Vô biên sao trời, vừa mỹ lệ vừa lộng lẫy, khiến người ta say mê, nhưng bên trong chiến trường bạo động lại làm rung chuyển hơn mười vạn sinh linh.
Cửu Ngục Vương cùng các Vương Hầu khoác chiến y sao trời, thực lực tăng vọt, đao thương khó xâm, võ pháp khó nhập. Mọi công kích đều bị chiến y sao trời suy yếu gấp đôi. Mỗi người trấn giữ một mảnh chiến trường, chống cự năm sáu cường giả.
Hải Yêu thực lực tăng vọt đến cực hạn, quấn lấy Xích Viêm Chu Tước cùng Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng, thậm chí áp đảo thế trận, khiến chúng rơi vào thế hạ phong.
Cảnh tượng này khiến vô số người kinh hãi. Một chiến trận cường đại đến mức khó tin, chưa từng nghe thấy.
Tam Vương, ba Hầu, một Hải Yêu, một lão nhân, cùng một chiến trận, vậy mà có thể chính diện đối đầu với hơn mười cường địch, số lượng gấp năm lần, còn khiến đối phương chật vật.
Lão nhân dù 'ngủ say, vẫn khống chế tỉnh không mênh mông, không ngừng biến sao trời thành cự thú, kiếm trận, tấn công Vu Điện Điện Chủ.
Tam đại hải tộc lui về phía sau ba ngàn mét, bình tĩnh quan sát chiến trường kịch liệt.
Bọn chúng không vội xuất thủ, mà muốn mượn lực lượng Hải Thú tiêu hao Thiên Vương Điện.
"Lão già kia là ai?"
"Từ khi Cửu Ngục Vương đào vong, hắn đã luôn xuất hiện, nhưng cảnh giới ước chừng chỉ ở Thánh Vũ cao giai."
"Xem thường Thiên Vương Điện rồi. Có thể có địa vị siêu phàm ở Lục Báo Trì, quả nhiên có chút năng lực."
"Sao lại có chiến trận như vậy, giúp mọi người tăng phúc thực lực lên mấy lần? Thật khó tin, hắn làm thế nào vậy?"
"Ồ… Lão già kia đang thiêu đốt sinh mệnh lực? Hắn đang hóa thân thành tinh không."
"Thú vị! Chờ bắt sống, phải tìm cách moi bộ chiến trận này từ miệng hắn."
Bọn chúng dù chỉ là tiên phong của Hải Tộc, nhưng đủ sức nuốt chửng Hoang Thần Tam Xoa Kích. Dù Thiên Vương Điện có chói sáng thế nào, cũng không thể thách thức Hải Tộc.
Chiến trường sao trời từ kịch liệt biến thành thảm liệt. Thiên Vương Điện trấn áp mọi kẻ khiêu chiến một cách thô bạo. Chỉ trong nửa canh giờ ngắn ngủi, liên trảm Cửu Đầu Hải Thú, ngũ đại Thánh Vũ. Những cường giả hùng bá một phương, giờ phút này chết ngay trước mắt mọi người, khiến người ta vừa rung động, vừa cảm thấy không chân thực.
Nhưng Xích Viêm Chu Tước, Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng, Vu Điện Điện Chủ, không dễ đối phó. Khi bọn chúng phát cuồng, phản kích liên tục. Kim Cương Minh Vương vết thương cũ tái phát, suýt bị chém. Vu Điện Điện Chủ đột phá vòng vây, tám đạo công kích mạnh mẽ làm loạn sao trời, suýt giết tới gần lão nhân, khiến Bách Luyện Hầu phải về thủ hộ.
Bách Luyện Hầu hồi viên, Kim Cương Minh Vương trọng thương, làm xáo trộn thế công của Cửu Ngục Vương và những người khác, khiến họ liên tiếp rơi vào thế bị động.
Sau gần hai canh giờ kịch chiến, Tam Vương, Ba Hầu toàn diện lui về, lấy lão nhân làm trung tâm, hình thành vòng chiến ngàn mét, phòng ngự là chính.
Đúng lúc Xích Viêm Chu Tước và đồng bọn chỉnh đốn đội ngũ, chuẩn bị tiến công tiếp theo, Thâm Uyên Cự Yêu xuất hiện lần nữa, mang theo ba đầu cự thú, tàn phá chiến trường, va chạm sao trời, điên cuồng tấn công Hải Xà, báo thù cho sự khuất nhục trước đó.
