Định nứi ngoan cổ của Thác Thương Sơn cuối cùng cũng bị đánh nát, ngàn mét núi lớn nghiêng đổ trong tiếng ầm ầm loạn chiến, suýt chút nữa thì vỡ vụn hoàn toàn.
Lão nhân bước một bước trăm mét, tránh đi cự đao, đứng vững giữa không trung hỗn loạn, uy áp vô hình tạo thành một vùng chân không. Ông ngồi xếp bằng, khí thế đại biến, hai mắt sáng rực như sao, ngay cả y phục cũng lấp lánh ánh Tinh Quang, thoát tục phi phàm, thần bí khó lường.
"Giả thần giả quỷ, chết đi!" Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng gầm rú, chín cái đầu ngẩng cao, tiếng rống rung chuyển trời đất, toàn thân ánh sáng ngập trời, uy thế kinh khủng vượt trội tất cả, muốn tranh hùng với Xích Viêm Chu Tước. Chín cái miệng như chậu máu phun ra những vòng xoáy cương khí, cuồn cuộn trùm lên bầu trời, chín vòng xoáy mạnh mẽ hội tụ, tựa như mở ra một lỗ đen vô biên, hướng về phía lão nhân mà hút.
Nhưng mà…
Đột nhiên dị biến xảy ra!
Bầu trời, đại đương mênh mông, không gian, trong nháy mắt trở nên ảm đạm.
Phảng phất có thứ gì đó che khuất không gian này, bao trùm cả vùng Hải Vực trong vòng hơn mười dặm.
Điểm điểm tinh tú nở rộ, từng mảnh… từng mảnh… treo đầy bầu trời, phiêu đãng trên Hải Vực.
Toàn bộ sinh linh đều cảm thấy ý thức có chút hoảng hốt, thiên địa đầu tiên là mờ mịt, tiếp theo là đầy trời sao, đến hàng vạn mà tính, lấp lánh ánh sáng. Bọn họ phảng phất đột nhiên đặt mình vào trong tinh không vô biên, ngay cả đại dương mênh mông cũng giống như Ngân Hà trải dài.
Lão nhân một chưởng đẩy ra, ngàn vạn sao trời hội tụ, hóa thành Cự Chưởng chống trời, hào quang rực rỡ nhưng không chói mắt, từ trên trời giáng xuống, tựa như vượt qua thời không mà đến, mỗi ngôi sao đều giống như Tinh Cầu thật sự, ngàn vạn hội tụ, uy năng bá đạo đến cực hạn, một chưởng đánh tới, sinh sinh chôn vùi lỗ đen của Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng. Không có bạo tạc, không có năng lượng, không có dư ba, cứ như vậy từ đầu tới đuôi hủy diệt.
Toàn trường đều tĩnh lặng, ngay cả Cự Yêu đang ác chiến cũng cưỡng ép rút lui, kinh đị nhìn lên bầu trời đầy sao.
Vu Điện Điện Chủ ngóng nhìn thiên hải, cảm nhận được năng lượng vô hình phiêu đãng trong không gian, mỗi ngôi sao đều chân thật như vậy, mờ ảo và xa xôi như vậy.
Nếu đây là tràng vực do lão nhân tạo ra, thì thật quá kinh khủng.
"Hắn quả nhiên giấu thực lực." Táng Hoa vu chủ trong lòng thất kinh, nếu lần đầu gặp mặt lão nhân đã thể hiện thực lực thật sự, có lẽ bà đã sớm chết.
"Ngươi là ai?" Vu Điện Điện Chủ cất giọng xuyên thấu tinh không, thăm thẳm vang vọng. Đây là Thiên Vương Điện Vương? Không giống!
Lão nhân không nói một lời, nhắm đôi mắt già nua lại, che khuất ánh sao, ông hơi cúi đầu, như rơi vào trạng thái ngủ say, khí thế trầm tĩnh như người chết, nhưng vẫn cho tất cả mọợi người một cảm giác đè nén.
