Hỗn Độn Thủy Tổ dẫn theo Thao Thiết xông thẳng vào Năng Lượng Tuyền Qua đang cuộn trào. Các Tiên Vực chỉ chủ tuy kiêng đè uy thế của chúng, nhưng vẫn bám theo sau, giữ khoảng cách chừng trăm đặm.
Bọn chúng muốn xem Hỗn Độn Thủy Tổ có giải quyết được Đạo Thiên Tiên Vực hay không!
Bọn chúng muốn tận mắt chứng kiến Đạo Thiên Tiên Vực bị hủy diệt!
"Toàn bộ rút về!" Tần Mệnh nhắc nhở Liệt Ngục Yêu Hoàng cùng những người khác vẫn còn đang thu thập mảnh vỡ thi thể ở bên ngoài.
Liệt Ngục Yêu Hoàng, Tử Khuê Sơn, Minh Kiều chi chủ lần lượt trở lại Đạo Thiên Tiên Vực, ai nấy đều thu hoạch đầy mình.
Màảnh vỡ tàn hồn của Tiên Vũ Hoàng Vũ thì khỏi phải nói, ngay cả xương vỡ máu tươi sau khi Đế Quân nổ tung đầu cũng được thu thập.
Nếu không phải sốt ruột trở về, có lẽ bọn họ còn tìm được nhiều hơn nữa.
"Đáng tiếc thật," Liệt Ngục Yêu Hoàng tiếc nuối. Bên ngoài chắc chắn còn sót lại rất nhiều mảnh vỡ đầu lâu. Giờ không thể mang hết đi, chắc chắn sẽ bị đám người Tiên Vực kia nhặt được. Chỉ một mảnh vụn thôi cũng có thể tạo ra một kiện siêu cấp sát khí, một giọt Đế Huyết thôi cũng có thể giúp Thiên Vũ đỉnh phong tiến vào Hoàng Vũ. Sau này, chúng sẽ gây uy hiếp cho chiến tranh thế giới mới.
"Hỗn Độn Thủy Tổ tới rồi." Sắc mặt Tần Mệnh ngưng trọng, không rõ Hỗn Độn Thủy Tổ rốt cuộc muốn làm gì.
Chẳng lẽ mười hai Tiên Vực lại định ký kết hiệp nghị mới? Hay Hỗn Độn Thủy Tổ muốn kiên định đứng về phía thế giới thứ hai?
"Vĩnh Hằng vương quốc còn xa không?” Yên Vũ Quốc chủ đứng cạnh Tần Mệnh hỏi.
"Trong vòng một ngày là tới."
"Nơi này có cầm cự được một ngày không?"
"Không đỡ nổi!" Tần Mệnh chậm rãi lắc đầu. Đây đúng là một biến cố ngoài dự kiến. Đạo Thiên Tiên Vực đã lung lay sắp đổ sau năm ngày bị năng lượng từ vụ nổ tàn phá. Đừng nói Hỗn Độn Thủy Tổ tự mình ra tay, ngay cả khi đám Hoàng Đạo Tiên Vực may mắn sống sót tập hợp lại, cũng đủ sức hủy nơi này.
"Phát huy tài ăn nói xảo quyệt của ngươi đi, dọa bọn chúng, dù sao cũng chỉ một ngày thôi, ngươi làm được mà!" Cửu Anh ghé vào tai Tần Mệnh nói.
Mọi người không khỏi trừng mất nhìn hắn. Dường như chỉ có gã này là không hề đè đặt sau khi biết thân phận của Tần Mệnh.
"Tiếp tục chữa trị pháp trận, không được thì phải liều mạng chống đỡ." Tần Mệnh thúc giục họ tiếp tục duy trì Vạn Đạo Khốn Thiên Trận.
Tử Khuê Sơn chợt lên tiếng: "Ta có một vấn đề. Giả sử chúng ta có thể kéo dài đến phút cuối cùng, Vĩnh Hằng vương quốc va chạm tới, chúng ta làm sao lên đó? Nhỡ Hỗn Độn Thủy Tổ xông về Vĩnh Hằng vương quốc thì ai cản?"
Sắc mặt mọi người kịch biến, đồng loạt nhìn về phía Tần Mệnh.
Đây đúng là một vấn đề lớn!
Trong Đạo Thiên Tiên Vực không chỉ có bọn họ là Hoàng Vũ Tiên Vũ, mà còn có Thánh Vũ trở xuống và vô số sinh linh bình thường, số lượng lên đến hàng chục triệu.
Muốn chuyển hết bọn họ đi không phải chuyện một sớm một chiều.
Nhỡ đến lúc đó đám Hoàng Đạo Tiên Vực kéo đến thì sao?
Chẳng phải sẽ thành một trận hỗn chiến?
Nhỡ Hỗn Độn Thủy Tổ va chạm Vĩnh Hằng vương quốc thì sao?