Xích Viêm Chu Tước, Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng thừa cơ xuất thủ, liên thủ với vực sâu cự thú vây quanh Hải Xà, ác chiến liên miên, tấn công mãnh liệt, không ngừng kéo Hải Xà ra khỏi vị trí trước mặt chúng vương, chiến trường chuyển đời ra ngoài ba ngàn mét.
Hải Xà lâm vào tuyệt cảnh, Tử La Vương và đồng bọn điên cuồng cứu viện, nhưng đều bị Vu Điện Điện Chủ và đồng bọn cưỡng ép đánh lui.
Chỉ trong nửa nén hương ngắn ngủi, Hải Xà chín lần phá vây đều bị ngăn trở, bị vực sâu cự thú đánh nát chiến giáp sao trời, Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng khống chế Cửu Sắc Cự Đao chém ngang trời, chém Hải Xà làm đôi, máu vẩy đầy trời, tiếng rên rỉ chấn động biển cả.
Xích Viêm Chu Tước cướp lấy đuôi rắn, luyện hóa ngay trên không trung, thể hiện hung uy tuyệt thế.
Tử La Vương và đồng bọn lo lắng, nhưng không thể phá nổi vòng vây của Vu Điện Điện Chủ.
Ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Long Vương xông vào chiến trường, dung nhập sao trời, hình thành chiến y, cứu đi đầu rắn của Hải Xà.
Một tiếng gầm điên cuồng làm náo loạn sao trời.
Thanh Long Vương bất chấp Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng và Xích Viêm Chu Tước tấn công mạnh mẽ, liều mình trọng thương, oanh ra ba trăm sáu mươi sáu quyền giữa bạo loạn, đánh nát thân thể to lớn của vực sâu cự thú, hóa thành thịt nát, chết thảm trên chiến trường.
Chiến uy vô cùng, rung động lòng người.
Ngay cả các cường giả tam đại hải tộc cũng chấn động. Thiên Vương Điện lại có cường giả đến vậy!
Thanh Long Vương trở về, bát đại Võ Thánh gia nhập, mang đến áp lực cực lớn cho các cường địch! Nhưng Hải Xà trọng thương sắp chết, và việc Thanh Long Vương không tiếc bản thân bị trọng thương để oanh sát vực sâu cự thú, đều cho thấy sự suy yếu sau lưng sự cường thế của Thiên Vương Điện.
"Hải Tộc, còn chờ gì nữa?" Giọng nói uy nghiêm của Vu Điện Điện Chủ vang vọng chiến trường sao trời. Hắn nắm chặt song quyền, nhìn chằm chằm Thanh Long Vương đang trọng thương. Vu Điện Vu Chủ phẫn nộ nhìn hắn, trong lòng vừa kiêng kỵ, vừa có sát ý. Lần đầu giao thủ đã bị hắn xé hai vị Vu Chủ, lần thứ hai giao thủ bị hắn trốn thoát, hôm nay… xem ngươi cuồng thế nào.
Xích Viêm Chu Tước nhìn về phía tam đại hải tộc: "Đừng giả thanh cao! Các ngươi là Hải Tộc, làm việc phải có chút quyết đoán của Hải Tộc, đừng núp sau lưng kiếm lợi, làm trò cười cho người khác."
Chín cái đầu của Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng cùng gầm thét: "Ghét nhất lũ hải tộc các ngươi, âm hiểm xảo trá, làm việc buồn nôn. Muốn Thánh Khí, tự mình động thủ đoạt lấy, núp sau lưng không thấy mất mặt sao?"
Tam đại hải tộc trao đổi ánh mắt từ xa. Hiện tại chưa phải lúc. Xích Viêm Chu Tước và Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng vẫn còn thừa lực. Dù bọn chúng có cướp được Thánh Khí, cũng khó đột phá vòng vây của đám Yêu Thú này. Bát đại Thánh Vũ mới gia nhập Thiên Vương Điện cũng không phải hạng hiền lành. Bất quá… chờ đợi thêm nữa quả thực làm tổn hại đến thể diện Hải Tộc.
Hải Tộc xưng bá Cổ Hải, dựa vào thực lực.
"Các vị vất vả rồi, sau đó giao cho chúng ta." Tam đại tiên phong tướng quân của Hải Tộc tiến lên, cường quang rực rỡ nở rộ, lấp đầy bầu trời, phá hủy không gian sao trời, để ánh nắng chiếu vào chiến trường. Uy áp ngập trời, cường quang đỏ rực, giống như ba mặt trời gay gắt lăng không xuất hiện, khiến đại dương mênh mông phía dưới có nguy cơ bị bốc hơi.