Tử La Vương bọn họ nhìn lão nhân, ánh mắt phức tạp. Chiêu cuối cùng, cuối cùng vẫn phải dùng.
"Lão già này có gì đó quái lạ, cùng tiến lên!" Xích Viêm Chu Tước phát ra tiếng kêu gọi, kinh nghi nhìn lên bầu trời đầy sao, lau đi nỗi bất an đang dâng trào trong lòng.
"Nhân Tộc, là cùng tiến lên, hay là ngồi chờ chúng ta bị diệt, rồi các ngươi bị từng cái chém giết?" Cửu Đầu Thôn Thiên Mãng cảm nhận được nguy cơ lớn, chín cái đầu cùng kêu, quát tháo Nhân Tộc ở phía xa.
Tam đại hải tộc thờ ơ lạnh nhạt. Nhưng Vu Điện, Xích Viêm đảo, cùng các thế lực khác đều tiến lên, tinh khí ngút trời, sát khí tràn ngập, những kẻ cường hãn này đều giống như những ngọn núi lửa đang bộc phát, oanh động thiên hải, ngạo nghễ đứng giữa không trung, bao vây lão nhân.
"Thiên Vương Điện, xuất chiến!" Lão nhân rõ ràng đã 'ngủ say, nhưng trong thân thể lại truyền ra một giọng nói phiêu diêu.
Trong khoảnh khắc, đầy trời sao lệch vị trí, như xuyên ngang thời không bay nhanh, từng viên xẹt qua bầu trời, như lưu tinh, như thiểm điện, dày đặc chi chít hội tụ. Mỹ diệu, chói lọi, thần bí, lại càng khiến người ta bất an.
Tử La Vương, Kim Cương Minh Vương, Cửu Ngục Vương, Thiên Thu Hầu, Hỏa Linh Hầu, Bách Luyện Hầu.
"Bắt đầu đi." Tam vương ba hầu phân tán đến các vị trí khác nhau, hít sâu một hơi, bờ môi mấp máy, niệm chú gì đó. Đầy trời sao phiêu đãng, hướng về các Vương Hầu hội tụ, trong thời gian ngắn hội tụ thành chiến y sao trời, bao lấy toàn thân, mỗi người khí thế đều biến đổi, oai hùng thần tuấn, như thiên thần, trong đáy mắt cũng bắt đầu xuất hiện hình ảnh sao trời, trên trán hiện ra chữ 'Vương' và 'Hầu', cũng đều là chữ sao trời.
"Tinh Thần Chiến Trận, mở!"
Tam vương ba hầu cùng kêu, chiến y sao trời phần phật bay múa, kích động năng lượng quỷ đị, phẳng phất xâu chuỗi toàn bộ tỉnh không. Mỗi người khí thế đều trở nên phiêu điêu, thấy không rõ nhìn không thấu, như tăng vọt rất nhiều, càng giống như hòa làm một thể với thiên địa.
Hải Xà bay lên không, toàn thân mặc giáp trụ sao trời, ngạo nghễ đứng phía trước, gầm thét tinh không, hình thể lần nữa tăng vọt, biến thành một cự vật to lớn hơn bốn năm trăm mét, chắn ngang ở đó, khiến tất cả Linh Yêu và nhân loại đều cảm thấy nhỏ bé, áp lực bao trùm lên mỗi người.
Các sinh linh trong vòng hơn mười dặm nhao nhao tháo chạy, không muốn bị sóng năng lượng cuốn vào, nhưng bất kể rút lui bao xa, đều như dậm chân tại chỗ. Bọn họ… bị nhốt trong vùng tinh không này…
Bên ngoài mấy trăm cây số, Thanh Long Vương hơi biến sắc mặt, mày rậm nhíu chặt, ông dừng lại trên không, trông về phía xa nơi thiên hải va chạm. "Tinh Thần Chiến Trận?"
Sau lưng tám vị Võ Thánh kỳ quái: "Xảy ra chuyện gì?"
