Sau khi trời sáng, Vưu Na dẫn đội tiến sâu vào núi rừng, giúp Tần Mệnh xác định vị trí lãnh địa của những Linh Yêu cường hãn. Để Tần Mệnh tin tưởng, cô ta cố gắng xác nhận những khu vực đã biết trước đó, hoặc những nơi có độ chắc chắn cao. Nếu chạm trán Linh Yêu cường hãn nào đó ra ngoài kiếm ăn, họ sẽ lập tức xâm nhập lãnh địa, càn quét hang ổ.
Một số Linh Yêu cường hãn cất giữ bảo bối trong hang, số khác có thể đang mang thai hoặc sinh con – đó đều là những mục tiêu họ nhắm đến khi đến Thất Nhạc Cấm Đảo.
Trong năm ngày liên tiếp, Vưu Na đã chỉ cho Tần Mệnh sáu con Linh Yêu cấp Thánh, hơn chục con Linh Yêu tuy không đạt cấp Thánh nhưng vô cùng nguy hiểm, và hai khu vực có khí tức đáng sợ. Cô ta không chỉ đơn thuần dẫn đường cho Tần Mệnh, mà còn thỉnh thoảng xâm nhập những bí cảnh, để Tần Mệnh thể hiện năng lực, giúp đội giảm bớt rủi ro.
Tần Mệnh và Vưu Na đều lợi dụng lẫn nhau, và dần trở nên quen thuộc.
Đặc biệt là Cao Sâm, ngày càng thân thiết với Tần Mệnh. Mỗi lần thám hiểm, anh ta đều xông lên phía trước cùng Tần Mệnh, gặp nguy hiểm thì liên thủ, hỗ trợ đội đoạn hậu. Hai người nghiễm nhiên trở thành tiên phong, hộ vệ cho cả đội, khiến Vưu Na rất hài lòng. Mỗi khi thu được bảo vật, cô ta đều chia cho Tần Mệnh và Cao Sâm phần nhiều hơn.
Đầu óc Cao Sâm có thể không lanh lợi, nhưng người như vậy lại càng thuần túy, ai đối tốt với anh ta, anh ta sẽ ghi nhớ.
Trong năm ngày, họ liên tục "bưng" bốn cái hang ổ, trong đó có hai nơi tìm thấy bảo tàng, dò xét sáu bí cảnh, và tìm được bảo bối ở một nơi.
Tỷ lệ thành công tuy thấp, nhưng chỉ cần phát hiện một thứ gì đó, họ cũng đã có lời lớn.
Chỉ là, Tần Mệnh rất thắc mắc, Táng Hoa Vu Chủ không đến sao? Có lẽ nào nàng ta lo sợ bị Thất Nhạc Cấm Đảo áp chế?
Tần Mệnh đã đến hòn đảo được gần tám ngày, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng nàng ta.
Nếu Táng Hoa Vu Chủ thật sự không đến, Tần Mệnh có thể yên tâm hơn, cùng Vưu Na và đồng đội xông pha một phen ở Thất Nhạc Cấm Đảo. Thế nhưng, nàng ta có khả năng không đến sao? Những gì xảy ra trên đảo là một sự sỉ nhục lớn đối với nàng ta, không thể đễ đàng bỏ qua như vậy.
Ngày thứ sáu, Vưu Na dẫn cả nhóm đến một sườn đồi mờ tối, chỉ vào cửa hang phía trước: "Trong đó có một đàn Sói Đầu Huyết Bức, trong cơ thể chúng có một loại Huyết Đan đặc biệt, vô cùng trân quý. Nó có tác dụng bổ sung huyết khí, chữa thương, tụ khí, bên ngoài có tiền cũng khó mua được. Nếu chúng ta bắt được vài chục con, lấy Huyết Đan, mang ra ngoài có thể bán được ít nhất hơn ngàn Hắc Kim tệ."
Cô ta kích thích tinh thần đội ngũ, Hắc Kim tệ là thứ chân thật nhất, cần thiết nhất đối với mỗi Liệp Sát Giả.
Trong đội, cả nam lẫn nữ đều không kìm được liếm môi. Thất Nhạc Cấm Đảo quả thực là một kho báu khổng lồ, mỗi lần có thu hoạch đều khiến họ cảm thấy hưng phấn.