Thôn Thiên Ma Tử lại liều chết xông lên thì sao?
Tần Mệnh nói: "Không cần lo lắng, chỉ cần Vĩnh Hằng vương quốc tới, ta đảm bảo các ngươi an toàn rời đi."
"Trên Vĩnh Hằng vương quốc có cường giả của thế giới mới?" Liệt Ngục Yêu Hoàng lập tức nghĩ đến khả năng này.
Mọi người giật mình. Đúng vậy, nếu Tần Mệnh đã đưa Vĩnh Hằng vương quốc tới, chắc chắn trên đó còn có cường giả khác.
Cường giả thế giới mới... Người có đủ tư cách đến tiếp ứng sẽ có cảnh giới gì? Sẽ mạnh đến mức nào?
Liệt Ngục Yêu Hoàng và những người khác bỗng nhiên có chút mong chờ.
Hỗn Độn Thủy Tổ dẫn theo đám hung thú của Hư Vọng Tiên Vực dừng lại cách Đạo Thiên Tiên Vực hơn năm mươi dặm, không tiến thêm, mà đứng im tại chỗ.
Nhưng Dương Đỉnh Phong và những người khác bên trong Đạo Thiên Tiên Vực, qua lớp bình chướng pháp trận, vẫn cảm nhận rõ ràng được luồng sát khí mãnh liệt kia. Đối với Nhân Tộc, loại sát khí đặc hữu của Thượng Cổ hung thú này mang đến cảm giác nguy hiểm tột độ. Đối với Yêu Tộc của Phi Tiên Vực và Côn Khư Vực, đó là sự trấn áp từ huyết mạch.
"Hỗn Độn Thủy Tổ..."
Liệt Ngục Yêu Hoàng và những người khác nín thở nhìn về phía xa. Đó là yêu vật cấp Thủy Tổ chân chính, uy thế và sức ảnh hưởng không kém gì Đại Đế, một tồn tại chỉ có trong truyền thuyết.
Không ngờ, bọn họ lại được tận mắt nhìn thấy!
"Tần Diễm chưa chắc đã là đối thủ." Dương Đỉnh Phong và những người khác đều lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng. Lão tổ tông này năm vạn năm trước đã có thể nhúng tay vào chiến tranh cấp Đế, năm vạn năm ngủ say chắc chắn không hề nhàn rỗi, thực lực hẳn là đã tăng lên. Còn Tần Diễm, dù huyết mạch cường đại, chiến lực nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng dù sao cũng chỉ vừa mới đạt tới Tiên Vương.
"Có phải là đối thủ hay không thì Tần Diễm còn đang hôn mê kìa," Đồng Ngôn nói nhỏ, sẵn sàng nghênh địch.
"Hỗn Độn Thủy Tổ sao không tiến lên?" Các cường giả Tiên Vực ở xa hơn đều đang quan sát. Dù vụ nổ đầu Đế Quân đã qua năm ngày, năng lượng dày đặc vẫn còn bao trùm giữa trời đất, thậm chí không ngừng có khí tức gần như đế uy dao động, khiến bất kỳ ai trong số họ đều cảm thấy một nỗi sợ hãi không thể ngăn cản.
"Hắn hẳn là đang dò xét tình hình bên trong, càng đến lúc này càng không thể khinh thường." Một Tiên Vũ lắc đầu. Bên trong đó có phân thân của Tu La Thiên Đế, người đã hết lần này đến lần khác tạo ra kỳ tích. Mỗi khi họ cảm thấy nắm chắc phần thắng, họ lại phải nhận một thất bại thảm hại. Ngay cả lần này, họ suýt chút nữa đã bị nổ tan xác.
Hỗn Độn Thủy Tổ tuy khí thế hung hăng, nhưng cũng không thể không cẩn thận. Lần đầu tiên ra tay sau vạn năm, nếu thất bại thì ảnh hưởng đến nó và Hư Vọng Tiên Vực sẽ quá lớn.
"Hắn không chỉ đang dò xét bên trong, hẳn là còn đang liên lạc với U Minh Ma Vực và Vĩnh Hằng Tiên Vực. Chỉ khi ba bên tề tựu thì mới đảm bảo vạn vô nhất thất!"
"Ta luôn cảm thấy Tần Mệnh có thể còn có bố trí. Thân phận hắn đã bại lộ, tại sao còn ở lại đây chờ chết?"
"Có thể hắn đang dùng bản thân làm mồi nhử, để trọng thương cường giả của chúng ta. Giống như việc hắn tọa trấn Tây Hoang, khai sáng Đạo Thiên Tiên Vực này. Hơn một năm nay hắn đã tiêu hao bao nhiêu lực lượng của chúng ta, sát hại bao nhiêu Hoàng Vũ Tiên Vũ, cuối cùng còn cho nổ đầu Đế Quân, khiến chúng ta trở tay không kịp. Hiện tại, ta nghi ngờ hắn có thể đang chờ Hỗn Độn Thủy Tổ mắc câu, sau đó lôi Hỗn Độn Thủy Tổ rời khỏi đây, biến nó thành chất dinh dưỡng."