"Các vị, thật xin lỗi, ta đi trước một bước.” Thanh Long Vương không nói gì, đột nhiên hóa thành một đạo lưu quang, với tốc độ kinh người lướt qua thiên hải, hướng về phía xa bắn đi.
Tám vị Võ Thánh sắc mặt ngưng trọng, chẳng lẽ Cửu Ngục Vương bọn họ đã bị khốn trụ?
Mấy ngàn dặm bên ngoài, các viện quân của Thiên Vương Điện lại kinh động, dù đã mệt mỏi không chịu nổi, vẫn cắn răng bay nhanh trên bầu trời. Ánh mắt dao động, trong lòng lo lắng, cũng chấn động sâu sắc. Là Tinh Thần Chiến Trận? Đến cùng xảy ra chuyện gì? Bức bách đến mức phải thiêu đốt Sinh Mệnh lực! Là muốn liều mạng một lần sao?
"Có đại nạn!!" U Minh Vương nhìn về phía xa, khuôn mặt già nua ngưng trọng như nước, ông có thể cảm nhận được nguy cơ từ vương ấn trên lòng bàn tay.
"Không cần mang theo chúng ta, các ngươi nhanh đi." Kim Uẩn và Lãnh Vô Phong không muốn mình lại thành gánh nặng.
"Các ngươi hai người ở lại, những người khác theo ta.” U Minh Vương vung hai tay, trường bào múa tung: "Toàn bộ mở ra linh lực thuẫn, tận khả năng bảo vệ nhục thân."
"Ngươi muốn…" Các Vương Hầu và trưởng lão cùng nhau biến sắc, lập tức kích hoạt linh lực thuẫn, dùng võ pháp hỗn hợp bảo vệ thân thể.
"Thiên Lý Đằng Quang – Huyết Chú Phi Thi!" U Minh Vương đột nhiên quát chói tai, mặt mày dữ tợn, một vệt huyết mang chợt hiện ở mi tâm, nhanh chóng lan tràn ra vô số Huyết Văn, bò đầy mặt, mở rộng ra toàn thân, vô cùng tà dị. Dáng vẻ và khí thế của ông cũng bắt đầu cứng ngắc, sinh mệnh lực cũng bắt đầu biến mất, như muốn biến thành cương thi.
Bành bành bành!
Hai mươi hai đạo huyết mang từ sau lưng xông ra, vọt tới những Vương Hầu và trưởng lão còn lại trừ Kim Uẩn và Lãnh Vô Phong. Hóa thành Huyết Sắc Chú Ấn, quấn lấy toàn thân mỗi người, bao trùm lên lớp linh lực thuẫn. Huyết Chú như có nhiệt lượng nóng hổi, muốn hòa tan từng lớp linh lực thuẫn.
Trưởng lão và Vương Hầu đều cảm nhận được sức mạnh cường hãn của Huyết Chú, trong lòng giật mình, vội vàng nín thở ngưng thần, đốc toàn lực cố thủ linh lực thuẫn.
"Đi!!" U Minh Vương phát ra âm thanh không giống người thường, hóa thành lưu quang, trong nháy mắt biến mất, ngay sau đó các Vương Hầu và trưởng lão còn lại cũng bị cưỡng ép lôi đi, biến mất giữa trời biển. Tốc độ nhanh chóng, gần như đuổi kịp tốc độ ánh sáng.
Lãnh Vô Phong nói nhỏ: "Có thể gặp lại không?"
"Ngàn dặm đằng ánh sáng, Huyết Chú Phi Thi. Đây là lần đầu tiên ta thấy sư phụ dùng." Kim Uẩn nói nhỏ, bộ võ pháp này hao tổn sinh mệnh lực và Linh Hồn nghiêm trọng, đối với sư phụ đã già mà nói, không khác gì đùa với mạng. Nhưng anh có thể cảm nhận được sư phụ đang sốt ruột, phương xa… nhất định có đại nạn…