"Bên trong có bao nhiêu Sói Đầu Huyết Bức?" Tần Mệnh không để cô ta lôi kéo, Sói Đầu Huyết Bức vừa hung tàn vừa mạnh mẽ, thường sống theo đàn. Nếu bên trong có Sói Đầu Huyết Bức Vương, những người này đi vào có lẽ đừng mong sống sót trở ra.
"Tôi chỉ biết ở đây có Sói Đầu Huyết Bức, tình hình cụ thể phải vào xem mới biết." Vưu Na nhìn Tần Mệnh, những người khác cũng nhìn theo.
"Chờ đã, tôi vào xem." Tần Mệnh nắm chặt tay, bước lên những tảng đá gập ghềnh, tiến về phía cửa hang.
"Cẩn thận, nhớ ra ám hiệu." Vưu Na dặn dò Tần Mệnh.
Tần Mệnh dũng cảm tiến lên, những người khác cũng không tiện đứng chờ, ra hiệu cho nhau tiến lại gần. Sau khi Tần Mệnh vào hang, họ phân tán ra xung quanh, sẵn sàng nghe ám hiệu của anh.
Cửa hang khá nhỏ, vừa đủ cho hai ba người đi qua, nhưng càng đi sâu vào, hang càng rộng, càng cao, không ngừng mở rộng. Lối đi mấp mô, như thể bị một loài quái vật nào đó gặm nham nhở. Trong hang nồng nặc mùi máu tươi hòa lẫn mùi hôi thối, xộc thẳng vào mũi khiến Tần Mệnh choáng váng. Thậm chí ngay cả khi bịt mũi, mùi hôi thối vẫn như thể thấm qua da thịt, lỗ chân lông, xâm nhập vào cơ thể.
Tần Mệnh vừa đi vừa nghị, tập trung lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng từ đầu đến cuối không hề có tiếng động nào, bên trong tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lối đi tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, lại còn bốc lên mùi hôi thối và mùi máu tanh nồng nặc, tĩnh lặng như tờ.
Tần Mệnh cảm thấy có gì đó không ổn, vội quay trở lại.
Bên ngoài, cả đội xắn tay áo, nắm chặt vũ khí, sẵn sàng chiến đấu, chờ Tần Mệnh dẫn dụ Sói Đầu Huyết Bức ra để tiêu diệt.
Nhưng...
Tần Mệnh quay lại.
"Sao vậy? Thế nào rồi?" Vưu Na đang lo lắng, sao lại quay ra?
"Cô chắc chắn bên trong có Sói Đầu Huyết Bức?"
"Chắc chắn." Vưu Na gật đầu khẳng định, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, "Tôi biết đâu được, tôi có đến đây bao giờ đâu, thông tin đều là do đánh dấu trên bản đồ thôi mà."
"Bên trong có gì đó kỳ lạ."
"Hay là chúng ta đi chỗ khác?" Vưu Na cắn môi. Cô ta rất muốn có Huyết Đan, nhưng không muốn mất đi "lao công” tốt như Tần Mệnh ở đây. Sau này còn cần anh ta dẫn đường đến nhiều nơi khác nữa. Trước khi có Tần Mệnh, mỗi lần xâm nhập bí cảnh, họ đều phải bốc thăm xem ai đi trước, dù vậy vẫn nơm nớp lo sợ. Từ khi Tần Mệnh đến, chẳng còn ai nhắc đến chuyện bốc thăm nữa, không cần ai sắp xếp, Tần Mệnh cứ thế nắm đấm xông lên. Cô ta hận không thể đùng thân báo đáp Tần Mệnh, quá đỡ lo.
"Chờ tin tôi."
"Tôi đi cùng anh?" Cao Sâm bước lên.
"Không cần, ở lại bên ngoài." Tần Mệnh quay đầu trở lại hang, đi thêm hơn hai trăm mét, mùi hôi thối và mùi máu tanh càng nồng nặc, không khí như đặc quánh lại, tim anh cũng treo lên tận cổ họng.
