Tần Mệnh cảnh giác cao độ, lòng đầy lo lắng. Đây là Vu Chủ của Vu Điện, một cường giả Thánh Vũ thực thụ, lại còn đang ngâm mình trong hố máu tươi và Huyết Đan. Với Tần Mệnh, ả ta chẳng khác nào Tử Thần đầy nguy hiểm. Chỉ cần một bước đi sai, hắn có thể chết ở đây. Nhưng nếu đây là thời điểm Táng Hoa Vu Chủ suy yếu nhất thì sao? Bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, đợi ả luyện xong thứ đang chuẩn bị, hắn có thể không còn cơ hội lật
Phải làm sao bây giờ?
Tần Mệnh cố gắng không gây ra tiếng động, quan sát động đá, tìm xem có gì có thể lợi dụng được không.
Nhưng trong động ngoài xác chết chỉ có vài tảng đá vụn. Chẳng lẽ lại vác xác ném qua dọa ả?
Hay là ôm hết đống quần áo kia đi? Ý nghĩ vừa lóe lên, Tần Mệnh đã thấy cạn lời, tư tưởng của mình càng ngày càng không thuần khiết, đúng là bị con rùa già kia lây nhiễm.
Rốt cuộc là rút lui, hay mạo hiểm thử một lần?
Rút lui thì được, nhưng sợ sau này không còn cơ hội.
Mạo hiểm ư? Lỡ Táng Hoa Vu Chủ còn linh lực, nổi giận thật sự sẽ diệt sát hắn mất.
"A! Cái này... Cái này... Chết hết rồi?" Một tiếng kinh hô đột ngột vang lên từ phía sau, vọng lại trong hang động tĩnh mịch.
Tần Mệnh giật bắn người, lập tức quay đầu lại.
Cao Sâm không biết từ lúc nào đã mò tới đây, há hốc mồm, kinh hoàng nhìn những xác chết la liệt khắp động, chỉ vào cái hố máu khổng 1Š: "Kia là cái gì? Bên trong có quái vật gì”
Hỏng rồi! Tần Mệnh muốn ngăn cản cũng không kịp, huyết dịch trong hố sôi sùng sục, vô số bọt máu nổi lên.
"Chạy mau!" Tần Mệnh quát khẽ, quay đầu bỏ chạy.
"Nhìn kìa, có cái gì đó xuất hiện." Cao Sâm kinh hãi, vô thức túm lấy vai Tần Mệnh, kéo ngược hắn lại.
Tần Mệnh dở khóc dở cười, vớ lấy vai hắn, cố thoát ra ngoài.
Đúng lúc này, tiếng bước chân đồn dập vang lên trong thông đạo, Vưu Na và đám người ùa vào.
Thấy Tần Mệnh lâu không ra, họ tưởng hắn gặp chuyện, hoặc đoán mò hắn tìm được bảo bối, đang lén lút giấu riêng, nên xúi Cao Sâm dẫn đường, cả bọn kéo nhau vào. Hơn chục người tụ tập trước cửa hang, trố mắt nhìn cảnh tượng tàn khốc, đẫm máu bên trong.
"Ục...ục...ục..."
Bọt máu cuộn trào, một thân thể phụ nữ trồi lên từ hố máu.
Ả ta như một nữ yêu hiện ra từ Huyết Trì, mị hoặc, quyến rũ đến nghẹt thở.
Vưu Na và đồng bọn thoáng thất thần, bên trong lại có nữ nhân ư?
Tần Mệnh khẩn trương đề phòng, hai tay nắm chặt thành quyền, toàn thân căng như dây đàn. Nếu Táng Hoa Vu Chủ còn linh lực, hắn có chạy đằng trời.
Táng Hoa Vu Chủ đứng trong Huyết Trì, huyết thủy chậm rãi rút xuống, để lộ mái tóc dài đến eo, khuôn mặt trắng nõn tuyệt mỹ, quyến rũ động lòng người, nghiêng nước nghiêng thành. Ả mặc một bộ huyết y màu đỏ, ôm sát lấy thân thể, phác họa những đường cong khiến người ta phải phun máu, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ đến khó tin, đúng là một vưu vật.
Cao Sâm và vài người khác thở dồn dập, ngây ngốc nhìn mỹ nhân tuyệt lệ trong Huyết Trì. Họ chưa từng thấy người phụ nữ nào đẹp đến vậy. So với ả, Vưu Na, người mà họ vẫn khao khát thèm thuồng, trở nên tầm thường tục tĩu.
Táng Hoa Vu Chủ nhìn thấy Tần Mệnh, trong đôi mắt trong veo thoáng gợn sóng. Là hắn? Sao hắn lại tìm được nơi này!
Những người này là đồng bọn hắn tìm tới?
Ả biết sự quỷ dị của Thất Nhạc Cấm Đảo, cũng biết nơi này áp chế Thánh Vũ mạnh hơn nhiều so với Địa Vũ hay Huyền Vũ. Nếu ả lên đảo, phải đối mặt với nguy cơ bị suy yếu bất cứ lúc nào. Nếu gặp phải Tần Mệnh, với sự điên cuồng của hắn, thật sự có thể bị đánh giết. Nhưng ả tuyệt đối không từ bỏ việc truy sát Tần Mệnh, dù là để rửa nhục, hay uy hiếp Thiên Thu Hầu, ả đều phải bắt được hắn.
