năng, không thể đứng vững, đột nhiên quỳ xuống.
Giống như tình cảnh Điền Nghị bất lực trước hắn, hắn cũng hoàn toàn không có sức chống trả trước Sở Vân Phàm.
Muốn giở trò trước mặt Sở Vân Phàm, bọn họ còn kém xa lắm!
"Sở Vân Phàm, ngươi muốn làm gì? Ngươi dám làm nhục ta? Kim Trướng Hãn Quốc sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
A Cổ Lạp vội vã hét lớn.
"Thật là ra tay dứt khoát! Sở Vân Phàm này sát phạt quyết đoán, thật kinh người!"
"Kim Trướng Hãn Quốc đối với hắn mà nói, chẳng lẽ không có chút uy hiếp nào sao?"
"Thật buồn cười! Vừa nãy A Cổ Lạp còn kiêu căng thế nào, giờ còn không phải thất kinh? Nói đi nói lại thì cũng thế cả thôi!"
Mọi người nhất thời xôn xao như ong vỡ tổ, trong lòng đều cảm thấy A Cổ Lạp thật đáng thương. Trước đây hắn luôn miệng bắt người khác tuân thủ giao ước, nhưng đến lượt mủnh thì lại hoàn toàn hai tiêu chuẩn.
Thế nào là hèn hạ vô sỉ? Đây chính là hèn hạ vô sỉ!
"Kim Trướng Hãn Quốc là cái thá gì? Coi như là đại hãn của các ngươi ta cũng không sợ, huống hồ là loại cẩu vật như ngươi!"
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng.
"Không phải vừa nãy còn vênh váo lắm sao? Hiện tại thế nào?"
“Lớn mật!”
Bỗng nhiên, những cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc xung quanh không thể nhịn được nữa mà động thủ. Mặc dù đại đan sư của họ đã rời đi trước để tránh hiềm nghi, nhưng xung quanh vẫn còn không ít cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc.
Thậm chí còn có cao thủ cấp Đan Cảnh!
"Xoạt!"
"Xoạt!"
"Xoaạt”
Từng bóng người nhanh như chớp lao về phía Sở Vân Phàm. Nhưng tốc độ của họ nhanh, vẫn có người nhanh hơn họ. Trong hư không, vô số sức mạnh sấm sét ngưng tụ thành từng bàn tay lôi đình khổng lồ, chụp xuống.
Những động tác nhanh như chớp của cao thủ mà người thường không thể nhìn thấy đều bị tóm gọn.
Mọi người chấn kinh, nhìn những cao thủ bị tóm lấy trên bầu trời, không ngừng giãy giụa, quả thực không dám tin vào mắt mình.
"Đều là cao thủ, thậm chí còn có cao thủ Đan Cảnh! Kim Trướng Hãn Quốc chắc chắn đã có dự mưu từ trước!"
"Không sai! Bọn họ nhất định là phòng ngừa Sở Vân Phàm không tuân thủ giao ước, ai ngờ cuối cùng người thua lại là A Cổ Lạp!"
"Thật thú vị! Kim Trướng Hãn Quốc nhiều lần muốn chơi xấu, cuối cùng lại đá vào tấm sắt. Bất quá cái tên Sở Vân Phàm này rốt cuộc là thần thánh phương nào, sao lại khủng bố đến vậy? Cao thủ Đan Cảnh trong tay hắn, thậm chí còn không qua nổi một chiêu?"
Trong khi mọi người còn đang khiếp sợ, Sở Vân Phàm chỉ hờ hững đưa ra bàn tay trắng nõn, rồi đột nhiên nắm chặt. Trong phút chốc, những bàn tay lôi đình trên bầu trời đồng loạt siết lại, nghiền nát những cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc mai phục kia trước khi họ kịp thi triển thực lực.
Trong nháy mắt, toàn bộ chết thảm!
Mọi người trợn tròn mắt nhìn Sở Vân Phàm. Lúc này, họ không biết phải nói gì nữa. Thực lực Sở Vân Phàm thể hiện quá mức kinh người, thậm chí còn không thể so sánh với võ giả cùng cảnh giới, chứ đừng nói là bọn họ, những luyện đan sư.
Lúc này họ mới nhớ ra, vì sao Sở Vân Phàm trước đây lại tự tin đến vậy, có lẽ căn bản không sợ Kim Trướng Hãn Quốc giờ trò. Nếu bọn họ thật sự giở trò, thì chăng khác nào tự tìm đường chết.
Ngay cả A Cổ Lạp, người vừa rồi còn cực kỳ phách lối, lúc này cũng hoàn toàn trợn tròn mắt. Dù hắn quay lưng về phía Sở Vân Phàm, không nhìn thấy, nhưng thần niệm của hắn vẫn có thể quan sát được tình hình. Hắn hoàn toàn bị choáng váng.
Sức chiến đấu mà Sở Vân Phàm thể hiện quá mức kinh người, gần như nghiền ép đám cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc đã chuẩn bị từ trước.
Lúc này, hắn mới phát hiện, phân tích thực lực của Sở Vân Phàm mà Kim Trướng Hãn Quốc đưa ra trước đó hoàn toàn sai lệch. Sở Vân Phàm chắc chắn không chỉ là Hư Đan cảnh sơ kỳ.
Nhưng chỉ nhìn pháp lực mà Sở Vân Phàm thể hiện, quả thực chỉ có Hư Đan cảnh sơ kỳ. Ai có thể ngờ, đây lại là chiêu giả heo ăn thịt hổ của Sở Vân Phàm.