"Ta muốn hỏi, ai là người đưa ra cái đề nghị này?”
Vực chủ Tử Vi Thánh Vực chất vấn Tiên Vực: "Máu của các ngươi không cần, lại muốn dùng máu của chúng ta? Tiên Vực cao cao tại thượng, Tiên Vũ đường đường, không còn chút mặt mũi nào sao?"
"Ai nói đề nghị này quan trọng đến vậy? Bây giờ chúng ta nên đồng tâm hiệp lực, chứ không phải chỉ trích lẫn nhau!" Vực chủ Thiên Mang Vực lạnh lùng cảnh cáo.
Động chủ Vạn Kiếp Động Thiên phẫn nộ: "Máu Tiên Vực thì không thể đổ, nhất định phải dùng máu Hoàng Đạo chúng ta? Đây là cái gọi là đồng tâm hiệp lực của các ngươi sao?"
"Chúng ta sẽ đền bù tổn thất sau." Vực chủ Thiên Loan Vực cố gắng trấn an, nhưng vừa mở miệng đã nhận lại sự phẫn nộ lớn hơn.
Cung chủ Tứ Tượng Tỉnh Cung chỉ trích: "Cuộc chiến này, xét cho cùng là ân oán giữa Tiên Vực các ngươi và Tần Mệnh. Tần Mệnh gây ra nhiễu loạn lớn như vậy, các ngươi, Thần Tộc danh giá, càng phải có nghĩa vụ giải quyết, Hoàng Đạo chúng ta chỉ là phối hợp, chứ không phải làm chất định dưỡng cho các ngươi."
Tộc trưởng Thiên Yêu Chiến Tộc càng nói thẳng: "Chúng ta đã hưởng ứng lời kêu gọi của Tiên Vực, dốc hết sức phối hợp, nhưng kết quả là gì? Đánh đến giờ, náo loạn khắp thiên hạ, mà đến nửa điểm ý thắng lợi cũng không có. Tiên Vực rốt cuộc là giấu giếm điều gì, hay là muốn mượn Đạo Thiên Tiên Vực tiêu hao chúng ta? Ta luôn hoài nghi về cuộc chiến này!"
Vạn Yêu Cấm Khu vốn kín tiếng cũng lạnh lùng tỏ thái độ: "Cho dù cuối cùng hạ được Đạo Thiên Tiên Vực, đồ vật bên trong còn chưa đủ mười hai Tiên Vực chia nhau, ba mươi Hoàng Đạo chúng ta được cái gì? Mấy cái thi thể Hoàng Vũ, hay mấy khối vũ khí rách nát? Thậm chí rất có thể chẳng được gì cả! Chúng ta theo các ngươi làm ầm ĩ đã là nể mặt Tiên Vực lắm rồi, các ngươi còn vọng tưởng thu thập huyết mạch của chúng ta? Nếu Tiên Vực cứ giữ thái độ này, Vạn Yêu Cấm Khu chúng ta sẽ cân nhắc rút khỏi cuộc chiến này."
Tất cả Hoàng Đạo Cổ Tộc từ trước đã bất mãn với cuộc chiến này. Một liên minh khổng lồ như vậy, đã dùng toàn lực, mà vẫn chậm chạp không thể hạ được Đạo Thiên Tiên Vực. Bọn họ mặc kệ Đạo Thiên Tiên Vực mạnh đến đâu, họ chỉ biết rằng liên minh Tiên Vực - Hoàng Đạo là mạnh nhất, đánh không được thì chắc chắn có vấn đề, mà là vấn đề rất lớn! Đến giờ, Tiên Vực không tự tìm cách, lại còn có ý đồ với họ, sao họ không phẫn nộ cho được!
"Đủ rồi!" Vực chủ Thiên Mệnh Vực tức giận ngăn lại những lời chỉ trích, tiếng gầm thét linh hồn thảm thiết như hàng vạn Hồn Châm bạo kích toàn trường, ép xuống tiếng ồn ào.
