Tần Hạo để ý đến vẻ mặt của Tô Tử Huyện, trong lòng thầm cười, đúng là đàn bà. Khi ngưỡng mộ thì đốc hết lòng dạ, một khi bị tốn thương lại hận không thể đoạt mạng.
Nhưng vừa rồi Tô Tử Huyên nói quan hệ giữa nàng và Thích Nguyên Chinh chỉ là trên danh nghĩa? Chẳng lẽ giữa họ chưa có tiến triển thực chất? Nếu vậy, hắn không ngại ra tay tiếp quản.
"Giết Thích Nguyên Chinh, thay thế Thanh Bình hoàng thất, còn ý nghĩa hơn nhiều so với việc chiêu dụ hắn.
Thứ nhất, nếu các ngươi chiêu dụ, Thích Nguyên Chinh sẽ sinh kiêu ngạo, cho rằng Tổ Hoang Thần Giáo không thể thiếu hắn, dù hắn có phản bội, các ngươi vẫn phải dốc hết của cải đi cầu cạnh, dâng cả mỹ nữ đến mời chào! Sau này hắn mà tiến vào Tiên Vũ, ai còn đè đầu được hắn? Đến lúc đó các ngươi cái gì cũng phải dựa vào hắn!
Hơn nữa, ta thừa nhận Tổ Hoang Thần Giáo có rất nhiều tài nguyên, đủ sức bồi dưỡng Tiên Vũ. Nhưng có năng lực và có thể thành công hay không là hai chuyện khác nhau. Thích Nguyên Chinh bị Nhiếp Văn Thành trọng thương, đã để lại tâm ma, cái tâm ma nhỏ xíu này mà không vượt qua được, hắn vĩnh viễn chỉ dừng lại ở đỉnh phong Hoàng Vũ, các ngươi đầu tư tài nguyên chẳng khác nào đổ sông đổ biển.
Đến lúc đó, ba đại Hoàng Đạo khác đều bồi dưỡng được Tiên Vũ, chỉ riêng Tổ Hoang Thần Giáo là không, chúng ta chỉ còn nước thỏa hiệp rồi lại thỏa hiệp.
Thứ hai, nếu chúng ta không màng đến danh tiếng của Thích Nguyên Chinh, trực tiếp giết hắn, không chỉ khiến các đệ tử trong giáo cảm nhận được sự quyết đoán của giáo chủ, mà còn cho các Hoàng Đạo khác thấy rõ thái độ của chúng ta đối với kẻ 'bất trung bất nghĩa', thấy được khí phách dám ra tay của chúng ta.
Bất quá..."
"Bất quá cái gì?"
"Chúng ta không thể dùng cách vây quét hãm hại để giết Thích Nguyên Chinh, tốt nhất là chọn ra một người, dùng hình thức khiêu chiến một đối một mà giết hắn. Như vậy, chúng ta vừa thể hiện sự cường thế trước các Hoàng Đạo khác, vừa phô trương thực lực, cho họ biết chúng ta vẫn còn người có thể địch nổi Thích Nguyên Chinh."
"Việc này khó đấy." Tô Tử Huyên cảm thấy hắn nói rất có lý, nhưng không thể không thừa nhận Thích Nguyên Chinh quá mạnh, mạnh đến mức ngay cả giáo chủ cũng chưa chắc đám khẳng định có thể giết được. Đây coi như là tự mình chuốc lấy quả đắng, từ khi Thích Nguyên Chinh gia nhập Tổ Hoang Thần Giáo đến nay, Thần Giáo đã đầu tư quá nhiều tâm huyết vào hắn, gần như là hữu cầu tất ứng, mọi thứ tốt nhất đều đành cho hắn. Chỉ là, không ai ngờ sẽ có ngày, họ lại phải giết đệ tử mình đã nuôi dưỡng mấy chục năm.
"Ta có thể thử."
"Ngươi?"
