"Bất Tử Vương? Từ đâu ra cái Bất Tử Vương?" Thanh Long Vương cảm nhận dấu ấn. trong lòng bàn tay, nhất thời không thể nhớ ra. Hắn không nhớ Thiên Vương Điện có vị vương nào như vậy, càng không nhớ ai có uy thế mạnh mẽ đến thế.
"Bất Tử Vương? Tần Mệnh!" Kim Cương Minh Vương kinh ngạc, có chút ngơ ngác, nhìn vào lòng bàn tay rồi lại nhìn về phương xa. Cảnh tượng mạt thế kia thật sự rung động lòng người, nhưng hắn không thể nào liên hệ nó với Tần Mệnh trong ký ức.
"Là Tần Mệnh." Cửu Ngục Vương cau mày, kinh ngạc khôn nguôi. Đúng là Hắc Giao chiến thuyền? Tần Mệnh kiếm đâu ra Hắc Giao chiến thuyền? Nhưng nhìn cảnh tượng phía xa, thanh thế này chắc chắn không phải thứ Hắc Giao chiến thuyền có thể tạo ra.
"Là thằng nhóc đó? Cái thằng bé nhất?" Tử La Vương nhớ lại. Bọn họ tuy quanh năm hoạt động ở vùng biển, ít khi về Thiên Vương Điện, nhưng mỗi khi Vương Hầu ký kết dấu ấn, họ đều cảm nhận được. Hơn một năm trước, họ cảm nhận được bốn đạo Vương Hầu ấn, lần lượt là Bất Tử Vương, Thanh Liên Vương, Tà Vương, Thiết Cốt Hầu.
"Nhớ rồi, có cái Bất Tử Vương." Thanh Long Vương miễn cưỡng nhớ ra.
“Ngươi làm đại ca kiểu gì vậy..." Bách Luyện Hầu lắc đầu, trong lòng chột dạ, "Ta cũng quên mất."
"Lục Dực Kim Điêu, đi xem tình hình thế nào." Xích Viêm Chu Tước sai bộ tướng đi xem, ánh mắt ra hiệu chỉ cần quan sát, tránh động thủ.
"Ta?" Lục Dực Kim Điêu trừng mắt, "Dựa vào cái gì ta phải đi!"
"Chính là ngươi." Đáy mắt Xích Viêm Chu Tước lóe lên hung quang.
Lục Dực Kim Điêu cố nén giận, lướt qua tinh không, đón Hắc Giao chiến thuyền mà tiến. Nó cố gắng thu liễm khí thế, cẩn thận từng li từng tí, muốn nhìn rõ mọi chuyện. Thanh thế này thật sự quá dọa người, đừng có là Lão Quái Vật nào.
Trên Hắc Giao chiến thuyền, Tần Mệnh cảm nhận đấu ấn trong lòng bàn tay, biểu lộ vô cùng đặc sắc. Quá nhiều Vương Hầu! Kim Cương Minh Vương, Tử La Vương, còn có Thiên Thu Hầu, Hỏa Linh Hầu, Bách Luyện Hầu... Cảm nhận được danh hiệu, hắn liền nhớ đến những sự tích và giới thiệu về họ được ghi trong Chúng Vương Sách, đều là cường giả gần trăm tuổi.
Quả thực là hội nghị của các vương! Đều là những huynh trưởng hắn mong chờ gặp mặt.
Lại còn có Thanh Long Vương nổi danh ngang U Minh Vương!
Nhưng khi cảm nhận được dấu ấn của Cửu Ngục Vương, hắn liền hiểu ra mọi chuyện.
Có lẽ Hoang Thần Tam Xoa Kích đã thu hút các Vương Hầu. Nhiều cường giả tụ tập ở đây, không phải để quan chiến thì là để vây quét. Nhìn ra xa chiến trường trên không, rõ ràng cảm nhận được vô số khí tức kinh khủng đang cuộn trào, số lượng nhiều đến đáng sợ.
Người trên Hắc Giao chiến thuyền đều khẩn trương, "Chúng ta đây là đâm đầu vào đâu vậy?"
Một cỗ khí tức khủng bố ập đến, đến cả Hắc Giao chiến thuyền cũng rung lắc.
Đây là chiến trường gì vậy! Bọn họ kinh hãi, khẩn trương.
"Lùi! Lùi lại! Chuyển hướng khác!" Mã Đại Mãnh vội thúc giục, "Quá dọa người, không thể xông lên, tranh thủ thời gian lùi về Thời Không Trường Hà."
"Lùi!!" Đám người bừng tỉnh, đồng thanh hô lớn, lần đầu tiên cảm thấy Thời Không Trường Hà an toàn và thân thiết đến vậy.
"Lục Dực Kim Điêu?" Táng Hải U Hồn nhắc nhở mọi người chú ý.
Hơn sáu trăm người trên thuyền đồng loạt ngồi xổm xuống, chỉnh tề đến mức thống nhất, hoảng sợ nhìn về phía cường quang phía xa. Lục Dực Kim Điêu? Ai có chút kiến thức đều biết, sáu cánh ở Kim Điêu tộc là biểu tượng của thực lực, tối thiểu phải có Thánh Vũ cảnh tầng bốn, tầng năm, có thể còn mạnh hơn. Nó đến chỗ chúng ta làm gì? Linh Yêu trên thuyền sợ đến run rẩy, nỗi sợ đến từ huyết mạch. Ngay cả Bạch Hổ cũng im lặng, cảnh giác nhìn lên không trung.