Táng Hoa Vu Chủ suy đi tính lại, vẫn là tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo, nhưng sau khi lên đảo, ả không vội truy tìm Tần Mệnh, mà tìm kiếm con mồi thích hợp. Ả muốn luyện chế một bộ Huyết Y cho mình, dù mất đi linh lực, Huyết Y cũng có thể đảm bảo an toàn cho ả. Sau hai ngày hai đêm tìm kiếm, ả phát hiện con mồi thích hợp nhất: Lang Đầu Huyết Bức. Dùng máu tươi và Huyết Đan của chúng, ả có thể tạo ra bộ Huyết Y hoàn mỹ nhất.
Ả tranh thủ lúc linh lực hồi phục, giết vào hang đá, xây Huyết Trì, đến nay đã gần sáu ngày.
Nhưng trong sáu ngày, linh lực lúc có lúc không, thời gian thực sự để ả luyện hóa Huyết Y chưa được hai ngày. Đến giờ mới hoàn thành một nửa, uy lực phòng thủ còn kém xa.
Vốn đi ả không vội, Thất Nhạc Cấm Đảo sẽ giam chân Tần Mệnh một tháng, ả chỉ cần hoàn thành Huyết Y trong vòng một tháng, là có thể triển khai truy sát Tần Mệnh.
Không ngờ, Tần Mệnh lại tìm đến tận đây, lại còn vào lúc linh lực của ả hoàn toàn chưa suy yếu!
Táng Hoa Vu Chủ đã tận mắt chứng kiến sự điên cuồng và cường hãn của Tần Mệnh, ả không chắc Huyết Y hiện tại có thể chống lại 'cuồng oanh loạn tạc' của hắn hay không, nhất là khi hắn còn mang theo nhiều đồng bọn đến vậy, có vẻ còn có cả thể võ? Những gì Tần Mệnh chà đạp ả trên hòn đảo kia là nỗi sỉ nhục khắc cốt ghi tâm nhất đời ả, nhìn thấy đám Thể Võ giả này khiến ả bỗng dưng thấy ghê tởm.
Nhưng Táng Hoa Vu Chủ không để lộ tâm trạng ra ngoài, ả vẫn lạnh lùng, quyến rũ, cao quý như một Thần Nữ, đứng trên bệ đá bên hố máu, nhìn xuống Vưu Na và đám người.
"Nàng là ai?" Vưu Na và đồng bọn căng thẳng, nhìn chằm chằm người phụ nữ bên trong qua làn huyết khí mờ ảo. Tàn sát toàn bộ Lang Đầu Huyết Bức, xây dựng hố máu, đây rốt cuộc là cường giả cỡ nào? Lại là yêu nữ gì?
Tần Mệnh khẽ nhíu mày, không đúng! Sao Táng Hoa Vu Chủ không ra tay? Thậm chí còn không hề trách mắng hắn. Lê nào...
"Các ngươi là ai? Báo danh hiệu!" Thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Táng Hoa Vu Chủ vang vọng trong hang động rộng lớn.
"Chúng ta là đội săn giết, ta là đội trưởng Vưu Na. Tiền bối, chúng ta tuyệt đối không có ý quấy rầy, chỉ là lạc đường..." Vưu Na chưa dứt lời, đã bị Tần Mệnh phất tay ngắt lời.
"Sao?"
"Ra ngoài!" Tần Mệnh có một phỏng đoán táo bạo, đáy mắt ánh lên kim quang, càng lúc càng bạo liệt, sát khí tràn ngập.
"Đều ra ngoài đi, ta chặn hậu!" Tần Mệnh kích hoạt không gian ấn ký trên y phục, Đại Diễn Cổ Kiếm đã nằm trong tay. Ngươi không có linh lực ư? Ha ha, ta có!!! Hắn đoán rằng Táng Hoa Vu Chủ chắc chắn đang trong thời kỳ suy yếu, nếu không không thể 'dịu dàng ngoan ngoãn' như vậy được.
"A? Vâng vâng, đi mau, nhanh lên." Vưu Na và đồng bọn vội vã rút lui, thầm khen Tần Mệnh nghĩa khí ngút trời.
"Dừng lại." Táng Hoa Vu Chủ lãnh ngạo, khôn khéo, tâm cơ còn sâu hơn Tần Mệnh. Qua lời nói và phản ứng của họ, có vẻ Tần Mệnh không muốn đám người này chứng kiến chuyện sắp xảy ra. Điều này chứng tỏ Tần Mệnh không thể khống chế đám người này, không phải đội trưởng của họ, và đám người này không biết thân phận của ả. Người phụ nữ kia cũng nói rõ, họ vô tình xông vào đây.
"A? Tiền bối, xin thứ tội ạ." Vưu Na và đồng bọn suýt chút nữa quỳ xuống, mặt trắng bệch, thở dồn dập, kinh hãi nhìn hố máu phía trước. Yêu nữ này muốn làm gì?
“Đi! Đi mau!" Tần Mệnh ra sức xô đẩy, quát tháo bọn họ: "Ta bảo các ngươi đi thì đi, đừng lề mẽt”
Táng Hoa Vu Chủ hừ lạnh: "Có biết ta là ai không?"
Vưu Na và đồng bọn không dám nhúc nhích, đều coi Táng Hoa Vu Chủ là một lão yêu quái cường hãn, trong lòng vừa sợ vừa hãi.
"Vu Điện, Táng Hoa Vu Chủ!"
"A?" Cả bọn cùng nhau nghẹn ngào, Táng Hoa Vu Chủ?