Giang Lan Nhi và Bạch Thắng Tổ lộ vẻ mặt buồn bực.
Bởi vì quả thực họ đã thảm bại dưới tay đối phương, không còn chút sức phản kháng nào!
"Nhưng nếu đối phương là đại đan sư, các ngươi thua cũng là điều bình thường thôi!" Sở Vân Phàm xoay người nhìn họ, nói.
"A Cổ Lạp đúng là rất mạnh, nhưng hắn chỉ hơn tuổi thôi. Nếu ta bằng tuổi hắn, nhất định không thua!" Bạch Thắng Tổ bực dọc nói.
Với hắn, đây là lần thứ hai trong đời nếm mùi thảm bại. Lần trước thua Giang Lan Nhi không đến mức thế, hai bên có khoảng cách nhưng không rõ rệt như vậy.
Chỉ có trận thua Sở Vân Phàm là hoàn toàn tan nát, vì Giang Lan Nhi đã đốc toàn lực mới thắng được hắn, còn Sở Vân Phàm thì nghiền nát hắn một cách đễ dàng.
Dù Sở Vân Phàm khi đó chỉ là luyện đan sư cao cấp, ai cũng thấy rõ, Sở Vân Phàm vẫn còn dư sức.
Có người đạt điểm tối đa vì thực lực chỉ có thế, nhưng có người đạt điểm tối đa vì bài thi chỉ có bấy nhiêu.
Rõ ràng, Giang Lan Nhi thuộc loại thứ nhất, còn Sở Vân Phàm thuộc loại thứ hai!
Với Sở Vân Phàm, Bạch Thắng Tổ đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Bất kể là thành tựu Đan đạo hay thực lực võ đạo, hắn đều không thể sánh bằng.
Nhưng với gã thiên tài Kim Trướng Hãn Quốc kia, hắn hoàn toàn không phục. Nếu hắn cũng hơn bốn mươi tưổi, chưa chắc không có cơ hội bước vào hàng ngũ đại đan sư.
Hắn cho rằng đối phương chỉ lợi thế về tuổi tác.
"Nhưng A Cổ Lạp có mạnh đến đâu so với đại nhân cũng chẳng là gì!"
Giang Lan Nhi nói.
"Chẳng qua chỉ là một vai hề!"
Khóe miệng Sở Vân Phàm nhếch lên, không thèm để A Cổ Lạp vào mắt.
Chưa kịp nói thêm gì, trên bầu trời, mấy chục đạo độn quang bay vụt qua.
Sở Vân Phàm nhìn kỹ, thì ra là đám người Công Tôn Ô Long.
Lúc này, Công Tôn Ô Long vội vã trở về, thấy Giang Lan Nhi và Bạch Thắng Tổ không sao, họ thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi biết tin Ba Nhĩ Trát muốn ra tay với hai tân tinh của Đại Ngụy quốc, họ bỏ cả hội nghị, trên đường đi không biết chửi Kim Trướng Hãn Quốc bao nhiêu lần vì vô liêm sỉ.
May mà thấy hai người không sao, nếu không đã gây ra sai lầm lớn
Ngay sau đó họ thấy Sở Vân Phàm, Công Tôn Ô Long vội vàng tiến lên: "Sở đại sư, ngài đến rồi!"
Thấy Sở Vân Phàm, họ hiểu vì sao Giang Lan Nhi và Bạch Thắng Tổ không sao dù tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chắc hẳn là Sở Vân Phàm đã ra tay.
Sở Vân Phàm chính là đệ nhất cao thủ Đại Ngụy quốc, có ngài ở đây, Kim Trướng Hãn Quốc muốn làm càn thì chỉ có đâm đầu vào tường!
Khi Giang Lan Nhi kể lại sự tình cho Công Tôn Ô Long và những người khác, họ mới đổ mồ hôi lạnh, đặc biệt là các thành viên đoàn đại biểu, họ thi nhau chửi rủa Kim Trướng Hãn Quốc không biết xấu hổ.
Nếu để Kim Trướng Hãn Quốc toại nguyện, e rằng thế hệ Luyện đan sư Đại Nguy quốc sẽ không còn ai dẫn đầu, đó mới là điều đáng sợ.
"Hôm nay nhờ có Sở đại sư ở đây, nếu không thì hậu quả khó lường!"
Công Tôn Ô Long vội nói.
"Chuyện nhỏ thôi, chỉ là ta đến chậm!" Sở Vân Phàm cười nói.