Trong khi mọi người đang khẩn trương, Lục Dực Kim Điêu càng khẩn trương hơn, cố tăng độ cao, quan sát Hắc Giao chiến thuyền đang cưỡi sóng tiến đến.
Kết quả là...
Nhìn một lúc, Lục Dực Kim Điêu cảm thấy kỳ lạ, làm gì có cường giả nào? Đầu thuyền có cái khô lâu, còn có chút Địa Vũ? Trên thuyền chở sáu bảy trăm người và yêu, cảnh giới cao thấp khác nhau, nhưng cao nhất cũng chỉ là sơ giai Địa Vũ mà thôi.
Làm cái gì? Thuyền chở dân tị nạn sao?
Một đám tạp nham như vậy mà cũng dám xông vào đây, ta hắt hơi một cái là chúng nó tan xác!
"Tíu tíu!"
Lục Dực Kim Điêu cất tiếng gáy vang trời, sóng âm như thủy triều, bao phủ đại dương mênh mông, đánh thẳng vào Hắc Giao chiến thuyền.
Hắc Giao chiến thuyền kịch liệt rung động, Hắc Vụ xung quanh suýt bị xé nát. Mọi người trên thuyền ôm đầu kêu thảm, miệng mũi chảy máu, cảm giác linh hồn như bị xé rách. Mặt ai nấy trắng bệch, hoảng sợ đến tuyệt vọng. Trời ơi, đùa chúng ta à, khó khăn lắm mới thoát ra được, lại đưa chúng ta đến chỗ nào thế này! Vạn Tuế Sơn, mau đến kéo chúng ta về đi.
"Dừng lại!"
"Dừng lại!"
"Ta bảo các ngươi dừng lại!"
"Ha ha, đúng là điên rồi."
Lục Dực Kim Điêu gáy vài tiếng, kết quả con thuyền kia vẫn không thèm để ý.
Ối đào, trâu bò nhỉ, ngay trước mặt bao nhiêu cường giả, đây là muốn làm ta mất mặt à!
"Tần Mệnh, quay đầu đi." Cường giả trên thuyền thấp giọng hô.
Tần Mệnh không để ý đến Lục Dực Kim Điêu trên không, cũng không quan tâm đến tiếng kêu la của mọi người, dồn linh lực vào mắt, nhìn về phía xa, ngắm nhìn chiến trường tinh không. Nhìn không rõ lắm, nhưng có thể dựa vào hình dáng để đoán.
Chúng Vương Hầu gặp nạn!
Tư thế kia rõ ràng là bị vây quanh!
"Tất cả mọi người, nghe lệnh!" Tần Mệnh hô lớn, quát tháo đám người hỗn loạn trên thuyền: "Xốc lại tinh thần cho ta, đằng sau chúng ta kéo theo Vạn Tuế Sơn đấy, sợ cái gì? Không cần quay đầu, nó đám đến, tự nhiên có Vạn Tuế Sơn thư nó."
"Có được không?"
"Sao lại không được?" Tần Mệnh giơ ngón giữa lên trời, "Đến đây?"
Mọi người nhìn nhau, rồi đồng loạt đứng lên, mấy trăm người cùng giơ ngón tay giữa lên trời.
Cái gì! Lục Dực Kim Điêu giận dữ, lũ bò sát hèn mọn, dám sỉ nhục ta?
“Kích hoạt Linh Thạch, tăng tốc cho ta... Xông...” Tần Mệnh liên tục hô lớn, linh lực tràn vào Linh Thạch trước mặt.
"Xông về đâu?"
"Xông về phía trước!"
"Vì sao?"
"Đặc Chiến Đội, nghe lệnh, ai dám không theo, chém." Tần Mệnh nghiêm nghị quát, chưa từng thấy hắn nghiêm khắc đến vậy.
Đặc Chiến Đội có chút hồ đồ, nhưng vẫn nhanh chóng quay người, thét ra lệnh toàn trường: "Kích hoạt Linh Thạch, tăng tốc xông lên phía trước, kẻ trái lệnh... Chém."
Hơn sáu trăm người toàn bộ đề khí, phóng thích linh lực, kích hoạt Linh Thạch, rót vào Hắc Giao chiến thuyền nguồn năng lượng khổng lồ. Mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên họ thấy Tần Mệnh quyết tâm đến vậy.
"Gào!" Hắc Giao chiến thuyền phát ra tiếng rít gào chân thực, tốc độ tăng lên gấp bội, cưỡi sóng lướt gió, Hắc Vụ ngập trời, hướng về phía chiến trường mà lao tới.
"Làm càn!" Sáu cánh của Lục Dực Kim Điêu đồng loạt chỉ lên trời, kim quang sôi trào, chiếu sáng thiên hải, xua tan Hắc Vụ trùng điệp, muốn hủy diệt chiến thuyền phía dưới, nhưng... Nó rùng mình, ngẩng đầu, nhìn về phía sâu trong màn sương mù phía trước, một bóng trắng như ẩn như hiện, vô biên vô hạn, đang lao đến.
Thứ gì vậy?
Một dãy núi?
Khí tức này thật lạ...
Lục Dực Kim Điêu kinh ngạc một lát, cảnh giác nhìn về phía trước. Chốc lát sau, bóng trắng vô biên phá tan sương mù dày đặc, ngạo nghễ hiện ra giữa trời biển. Quả thực là một dãy núi, vô cùng mênh mông, chập trùng lên xuống, phủ đầy "bạch tuyết" dày đặc, tràn ngập khí tức lạnh lẽo. Nhưng, dãy núi kia rõ ràng ở ngay trước mắt, lại phiêu diêu hư ảo, như không có thật.