"Đủ? Chưa đủi Ta chịu đủ sự vô năng và những việc làm bậy của Tiên Vực các ngươi rồi!"
Tộc trưởng Kim Đồng Chiến Tộc không màng đến hồn uy cuồng liệt, chỉ thẳng mặt Vực chủ Thiên Mệnh Vực gầm lên.
"Ngươi chán sống rồi à?"
"Ngươi giết ta thử xem!" Tộc trưởng Kim Đồng Chiến Tộc hét lớn.
"Ngươi giết hắn thử xem?" Giáo chủ Tổ Hoang Thần Giáo, người Khai Tiên Nguyên, và đông đảo các thế lực Hoàng Đạo từ Khai Thiên Đạo Cung đồng loạt bước lên phía trước.
Bầu không khí hỗn loạn bỗng trở nên căng thẳng!
"Dừng tay!" Thái Thúc Hạo Thương buộc phải đứng ra can ngăn: "Đây chỉ là một cuộc vây quét, chỉ là sự khởi đầu! Nếu phía sau Tần Mệnh thật sự có Thần Sơn, một cuộc biến động lớn hơn trên thiên hạ là không thể tránh khỏi, thậm chí Đế Tổ cũng sẽ thức tỉnh, và có thể dẫn đến hỗn loạn như Thí Thần chi chiến. Ai muốn rút lui? Rút lui có thể tạm bảo toàn thực lực, nhưng đồng nghĩa với việc phải đứng trung lập trong cuộc chiến tương lai, phải tự mình đối mặt với hỗn loạn sắp tới, các ngươi chịu nổi không?"
Giáo chủ Tổ Hoang Thần Giáo nén giận đáp: "Chúng ta thà đứng trung lập, còn hơn bị Tiên Vực các ngươi xem là chất dinh dưỡng! Muốn máu của chúng ta, trước tiên hãy giao máu của Tiên Vực ra, muốn chúng ta bán mạng, Tiên Vực phải làm gương trước!"
Tộc trưởng Cửu Lê Ma Tộc trầm giọng nói: "Tần Mệnh vì sao đánh đâu thắng đó, không chỉ vì bố cục và thực lực của hắn, mà còn vì những người bên cạnh vững vàng ủng hộ hắn. Tiên Vực vì sao liên tục thảm bại, bị thiên hạ cười chê? Cũng bởi vì từ trước đến nay các ngươi vẫn vọng tưởng bảo toàn thực lực, gây họa cho đồng minh!"
Lão Kỳ Lân của Kỳ Lân Thánh Địa bước lên phía trước, hừ một tiếng: "Đừng lôi thân phận và bối cảnh của Tần Mệnh ra, còn quá sớm. Cũng đừng nói chuyện đại loạn tương lai, chúng ta tụ tập ở đây chỉ có một mục đích, đó là đầu Đế Quân! Đạo Thiên Tiên Vực vừa sụp đổ, ai còn chia của theo công lao, ai cướp được thì của người đó! Ai cướp được nhiều hơn, nhất là thi cốt Tiên Vũ, Đại Địa Mẫu Đỉnh, đầu Đế Quân, thì phải xem ai bảo toàn thực lực tốt hơn trước khi chiến đấu!"
Mâu thuẫn gay gắt của Hoàng Đạo vượt quá dự tính của Thái Thúc Hạo Thương.
Sắc mặt các Tiên Vực đều khó coi, không những không tập hợp được huyết dịch, mà còn chọc giận Hoàng Đạo Cổ Tộc.