"Không muộn không muộn, Tiểu Đan Nguyên Hội còn chưa bắt đầu mà!" Công Tôn Ô Long vội nói. "Lần này chủ yếu là chúng ta bị Kim Trướng Hãn Quốc đánh úp bất ngờ, nếu không thì đâu đến nỗi như vậy!"
"Người Kim Trướng Hãn Quốc càng ngày càng quá đáng. Vốn ta không định ra tay, nhưng nếu Kim Trướng Hãn Quốc không tuân thủ quy tắc, định chơi trò ném đá giấu tay, thì ta cũng không khách khí. Công Tôn hội trưởng, giúp ta thảo một bức chiến thư gửi cho A Cổ Lạp của Kim Trướng Hãn Quốc, hỏi hắn có đám so tài Đan đạo không?” Sở Vân Phàm nói thắng.
Lời của Sở Vân Phàm khiến mọi người sáng mắt lên. Thời gian qua, họ đã chịu đủ sự ức hiếp của Kim Trướng Hãn Quốc.
Ai cũng biết chuyện Sở Vân Phàm thi đậu luyện đan sư cao cấp chỉ trong một ngày. Nhiều người cho rằng, Sở Vân Phàm có thực lực của đại đan sư.
Đối đầu với đại đan sư lâu năm của Kim Trướng Hãn Quốc chưa chắc đã thắng, nhưng ít nhất đối phó với A Cổ Lạp thì chắc chắn không thua.
"Tốt, phải cho bọn chúng một bài học!" Lúc này Công Tôn Ô Long cảm thấy hả hê.
Thời gian trôi đi, chuyện nhơ nhuốc giữa Kim Trướng Hãn Quốc và Đại Ngụy quốc lan truyền ra ngoài.
Khi mọi người chờ xem Kim Trướng Hãn Quốc trả thù như thế nào, bất ngờ, một bức chiến thư từ Đại Ngụy quốc được gửi đến tay A Cổ Lạp của Kim Trướng Hãn Quốc.
Hóa ra là Đan đạo thiên tài mới nổi của Đại Ngụy quốc, Sở Vân Phàm, khiêu chiến A Cổ Lạp.
Nhiều người ngạc nhiên, Sở Vân Phàm chẳng phải là kẻ tàn nhẫn phế bỏ võ công của Ba Nhĩ Trát sao?
Sao còn dính líu đến Đan đạo thiên tài!
Đặc biệt là chiến tích của A Cổ Lạp rất hiển hách, mới chừng bốn mươi tuổi đã là đại đan sư, có thể nói là người giỏi nhất trong thế hệ Luyện đan sư trẻ tuổi.
Còn Sở Vân Phàm là ai?
Rất nhanh, thông tin về Sở Vân Phàm được truyền ra từ đoàn đại biểu Đại Ngụy quốc, nhưng đều là chuyện liên quan đến Đan đạo.
Sở Vân Phàm ra mắt bằng cách gây chấn động toàn Đại Ngụy quốc khi thi từ học đồ luyện đan sư lên luyện đan sư cao cấp chỉ trong một ngày. Thậm chí có người nói ngài có thực lực của đại đan sư.
Mọi người xôn xao, hóa ra thiên tài số một của Đại Ngụy quốc không phải Giang Lan Nhi và Bạch Thắng Tổ, mà là Sở Vân Phàm, người chưa từng có danh tiếng.
Nhiều người không khỏi ngạc nhiên.
Dù sao, danh tiếng của Sở Vân Phàm với họ quá xa lạ, và chuyện Sở Vân Phàm trở thành đệ nhất cao thủ cũng mới xảy ra gần đây, ngay cả Đại Ngụy quốc còn chưa ai biết, huống chi là những nơi khác.
Dù đoàn đại biểu Đại Nguỵ quốc không tiết lộ nhiều thông tin hơn, chỉ nhiêu đó thôi cũng đã rất kinh ngạc.
Trong một ngày từ một kẻ vô danh thi lên luyện đan sư cao cấp, chuyện này quá kinh người! Họ không biết có ai làm được như vậy không, nhưng ít nhất là chưa từng có.
"Trong một ngày từ một kẻ vô danh thi lên luyện đan sư cao cấp, thật quá kinh ngạc!"
"Đại Ngụy quốc nhu nhược như vậy mà vẫn có thiên tài như vậy, thật khó tinl”
"Đúng vậy, lần đầu tiên nghe nói tôi cũng không tin, nhưng tôi nghĩ đoàn đại biểu Đại Ngụy quốc sẽ không ăn nói hàm hồ, nếu không đến lúc đó mất mặt là họ!"
Trong lúc nhất thời, chuyện Sở Vân Phàm khiêu chiến trở nên ồn ào trong thành trấn này.