"Tử Điện Cuồng Xà!" Tần Mệnh không hề lùi bước, nghênh đón cuồn cuộn sóng nhiệt, chân đạp mạnh xuống đất, lao thắng về phía trước. Toàn thân hắn bùng nổ những tia điện chói lòa, sấm rền vang vọng. Trong khoảnh khắc, Tử Điện Cuồng Xà thức thứ sáu đã được kích hoạt, lôi điện bỗng nhiên sôi trào, điện mang xé gió gào thét, một con Lôi Xà tráng kiện khổng lồ hiện ra, quấn quanh lấy Tần Mệnh. Đầu rắn chân thực và hung tợn
Khung cảnh và thanh thế vô cùng kinh người!
Thế nhưng đám thị vệ bên ngoài không những không kinh sợ thán phục mà còn tỏ ra lo lắng.
"Hắn định làm gì, đỡ đòn trực diện ư?"
"Trước Tử Viêm, thanh thế lớn đến đâu cũng không chịu nổi một kích."
"Quá thiếu lý trí”
"Chuẩn bị cứu người!"
Đồng Đại từ trên trời giáng xuống, như một cơn lốc xoáy quyền cước, nhiệt độ khủng khiếp như muốn làm tan chảy không gian, đánh thẳng xuống Tần Mệnh.
Tần Mệnh đạp nát mặt đất, dùng lực bộc phát đẩy mình lên không trung. Lôi Xà gào thét, lôi uy cuồng nộ. Hắn biết Tử Viêm lợi hại, là ngọn lửa thuộc hàng quý tộc, nhưng lôi điện của hắn cũng không phải tầm thường, đầu rắn hoàn toàn do Thanh Lôi tạo thành. Ai mạnh? Ai yếu?
Thanh Lôi và Tử Viêm va chạm giữa không trung, gió lốc và Lôi Xà cuồng bạo giao tranh!
Oanhl †
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, nhấc lên cuồng phong, tứ phía hỗn loạn.
Trong nháy mắt, tất cả kiến trúc, cây cối, hoa cỏ trong trang viên đều bừng sáng, chống lại năng lượng tàn bạo và cuồng phong.
"Lùi lại cho ta!" Đồng Đại tự tin tràn đầy, căn bản không xem Tần Mệnh ra gì. Thế nhưng, Tử Viêm còn chưa kịp áp xuống, con Lôi Xà kinh người kia đã xuyên thủng Tử Viêm, hung hăng đâm vào nắm đấm của hắn. Lôi triều theo đó xông thẳng vào Tử Viêm, trong ánh mắt Đồng Đại, nó phóng đại với tốc độ chóng mặt, đánh mạnh lên người hắn.
Phốc! ! Đồng Đại toàn thân rối loạn, phun máu, bay ngược lên không trung, gào thét xoay chuyển, trực tiếp từ đình viện bay ra khu rừng bên ngoài. Hắn mất kiểm soát hoàn toàn, liên tiếp va vào ba cây đại thụ mới nằm bệt xuống đất. Chưa kịp gượng dậy, hắn lại phun ra một ngụm máu tươi.
Trong đình viện, đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Tất cả mợi người há hốc mồm, không đám tin vào mắt mình khi nhìn Đồng Đại bị đánh bay. Thất bại? Là Đồng Đại sao? Ta hoa mắt rồi ứư?
Họ quá hiểu rõ thực lực của Đồng Đại, hầu như ai cũng từng tận mắt chứng kiến hắn chiến đấu. Danh xưng "Liệt Diễm Dã Thú" là do người khác đặt cho hắn.
Đồng Phỉ che miệng, chuyện này sao có thể? Là Tam ca của mình sao?
Đồng Đại nằm rạp trên mặt đất, thở dốc. Hắn ngẩn người một lúc, không thể tin được mình lại bị đánh lui. "Bất quá..." Đồng Đại ánh mắt ngưng lại, cười lớn: "Cũng được đấy! Là ta chủ quan!"
"Tam ca, huynh không sao chứ?" Đồng Phỉ chạy tới.