Thôn Thiên Ma Chủ dù không muốn trêu chọc Hoàng Đạo, nhưng vì Ma Tử có thể nuốt được huyết mạch, vẫn đứng ra ra lệnh: "Ai không muốn phối hợp với Tiên Vực nữa, thì rút lui ngay. Từ hôm nay trở đi, mặc kệ là chiến tranh Đạo Thiên Tiên Vực, hay thiên hạ đại loạn, mặc kệ là Thần Sơn thức tỉnh, hay Đế Tổ phản kích, các ngươi tự cầu phúc đi, đừng vọng tưởng Tiên Vực sẽ ủng hộ các ngươi. Nhưng nếu ai nguyện ý ở lại phối hợp, Linh Bảo và thi cốt trong Đạo Thiên Tiên Vực, chúng ta tuyệt đối không keo kiệt, phần của Tiên Vực sẽ được chia sẻ."
Các Hoàng Đạo Cổ Tộc đều hùng hổ, nhưng khi Thôn Thiên Ma Chủ nghiêm túc ra lệnh rời đi, họ lại im lặng.
Bầu không khí dần bình tĩnh lại trong sự nôn nóng và hỗn loạn.
Thực ra, các Hoàng Đạo đã không còn hy vọng lấy được đầu Đế Quân, cũng không phải vì thấy được mối đe dọa của Tần Mệnh mà muốn tiêu điệt hắn. Đến tình cảnh này, họ bất đắc đĩ và bị ép buộc nhiều hơn, cũng vì không đoán được phong vân thiên hạ ngày càng nguy hiểm.
Tần Mệnh rốt cuộc có quan hệ thế nào với Thần Sơn?
Thần Sơn sẽ trở lại trước mặt chúng sinh bằng cách nào?
Đế Tổ thức tỉnh sẽ gây ra chiến tranh như thế nào?
Họ đều là chủ nhân tôn quý của Hoàng Đạo, chủ nhân Cổ Tộc, một vài quyết định sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống còn của toàn bộ tông tộc, một lựa chọn sai lầm có thể ảnh hưởng đến cơ nghiệp mà tổ tiên đã gây dựng hàng vạn năm.
Phong vân thiên hạ biến động kịch liệt, họ lại không nhìn thấu, vì an toàn nên chỉ có thể tụ tập lại sưởi ấm, ít nhất như vậy sẽ không phạm sai lầm, không mang đến tai họa ngầm cho tông môn và tộc đàn.
Thái Hư Cổ Long thấy Hoàng Đạo bình tĩnh lại, tiến lên tỏ thái độ: "Sau khi công phá Đạo Thiên Tiên Vực, Hỗn Độn Tiên Vực chúng ta sẽ không lấy bất kỳ Linh Bảo nào, không lấy bất kỳ tù binh nào, càng không lấy bất kỳ thi cốt nào."
Các Tiên Vực chi chủ còn lại sau một hồi cân nhắc ngắn ngủi, cũng liên tiếp biểu lộ thái độ.
"Ngoại trừ Tần Diễm, Tần Mệnh, đầu Đế Quân và Đại Địa Mẫu Đỉnh, còn lại đều có thể giao cho Hoàng Đạo Cổ Tộc nào nguyện ý phối hợp."
"Trong Đạo Thiên Tiên Vực có Thương Khung Vực, Phi Tiên Vực, Vũ Hồn Điện, Hỗn Độn Lôi Tộc, Hắc Vu Tộc, Hình Thiên Ma Tộc, Lăng Tiêu Thiên Quốc, Côn Khư Vực, Yên Vũ Quốc, còn có đám bộ hạ của Tần Mệnh đến từ U Minh Quỷ Tộc, Thiên Địa Môn Tây Hoang Di Tộc, tính tổng thể tương đương với mười một Đại Hoàng Đạo."
"Vũ khí, thi thể, Linh Bảo, Tiên Vực chúng ta đều không cần."
"Nhìn ta này, chúng ta không cần tất cả Hoàng Đạo Cổ Tộc phối hợp. Chúng ta chỉ cần... hai mươi hai Hoàng Đạo, sau cuộc chiến chia đều chiến lợi phẩm."
Họ nghĩ ra biện pháp tốt để kích thích Hoàng Đạo, đánh mù quáng, lực lượng khó thống nhất, càng không nhất định dốc toàn lực, chi bằng hứa hẹn lợi ích thực tế.