Nhiều người bàng hoàng một lúc mới kịp phản ứng, Vân Hoang đã bại!
Vân Hoang trực tiếp ngã mạnh xuống quảng trường, bị trọng thương, phun ra một ngụm máu tươi, trông vô cùng thảm hại, không còn chút khí thế hăng hái nào như trước.
Ngay lúc đó, mọi người cảm nhận được phòng ngự kết giới của Trấn Yêu Tông lập tức được khôi phục hoàn toàn, các loại công kích đồng loạt nhắm vào Sở Vân Phàm.
Các đệ tử Trấn Yêu Tông ai nấy đều lộ vẻ mặt giận dữ.
Sở Vân Phàm vừa đến đã phế bỏ hai trụ cột quan trọng của môn phái, sự phẫn nộ của họ đối với Sở Vân Phàm có thể tưởng tượng được.
Nhưng Sở Vân Phàm đâu phải hạng vừa, hắn chẳng phải người chịu khuất phục, chỉ cười lạnh một tiếng, dưới chân lập tức tràn ra Hoàng Tuyền Thủy, định thi triển Hoàng Tuyền Cửu Đạp, san bằng cả sơn môn.
Không còn Vân Hoang kiềm chế, hắn chẳng coi Trấn Yêu Tông ra gì, tiến công hay phòng thủ đều dễ dàng, Trấn Yêu Tông muốn đối phó hắn, đâu có dễ.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên:
"Dừng tay!"
Mọi người ngẩng đầu nhìn, người đó không ai khác chính là tông chủ Trấn Yêu Tông, Vân Hoang. Vân Hoang chậm rãi đứng dậy, động đến vết thương, lại phun ra một ngụm máu tươi.
Các đệ tử Trấn Yêu Tông trong lòng phẫn nộ, nhưng không dám không nghe lệnh tông chủ Vân Hoang.
Họ đành từ bỏ ý định giữ Sở Vân Phàm ở lại.
Vân Hoang chậm rãi bay lên không trung, nói: "Đa tạ đã hạ thủ lưu tình!"
Nghe Vân Hoang nói vậy, mọi người mới vỡ lẽ, thì ra vừa rồi Sở Vân Phàm ra tay có vẻ dốc toàn lực, nhưng thực tế vẫn nương tay.
Mọi người đương nhiên không dám coi thường Vân Hoang, chỉ là đánh giá Sở Vân Phàm cao hơn, thậm chí càng thêm kinh sợ. Trong một trận chiến như vậy, nếu là họ, chỉ lo ra tay, căn bản không để ý đến những thứ khác.
Bởi vì nếu không đốc toàn lực, sao có thể chiến thăng đối thủ.
Vậy mà Sở Vân Phàm trong trận chiến như vậy, lại còn dư sức, bản thân điều này đã là một kỳ tích.
Điều này cho thấy, từ đầu đến cuối, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay Sở Vân Phàm, và việc Sở Vân Phàm còn dư sức chứng tỏ hắn mạnh mẽ đến mức nào.
Trong mắt nhiều người, việc còn dư sức trong một trận đại chiến là điều không thể tưởng tượng được!
"Chỉ ba tháng thôi, chỉ ba tháng thôi, hắn sao lại trở nên mạnh mẽ đến vậy!"
"Thiên hạ đệ nhất cao thủ a, thiên hạ đệ nhất cao thủ đổi chủ rồi!"
"Đúng vậy, nếu không tận mắt chứng kiến hôm nay, ta e rằng sẽ không tin được, Sở Vân Phàm lại có thể đạt đến một bước kinh khủng như vậy!"
Mọi người ồ lên như nồi chảo nổ tung, nhao nhao bàn tán.
Họ đều biết một điều, sau trận chiến hôm nay, dù muốn hay không, họ đều phải thừa nhận một chuyện, đó là ngôi vị thiên hạ đệ nhất cao thủ đã đổi chủ.
Trước đây là Vân Hoang, còn bây giờ là Sở Vân Phàm!
So với Vân Hoang đã ở độ tuổi xế chiều, Sở Vân Phàm trong giới tu luyện, chắc chắn chỉ vừa bước vào tuổi thanh niên.
Tương lai của Sở Vân Phàm đơn giản là vô hạn.
Nhiều người hy vọng Vân Hoang có thể ngăn được Sở Vân Phàm, bây giờ xem ra là không thể, Vân Hoang căn bản không phải đối thủ của Sở Vân Phàm, huống hồ với tuổi của Vân Hoang, cũng không thể gắng gượng được bao nhiêu năm nữa.
Thậm chí kể cả Vân Thiên, đối mặt với Sở Vân Phàm e rằng cũng không có phần thắng!
Sau hôm nay, Sở Vân Phàm e rằng thật sự sẽ trở thành người vô địch trên đời.