Đồng Đại chậm rãi đứng lên, vẫy vẫy bàn tay trái đẫm máu, ngẩng mặt lên, khuôn mặt đã trở nên đữ tợn: "Không cần lo lắng, ta vừa mới chỉ dùng ba thành lực."
"Tam ca, đừng nể mặt hắn, đánh cho hắn một trận! Lần này, huynh dùng... năm thành đi!" Đồng Phỉ đỡ Đồng Đại, hướng về phía Tần Mệnh đứng thẳng.
"Lục Nghiêu công tử, ngươi..." Tú Nhi kinh ngạc nhìn Tần Mệnh, quá mạnh, hắn lại có thể đối đầu với thiên tài của Tử Viêm Tộc ư? Bất kể Đồng Đại dùng mấy thành lực, ba thành cũng được, hai thành cũng xong, dù sao đó cũng là Đồng Đại! Là thiên tài của Tử Viêm Tộc, huyết mạch thuần khiết, Tử Viêm cường thịnh, võ pháp bình thường trước mặt hắn căn bản không chịu nổi một kích.
Tần Mệnh đón nhận ánh mắt hung ác của Đồng Đại: "Lại muốn ăn một quyền nữa sao? Ta thiện ý nhắc nhở, hãy dùng toàn lực đi, nếu không lại bị ta đánh bay, mất mặt lắm."
"Ngươi còn chưa xứng! Bảy thành, đủ rồi!" Đồng Đại đẩy Đồng Phỉ ra, để nàng lùi đến mười mét.
"Đồng Đại công tử, đừng đánh nữa, Lục Nghiêu công tử tuân lệnh đến làm khách của tiểu thư..." Một thị vệ vội vàng khuyên can, đánh tiếp nữa sẽ thành chuyện lớn. Nếu Đồng Đại dùng toàn lực, Lục Nghiêu căn bản không đỡ nổi.
"Tránh ra cho ta!"
"Oanh!"
Trước mặt Đồng Đại xuất hiện một Hỏa Viêm Đại Luân, giống như mặt trời chói chang đang xoay chuyển. Nguyên khí giữa thiên địa bành trướng, một lượng lớn năng lượng Hỏa Viêm từ bốn phương tám hướng hội tụ lại, Hỏa Luân phình to, bay lên không trung, như một vầng mặt trời rực lửa, tỏa ra uy áp kinh người.
Cấm chế trong vườn ngự uyển tự động mở ra, bảo vệ hoa cỏ cây cối, bảo vệ đình đài lầu các, tạo thành một lớp bình chướng, chống lại nhiệt độ cao.
Đồng Đại gầm lên man dại, khí thế tăng vọt, cơ bắp toàn thân nổi lên. Hắn giơ hai tay lên cao, khống chế Hỏa Luân trên không trung, liệt điểm cuồn cuộn, nhiệt độ cao làm vặn vẹo không gian. Đột nhiên, bên trong Hỏa Luân phát ra những đợt sóng dữ đội, ẩn hiện tiếng gầm rú, như thể có một con hung thú nào đó muốn thoát ra.
Tần Mệnh không hề chủ quan, lôi điện trên người tiếp tục tăng vọt. Mỗi lần tăng lên, đều tạo ra một tiếng nổ lớn, Lôi triều mãnh liệt bao phủ cả khu sân nhỏ. Nếu không có bình chướng bảo vệ, phòng ốc cây cối có lẽ đã bị phá hủy thành tro bụi.
"Rống! !"
Hai tiếng rống gần như đồng thời vang lên, chấn động trang viên, đánh thức nhiều Thủ Hộ Giả đang ẩn mình trong bóng tối.
Mặt trời rực lửa liệt diễm đại thịnh, xông ra một con Hung Cầm. Thân ảnh nó tăng vọt trong nháy mắt, như một đám mây lửa, vắt ngang khu rừng, phảng phất có linh hồn thực sự, khí thế kinh người, sát khí ngút trời.