"Kiếm Hồn của Thích Nguyên Chinh đã bị hủy, Thánh Kiếm cũng mất, thực lực không còn như trước. Nếu ta có thể mượn dùng Trấn Giáo sát khí của Thần Giáo, có thể liều chết đánh một trận." Tần Hạo có nắm chắc giết Thích Nguyên Chinh. Thiên kiêu như vậy với nhiều người là niềm ngưỡng vọng, nhưng với hắn, hắn có thể hạ sát thủ trong mười chiêu.
Không chỉ vậy, hắn còn có thể làm một cách khéo léo, tỉ như tỏ ra mình liều chết ác chiến, dùng sinh mệnh để bày mưu tính kế, dùng vũ khí để giết chết Thích Nguyên Chinh.
Như vậy sẽ không vì quá mạnh mà bị người ta nghỉ ngờ, lại khiến người ta tán thành thực lực và mưu kế của hắn.
Cứ như vậy, hắn càng dễ được Tổ Hoang Thần Giáo coi trọng, thậm chí xem hắn như một thiên kiêu mới để bồi dưỡng. Nếu sau đó hắn lại tỏ ra khiêm tốn, từ chối mọi vinh dự, vị trí của hắn tại Tổ Hoang Thần Giáo sẽ càng vững chắc.
Còn người phụ nữ này... chắc cũng sắp đến lúc cởi áo nới dây lưng với hắn rồi, tương lai sẽ trở thành chiếc ô che chở tốt nhất của hắn trong Tổ Hoang Thần Giáo, kiêm luôn tai mắt!
"Quá nguy hiểm." Tô Tử Huyên lắc đầu, dù nàng có thưởng thức người đàn ông này, nhưng không cho rằng hắn có thể giết Thích Nguyên Chinh, dù là liều chết. Hơn nữa, Trấn Giáo sát khí của Tổ Hoang Thần Giáo luôn do giáo chủ nắm giữ, ai dùng nó, người đó nghiễm nhiên được định sẵn là người kế nhiệm giáo chủ, mà ngay cả một người ưu tú như Thích Nguyên Chinh cũng chưa từng chạm vào Trấn Giáo sát khí.
"Ta có lẽ mạnh hơn cô tưởng tượng một chút." Tần Hạo cười nhạt, rất lịch sự đỡ lấy Tô Tử Huyên, nhắc nàng cẩn thận tảng đá dưới chân, tiếp tục nói: "Nếu chúng ta giải quyết được Thanh Bình đế quốc, các Hoàng Triều đế quốc khác sẽ cảm thấy sợ hãi, thậm chí không cần chúng ta động thủ, họ sẽ tự tìm nơi nương tựa. Đến lúc đó chúng ta không cần vội vàng tiếp nhận, cứ ép buộc thay thế một Hoàng Triều hoàng thất, là có thể triệt để trấn nhiếp ba cái còn lại, đồng thời nắm quyền kiểm soát."
Tần Hạo vừa nói, vừa cùng Tô Tử Huyên đi về phía nghị sự đại điện của Tổ Hoang Thần Giáo.
Tây Hoang!
"Phụ thân, vẫn không tìm thấy."
Sau khi Tây Hoang bị hủy diệt, nơi này bị vô tận đại dương mênh mông bao phủ. Sóng biển ở đây vô cùng dữ dội, tiếng gầm thét dữ dội như tiếng gầm giận dữ của vong hồn Tây Hoang, kéo dài không dứt.
Nhiếp Văn Thành liên tục xông xuống đáy biển, không ngừng thăm dò các vết nứt địa tầng, tìm kiếm Sát Sinh Chiến Kích của mình.
Nhưng ròng rã năm ngày trôi qua, vẫn không có kết quả.