Lại thêm việc dựa vào danh tiếng Quốc sư để hấp thụ lượng lớn tài nguyên của Đại Ngụy quốc, thành tựu tương lai thật khó lường.
Các đệ tử Trấn Yêu Tông rít gào trong nước mắt không cam lòng, họ đã đắm chìm trong danh tiếng thiên hạ đệ nhất cao thủ quá lâu, quá lâu rồi. Đối với nhiều người, từ khi sinh ra, thiên hạ đệ nhất cao thủ đã là của Trấn Yêu Tông.
Họ đã quen với việc tông chủ của họ là thiên hạ đệ nhất cao thủ, không ai có thể lay chuyển vị thế của họ.
Vậy mà bây giờ, ngay trước mắt họ, ngôi vị thiên hạ đệ nhất cao thủ đã đổi chủ, thành Sở Vân Phàm.
Họ gần như không tự chủ, liền rơi lệ.
Đại diện và cao thủ của các thế lực lớn khác cũng đều cảm thấy vô cùng cảm khái, họ không có cảm giác trực tiếp như vậy, nhưng vẫn vô cùng chấn động, đây là tình thế hỗn loạn chưa từng có trong trăm năm qua của Đại Ngụy quốc.
Một thiên hạ đệ nhất cao thủ hoàn toàn mới quật khởi, trong tương lai có thể đoán trước, e rằng không ai có thể lay chuyển được vị thế của Sở Vân Phàm.
Vân Hoang không chỉ thua một chiêu, người ở đây đều thấy rõ, căn bản là bị Sở Vân Phàm nghiền ép từ đầu đến cuối. Dù các đệ tử Trấn Yêu Tông trong lòng không cam lòng, phẫn nộ, nhưng cũng không thể nói gì được.
Sở Vân Phàm không dùng thủ xảo, thậm chí Vân Hoang còn dùng thủ xảo, mượn sức mạnh đất trời xung quanh Trấn Yêu Tông, nhưng dù vậy vẫn thua dưới tay Sở Vân Phàm, có thể nói là thua không còn gì để nói.
Sở Vân Phàm chỉ hơi gật đầu đáp lại lời cảm tạ của Vân Hoang, hắn vốn dĩ không định hạ sát thủ, chỉ là luận bàn mà thôi, không cần thiết phải giết người.
Huống chỉ ba tháng trước, Vân Hoang vốn còn cơ hội xoay chuyển thiên hạ đại thế, lúc đó Sở Vân Phàm không phải đối thủ của Vân Hoang, nhưng Vân Hoang đã không hạ sát thủ, trái lại cho hắn cơ hội.
Hiện tại Sở Vân Phàm chẳng qua là ông mất gà bà thò chai rượu thôi!
Sau khi Vân Hoang ổn định lại thương thế bên trong cơ thể, mới có tâm trí nghĩ đến những thứ khác, không ngờ chỉ cho Sở Vân Phàm ba tháng, hắn thực sự đã tạo nên kỳ tích.
Nhưng trong lòng hắn cũng không hối hận, bởi vì bản tâm của hắn không phải muốn giết chết Sở Vân Phàm, hắn muốn một đối thủ đủ mạnh, để hắn có thể dốc toàn lực chiến đấu.
Và Sở Vân Phàm đã làm được, không chỉ làm được, ngược lại, còn làm vô cùng xuất sắc.
"Luận bàn mà thôi, Vân tông chủ không cần để trong lòng!” Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Điều này khiến mọi người phía dưới có chút kỳ lạ, không biết hai người này rốt cuộc đang đánh đố gì, đặc biệt là nhiều người lần đầu tiên gặp Sở Vân Phàm, lúc này mới phát hiện dường như Sở Vân Phàm không có cái kiểu đúng lý không tha người, hùng hổ dọa người như trong truyền thuyết.
Cảm giác như những lời đồn trước đây đều có lầm, nhưng nghĩ đến việc Sở Vân Phàm trước đó không chút do dự chém liên tục mấy đại cao thủ, họ nhất thời cũng có chút mê hoặc, đến cùng đâu mới là Sở Vân Phàm thật sự.
"Bất kể thế nào, ngươi đối với ta, còn đối với Vân Thiên, đều đã hạ thủ lưu tình, nhân tình này, ta phải nhận!" Vân Hoang nói, tuy rằng hắn chiến bại, nhưng sự kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn lừa dối trong vấn đề này.
Người có thể thua trận, nhưng không thể mất đi sự kiêu hãnh!
“Nói vậy sau trận chiến này, Vân tông chủ đột phá cũng ở ngay trước mắt đi!” Sở Vân Phàm chậm rãi mở miệng nói.
Lời nói này khiến tứ phía kinh ngạc!