Trong hang động chắc chắn có quỷ quái, dù không có tiếng động, tĩnh mịch âm u, nhưng mùi máu tươi lại vô cùng bất thường.
Tần Mệnh tiến lên phía trước một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy một vệt sáng nhạt, màu đỏ sãm, lúc sáng lúc tối, trong không khí đục ngầu càng thêm đáng sợ.
Cái gì vậy?
Tần Mệnh thu liễm khí tức, tiến gần hơn đến vệt sáng đỏ, vượt qua lối đi, trước mắt bỗng trở nên khoáng đạt. Một hang động khổng lồ hiện ra, như thể toàn bộ phần bên trong ngọn núi đã bị khoét rỗng. Trên trần và vách đá treo đầy những nhũ đá sắc nhọn, đếm không xuể, hẳn là nơi ở của Sói Đầu Huyết Bức.
Ở chính giữa hang động, có một cái hố lớn rộng hơn mười thước, bên trong toàn là máu tươi, bốc lên mùi tanh nồng nặc, ùng ục ùng ục nổi bọt.
Cảnh tượng khiến người ta rùng mình, toàn thân nổi da gà.
Xung quanh hố máu, nằm la liệt mấy trăm, có khi đến cả ngàn con Sói Đầu Huyết Bức, tất cả đều bị chặt đầu, xả hết máu tươi, chết đã lâu.
"Ai làm?" Tần Mệnh kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt. Dù anh đã sống sót trong cái nơi mà thi cốt chất đống như Vạn Tuế Sơn suốt mấy tháng, cũng khó mà chấp nhận được cảnh tàn khốc này. Một con Sói Đầu Huyết Bức cực lớn bị treo trên hố máu, máu tươi từ cái miệng há rộng chảy xuống, chết đã lâu, nhưng máu vẫn không ngừng chảy. Đó là Sói Đầu Huyết Bức Vương, hình dáng và khí tức khác biệt rất lớn so với những con còn lại, nhưng xem ra nó cũng chết vô cùng thảm, bị hút khô máu đến chết.
"Ục... ục..."
Trong hố máu, máu tươi trào lên, sủi bọt, bốc lên mùi tanh nồng nặc, nhưng cũng có thể cảm nhận được sinh mệnh lực bên trong.
Chẳng lẽ bên trong đang ấp ủ thứ gì đó?
Hoặc là... Có người?
Tần Mệnh dồn linh lực vào mắt, cố gắng nhìn rõ tình hình trong hang động.
Ồ?
Bộ y phục kia...
Trên một cột đá dựng đứng cạnh hố máu, có một chiếc áo choàng màu đỏ tươi, và vài món y phục nhỏ của phụ nữ.
Táng Hoa Vu Chủ? Tần Mệnh hít sâu một hơi. Bộ y phục kia anh quá quen thuộc, hôm đó trên đảo anh đã xé rách một bộ.
Đúng vậy, chắc chắn là nàng ta!
Cuối cùng cũng tìm được.
Biết ngay nàng ta sẽ đến Thất Nhạc Cấm Đảo mà!
Tần Mệnh định lặng lẽ rút lui, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc. Chẳng lẽ nàng ta trốn ở đây? Vì sao?
Táng Hoa Vu Chủ chắc chắn cũng sợ hãi tình trạng mất hết linh lực. Dù cho Thánh Vũ thể chất có đặc biệt đến đâu, cũng không thể chống lại sự tấn công của nhiều mãnh thú trên. đảo. Nàng ta tìm đến đây, lại giết những con Sói Đầu Huyết Bức này, chẳng lẽ là muốn tranh thủ khi còn linh lực, chuẩn bị thứ gì đó cho bản thân?
Đúng rồi, có thể nàng ta đang chuẩn bị một thứ gì đó, để đảm bảo rằng khi không còn linh lực, nàng ta vẫn có thể chống lại sự tấn công của mãnh thú, bảo toàn tính mạng.
Tần Mệnh suy nghĩ nhanh chóng, tưởng tượng ra mọi khả năng. "Nàng ta hiện tại có linh lực hay không có linh lực? Nàng ta đã chuẩn bị được bao nhiêu? Mình nên xông vào phá hoại, hay là mau chóng rời đi?"