Các nữ thị vệ kinh hãi, còn nói dùng bảy thành lực? Rõ ràng là toàn lực rồi.
Ở phía bên kia, Lôi triều của Tần Mệnh hội tụ trên không trung thành một con Lôi Bằng còn kinh người hơn, to lớn và uy mãnh, Lôi Dực giương cao, mang theo Hung Khí áp đảo chúng sinh, khiến nhiều thị vệ cảm thấy áp lực đáng sợ, không thể không lùi lại phía sau.
Hung Cầm và Lôi Bằng vắt ngang trời cao, phun ra từng mảng năng lượng, cây cối và đá núi phía dưới không ngừng phát ra những tiếng răng rắc, như thể sắp vỡ vụn.
Mọi người trong vườn ngự uyển đều khẩn trương nhìn chiến trường, đến thở mạnh cũng không dám.
Tần Mệnh và Đồng Đại đồng thời lao về phía trước!
Tử Viêm Hung Cầm giương cánh, nhiệt độ khủng khiếp trong chốc lát bao trùm cả không gian, nhấc lên cuồng phong, khí tức khủng bố lan tỏa. Nó lao xuống Tần Mệnh, Tử Viêm mãnh liệt đến cực hạn, không còn nhìn rõ chân thân, càng trở nên đáng sợ. ỞXích Phượng Luyện Vực này, Hỏa nguyên lực vô cùng đồi dào, uy lực của nó được thể hiện đến cực hạn.
Lôi Bằng xung kích, lôi điện ngập trời. Đầu nó hướng về phía trước, Thanh Lôi xen lẫn, tràn ngập khí thế hủy diệt cổ xưa, không sợ Tử Viêm, ngang nhiên lao vào.
"Oanh!"
Va chạm kịch liệt, như hai con cự thú cổ xưa đang chém giết lẫn nhau, khung cảnh rung động lòng người.
Hung Cầm gầm rú, Lôi Bằng gầm thét, tất cả phát ra ánh sáng chói lóa, chiếu rọi vườn ngự uyển, hoàn toàn mờ mịt.
Ngay sau khi va chạm, liệt điễm nuốt chứng Lôi triều, Lôi Bằng đột nhiên hội tụ, áp súc tầng tầng, tụ tập trên nắm tay phải của Tần Mệnh. Tốc độ Tần Mệnh tăng vọt, tung một quyền xuyên qua sóng lớn Tử Viêm, xuất hiện trước mặt Đồng Đại.
Đồng tử của Đồng Đại co rút lại, không kịp phòng bị, muốn rút lui cũng đã muộn.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Tử Viêm xung quanh hắn nhanh chóng hội tụ, biến thành áo giáp, mặc ở trước ngực. Gần như ngay lập tức, trọng quyền ập đến, đánh vào ngực hắn.
"Lôi Bằng Phách Thế Quyền!" Tần Mệnh gầm nhẹ trong lòng, giữa thiên địa vang vọng tiếng thét dài đinh tai nhức óc của Lôi Bằng.
Toàn thân Đồng Đại run rẩy dữ dội, áo giáp Tử Viêm trước ngực vỡ vụn, trọng quyền Lôi Bằng suýt chút nữa đã đánh xuyên qua cơ thể hắn.
Không ổn! ! Đồng Đại cảm nhận được uy hiếp của tử vong.
Nhưng...
Trọng quyền của Tần Mệnh chuyển hướng một cách khó tin. Trước khi đánh xuyên qua cơ thể hắn, nó lệch sang bên phải, tránh đi trái tim. Nửa thân bên trái của Đồng Đại mất hết tri giác, lộn nhào bay ra ngoài, lần này còn xa hơn, vượt qua hơn hai trăm mét, sau khi rơi xuống lại bật lên, suýt chút nữa đã bay ra khỏi vườn ngự uyển.
"Ầm ầm" một tiếng, lôi điện ngập trời, Tử Viêm vỡ nát, hóa thành tinh khí và quang mang thuần khiết, biến mất trong thiên địa.
Chiến đấu kết thúc.