Đám người quan chiến phấn chấn, kích động. Hải Tộc rốt cục muốn xuất thủ. Những bá chủ cấp Chí Tôn ẩn cư ở sâu trong Cổ Hải hiếm khi lộ diện ở khu vực biên giới. Dù chỉ là tiên phong, mỗi vị đều là hạng người kinh tài tuyệt diễm, danh chấn Cổ Hải. Rất nhiều người trong số họ đều được các sinh linh ở đây biết rõ, thậm chí kính sợ.
"Còn có thể kiên trì được bao lâu…" Thanh Long Vương vừa định mở miệng, sắc mặt hơi biến, nhíu mày cảm thụ 'Vương' ấn trong lòng bàn tay: "U Minh Vương?"
Các Vương Hầu khác cũng cảm nhận được trong lòng bàn tay: "Nào chỉ U Minh Vương! Các Vương Hầu trên đường đều đến, tốc độ thật nhanh!"
Lão nhân chậm rãi mở mắt, ánh mắt rực rỡ như sao, mhhưng rõ ràng ảm đạm hơn nhiều. "Chắc là U Minh Vương dùng bí thuật Thiên Lý Đằng Quang, nhưng vẫn còn quá xa, ít nhất phải hai canh giờ mới có thể đến. Các ngươi... còn có thể kiên trì sao?”
Chúng Vương Hầu trầm mặc, nhìn Xích Viêm Chu Tước và những cường địch rục rịch, lại nhìn đội ngũ tam đại hải tộc đã tiến đến gần. Hai canh giờ? Nửa canh giờ cũng chưa chắc kiên trì được.
Từ trước đến nay họ không sợ sinh tử, thẳng tiến không lùi, nhưng giờ khắc này lại cảm nhận được áp lực sâu sắc.
"Các ngươi… đi đi…" Tử La Vương nhìn các hảo hữu Thánh Vũ.
Tám vị Thánh Vũ thần sắc phức tạp, nhưng không ai mở miệng, mà nắm chặt binh khí, nhìn chằm chằm phương xa. Họ đều là Độc Hành Hiệp, tương tự Táng Hải U Hồn, dù không gia nhập thế lực nào, lại coi trọng tình nghĩa. Trước đó vì sự kiện 'nội gián' mà bị chúng Vương Hầu không tin tưởng, lần này, họ muốn đứng ở cuối cùng, dù chỉ để 'chứng minh'.
"Hai canh giờ, đủ rồi." Thanh Long Vương bỗng nhiên cười sang sảng, ánh mắt kiên quyết: "Khi U Minh Vương lão già kia đến, nói với hắn, ta đi trước một bước."
Thanh Long Vương và U Minh Vương là hai người mạnh nhất trong số các Vương Hầu đương thời, cũng là những người nhiều tuổi nhất. Dù một người ở Hải Vực, một người ở lục địa, nhưng năm xưa từng liên thủ xông xáo nhiều nơi, tình huynh đệ thâm giao. Lần này muốn mượn cơ hội tụ họp, đáng tiếc… lại âm dương cách biệt.
Cửu Ngục Vương thần sắc ảm đạm, muốn khuyên can, nhưng…
"Không cần thương cảm. Thân thể này của ta vốn sống không được bao lâu, chết sớm chết muộn đều vậy. Hôm nay có thể chiến tử ở đây, cũng coi như chết có ý nghĩa." Thanh Long Vương hào tình vạn trượng, ôm quyết tâm tử chiến tiến về phía trước. "Chờ lát nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì, đừng nhìn về phía ta, hãy đánh cho tốt. Thiên Vương Điện không có kẻ hèn nhát. Năm xưa có thể xưng hùng lục địa, tương lai cũng có thể danh dương Hải Vực."
Cửu Ngục Vương, Tử La Vương, Kim Cương Minh Vương, Thiên Thu Hầu, Hỏa Linh Hầu, Bách Luyện Hầu, hít sâu một hơi, ôm quyền hướng về phía trước, lớn tiếng hô: "Tiễn huynh trưởng!"
Nhưng câu tiễn biệt này, khiến những người cao ngạo như họ trong nháy mắt đỏ hoe mắt, lệ nhòa.