Sát Sinh Chiến Kích bị thổi bay sau khi đầu Đế Quân phát nổ. Ngay khoảnh khắc thảm họa xảy ra, hắn đã dốc toàn lực triệu hồi Đế Hồn bên trong Sát Sinh Chiến Kích, giải phóng uy thế cường đại để bảo vệ tính mạng của phụ thân và các tộc nhân khác. Nhưng có lẽ vì năng lượng giải phóng quá mạnh, chịu đựng chấn động từ vụ nổ cũng lớn hơn, Sát Sinh Chiến Kích và họ đều bị thổi bay hàng trăm dặm.
Dù bảo toàn được tính mạng, nhưng rất nhiều người bị trọng thương đến hôn mê.
Hắn tỉnh lại vào năm ngày trước, khi tỉnh lại thì đã là thời khắc cuối cùng của đại chiến Tây Hoang, nhưng hắn không màng đến cuộc hỗn chiến đó, một mực tìm kiếm Sát Sinh Chiến Kích.
Sát Sinh Chiến Kích là Trấn Tộc chi bảo của Thiên Yêu Chiến Tộc, liên quan đến truyền thừa và tương lai của toàn bộ Thiên Yêu Chiến Tộc, nhất là trong thời điểm thiên hạ phong vân kịch biến, hai thế giới sắp va chạm này, ý nghĩa của Sát Sinh Chiến Kích càng to lớn.
“Ngươi không có bất kỳ cảm ứng nào sao?”
Tộc trưởng Thiên Yêu Chiến Tộc, Nhiếp Chiến, mặt mày nghiêm nghị, khó chấp nhận việc Sát Sinh Chiến Kích cứ như vậy mà biến mất.
"Không hiểu vì sao, trước kia lúc nào ta cũng cảm nhận được uy thế tai họa bên trong Sát Sinh Chiến Kích, nhưng bây giờ... Ta nghi là lúc đầu Đế Quân nổ tung, đã làm tổn thương Sát Hồn bên trong, khiến Sát Sinh Chiến Kích ngủ say." Nhiếp Văn Thành lắc đầu, vô cùng cố gắng tỉnh táo lại, nhưng thực sự không thể tỉnh táo nổi.
Sau khi chiến sự Tây Hoang kết thúc, tất cả Hoàng Đạo Tiên Vực rút lui, một lượng lớn Tán Tu bắt đầu tràn vào nơi này, thu thập máu tươi, tìm kiếm tàn hồn. Số lượng ngày càng nhiều, đến mức điên cuồng, không có nơi nào họ không dám bén mảng, cũng không có thứ gì họ không tìm.
Nếu Sát Sinh Chiến Kích rơi vào tay người khác, hậu quả khó lường.
“Trước hết đừng nóng vội, bình tĩnh lại cẩn thận cảm nhận. Sát Sinh Chiến Kích dù bị thương, cũng không phải người ngoài có thể nhấc lên." Mẫu thân của Nhiếp Văn Thành, đồng thời là đại trưởng lão đương thời của Thiên Yêu Chiến Tộc, Nhiếp Thanh Linh, an ủi
Nhiếp Văn Thành bỗng nhiên nghĩ đến điều gì. "Khi Tần Mệnh rời đi, Hỗn Độn Thủy Tổ từng giao chiến với người phụ nữ thần bí đến từ thế giới nguyên thủy, đã gây ra Không Gian Phong Bạo, bóp méo hư không. Sát Sinh Chiến Kích có thể đã bị vạ lây, bị cuốn vào hư không, hoặc bị chuyển dời đến nơi khác?"
Nếu Sát Sinh Chiến Kích rơi xuống gần Đạo Thiên Tiên Vực vào thời điểm đầu Đế Quân phát nổ, nó có thể bị năng lượng vụ nổ che giấu, việc sau đó hắn không tỉnh lại được và không cảm nhận được gì cũng là bình thường. Về sau, một vòng đại chiến mới bùng nổ, khu vực Tây Hoang sau cùng gần Đạo Thiên Tiên Vực đã bị chôn vùi hoàn toàn, còn có Hắc Động trên không xuất hiện bất ngờ, nói không chừng đã di chuyển Sát Sinh Chiến Kích đi nơi khác.