"Không phải không có khả năng!"
Họ vô cùng cảm khái. Nhớ lại những việc Tần Mệnh đã làm trong ba năm ngắn ngủi này, vị Tu La Thiên Đế này xứng đáng với đanh hiệu Tu La của mình, tàn nhẫn điên cuồng đến mức khiến mọi kẻ điên trên thế giới phải lu mờ.
Không loại trừ khả năng Tần Mệnh muốn làm một cú lớn trước khi đi.
Xem ra Hỗn Độn Thủy Tổ cũng đoán được điều này, nên không hành động tùy tiện, mà đang chờ Bất Diệt Ma Đao và Hoang Tổ Tinh Linh.
Sự giằng co im lặng cứ thế kéo dài.
Các Hoàng Đạo Tiên Vực cũng vô cùng kiên nhẫn chờ đợi. Dù sao hiện tại chuyện này không còn liên quan đến họ nữa, chỉ cần nhìn thấy Đạo Thiên Tiên Vực bị hủy diệt là được.
Từ những chiến sĩ đầy sát khí, họ biến thành đám quần chúng chờ đợi kết quả.
Dù sự chuyển đổi vai vế có chút xấu hổ và bất đắc dĩ, nhưng họ tối thiểu đã nhìn thoáng được và chấp nhận.
Đạo Thiên Tiên Vực bên trong càng kiên nhẫn hơn. Kéo dài thêm một phút, họ càng có thêm một phần hy vọng sống sót rời đi.
"Còn lại nửa ngày, ta đoán Hỗn Độn Thủy Tổ có thể đang chờ Hoang Tổ Tinh Linh và Bất Diệt Ma Đao." Tần Mệnh nhìn về phía Minh Kiều chi chủ và Kim Nguyệt Thiên Thi, dù có chút không nỡ, nhưng vẫn mở lời: "Các ngươi nên trở về U Minh Địa Ngục. Ta rất vinh hạnh được cùng các ngươi kề vai chiến đấu, cũng cảm ơn các ngươi đã nỗ lực trong thời gian dài như vậy. Nếu tương lai hai thế giới có thể cùng tồn tại, ta sẽ đến U Minh Địa Ngục thăm hỏi các ngươi."
"Chúng ta còn có thể chờ một lát nữa." Minh Kiều chi chủ nhìn Tần Mệnh. Vốn là Bất Tử Quỷ Tộc, không có tình cảm gì, giờ lại có chút không nỡ.
Những trải nghiệm trong ba năm ngắn ngủi này đã bù đắp cho năm vạn năm thống khổ của nàng, và toại nguyện trở lại Tiên Vũ Cảnh. Nàng thậm chí có một loại thôi thúc, muốn mang theo U Minh Chi Môn đi theo Tần Mệnh rời đi, cùng nhau trở về thế giới mới. Nhưng nàng rất rõ ràng, nơi này mới là thế giới của nàng, Ú Minh Địa Ngục nơi này cũng cần nàng.
"Không cần, các ngươi đã làm rất tốt rồi. Trở lại U Minh, hãy đóng U Minh Chi Môn lại, chờ đợi Thái Âm U Minh Sơn thức tỉnh."
"Ta ở lại!" Thái độ của Kim Nguyệt Thiên Thi dị thường kiên quyết. Hắn vốn là sản phẩm đặc thù sau khi U Minh khai phóng, không phải là U Minh Quỷ Tộc ban đầu. Tình cảm của hắn với nơi đó không sâu sắc, trái lại càng mong chờ thế giới mới và cuộc chiến sắp bùng nổ. Hắn muốn... trùng kích Tiên Vũ Cảnh!
"Cũng tốt! Kim Nguyệt Thiên Thi sẽ theo ta về thế giới mới."
"Vậy chúng ta... cáo từ..." Minh Kiều chi chủ không giỏi ăn nói, Địa Ngục Khuyển và những người khác càng không quen biểu đạt, đơn giản nói lời tạm biệt rồi quay người rời đi.
"Đợi một chút!” Tần Mệnh bỗng nhiên gọi họ lại.
"Còn có gì phân phó?"
"Ta có một bộ khô lâu lưu lại ở Thái Bình Quỷ Thành, nếu tương lai U Minh bạo loạn, hoặc xuất hiện bất cứ điều gì ngoài ý muốn, thay ta... để ý đến nó."
"Ngươi không mang nó đi?"
Tần Mệnh cười nhạt một tiếng, phất tay tiễn biệt, nhưng không nói thêm gì nữa.