Vạn Giới Sân Thí Luyện!
Âm Dương Vạn Giới Sơn đang giằng co với Tổ Long vừa được Tuyệt Thế Vạn Long Đỉnh đánh thức, kiềm chế đế uy kinh khủng đang sôi trào của nó.
"Tần Mệnh này là do Thần Sơn các ngươi bồi dưỡng?"
Sau khi tỉnh lại, Tổ Long đã hiểu rõ sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Nó đoán rằng Thần Sơn không cam tâm bị chế ước, nên đã bí mật mưu đồ phản kích.
"Cứ mỗi ngàn năm vạn năm, thế giới này kiểu gì cũng sẽ sản sinh ra vài cường giả, gây ra vài trận hỗn loạn." Âm Dương Vạn Giới Sơn không nói nhiều.
“Nếu các ngươi muốn thế giới ổn định, chúng ta bảo đảm Nếu các ngươi đoán là sẽ tái khởi hỗn loạn, chúng ta sẽ phụng bồi đến cùng!" Tố Long cảnh cáo Âm Dương Vạn Giới Sơn.
"Kẻ mong muốn thế giới ổn định nhất chính là chúng ta." Âm Dương Vạn Giới Sơn không nói thêm gì, mà quay người nhìn về phía Tây Bộ Hoang Châu. Dù ở xa vạn giới, nó vẫn thấy rõ chiến sự thảm liệt ở Tây Hoang. Nếu Tần Mệnh không có chuẩn bị gì khác, e rằng sẽ không trụ được lâu.
Tám tòa Thần Sơn còn lại đều đã thức tỉnh, hoặc có thể đang bí mật chú ý nơi này, nhưng dù là ai, cũng khó có khả năng trực tiếp nhúng tay vào chiến tranh Tây Hoang, giúp Tần Mệnh một tay.
Nếu bất kỳ ai trong số họ nhúng tay, thân phận của Tần Mệnh sẽ bị bại lộ, và Thần Sơn của họ sẽ là nơi đầu tiên hứng chịu nghi vấn từ chúng sinh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến lực lượng Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn. Đến lúc đó, Đại Đế thoát khốn, người gánh chịu hậu quả sẽ là Tần Mệnh.
Trong mấy tháng cuối cùng này, chỉ có thể dựa vào chính Tần Mệnh.
Tổ Long không hỏi thêm, từ không gian mênh mông, ngắm nhìn chiến trường phương xa.
Nó muốn xem Tần Mệnh có thể trụ được bao lâu, và sẽ kiên trì đến kết quả như thế nào.
Chỉ cần có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Tần Mệnh có liên hệ với Thần Sơn, nó sẽ toàn lực chống cự Âm Dương Vạn Giới Sơn, trùng kích thế giới hư không, và các Đại Đế ở khắp nơi sẽ thức tỉnh.
Thế giới trầm tịch năm vạn năm, cũng phát triển năm vạn năm. Các Tiên Vực đã tích lũy lượng lớn tài nguyên, trù bị cho ngày nào đó trong tương lai, để giúp những Đế Tổ như họ thoát khỏi Thần Sơn. Quan trọng hơn, năm vạn năm qua, sự kính sợ của chúng sinh đối với Thần Sơn không ngừng suy yếu, cũng tương đương với việc suy yếu Tín Ngưỡng Chi Lực của Thần Sơn.
Tiên Vực hiện tại không còn là Tiên Vực năm xưa.
Thần Sơn hiện tại cũng không còn là Thần Sơn năm xưa.
Nếu Thần Sơn muốn phá vỡ cân bằng, đó chẳng khác nào tự rước nhục!
Ngày 10 tháng 2!
Sau ba ngày một vòng thế công mới kéo dài không ngừng, cuộc tấn công hủy thiên diệt địa đột ngột dừng lại.
Các cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực liên tiếp rút lui, ngoại trừ một bộ phận Tiên Vũ ở lại cảnh giới, phần lớn Tiên Vũ Hoàng Vũ đều rời đi.
"Xảy ra chuyện gì?”
Các cường giả trong Đạo Thiên Tiên Vực không hề buông lỏng, ngược lại càng căng thẳng hơn, kiên thủ các pháp trận, cảnh giác nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
Đang đánh mà đột nhiên rút lui, điều này tuyệt đối không bình thường.
Chẳng lẽ thấy đánh lâu không xong, nên quyết định dùng thủ đoạn đặc biệt?
Tử Khuê Sơn, Cửu Anh, Liệt Ngục Yêu Hoàng, Triệu Lệ, Hỗn Thế Chiến Vương tạm thời rời khỏi pháp trận, xông về Đại Địa Mẫu Đỉnh nguy nga.
"Chẳng lẽ là muốn Hiên thủ hủy diệt Tây Hoang?”
Tóc trắng của Tử Khuê Sơn xõa tung, diện mục dữ tợn như một con cuồng thú, tràn ngập khí thế kinh khủng, nhưng hàng lông mày nhíu chặt thể hiện sự khẩn trương của hắn.
"Dù cưỡng ép phá hủy địa tầng tốn rất nhiều thời gian, nhưng chỉ cần họ phá hủy thêm vài ngàn dặm, có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến phòng ngự của Đại Địa Mẫu Đỉnh." Yên Vũ Quốc chủ cũng nghĩ đến điểm này, hủy Tây Hoang chẳng khác nào hủy cơ sở của Đại Địa Mẫu Đỉnh, lực phòng ngự chắc chắn sẽ nhanh chóng suy yếu.
"Không thể nào, nếu rút lui trên phạm vi lớn ra ngoài vạn dặm, những kẻ ở lại bên ngoài sẽ luôn bị chúng ta uy hiếp. Nếu họ lưu lại một nhóm, nghĩa là những kẻ rời đi chỉ tạm thời rời đi, và sẽ sớm quay lại." Ngũ Thải Phượng Hoàng phỏng đoán.
"Chẳng lẽ là muốn dùng biện pháp gì để thôi động Đế binh?" Hỗn Thế Chiến Vương kiêng kỵ nhất là những Đế binh bên ngoài.
Liệt Ngục Yêu Hoàng nói: "Họ không phải không muốn thôi động Đế binh, mà là đại chiến của hơn mười Tiên Vũ liên hợp tạo ra năng lượng quá mạnh. Nếu họ không khống chế được Đế binh, một khi Để binh bị xung kích mà thức tỉnh mạnh mẽ, sẽ rất đễ phản chấn họ, giống như Âm Ngục trước đó. Thêm vào đó, Tần Mệnh còn ngụy trang một Huyền Thiên Thánh Địa, càng có thể trọng thương Đế binh của họ.”
Tần Mệnh chậm rãi lắc đầu: "Ta có một dự cảm vô cùng không tốt."
"Về phương diện nào? Thử thôi diễn một chút đi, nếu không thể đẩy ra cụ thể, thì nhìn cái mơ hồ cũng được." Cửu Anh thúc giục Tần Mệnh. Lần này hắn thực sự hơi sốt ruột, có lẽ vì yêu thú trời sinh mẫn cảm với nguy hiểm. Ngay từ đầu trận chiến này, hắn đã có cảm giác không bình thường. Dù Hoàng Đạo Tiên Vực bên ngoài điên cuồng và hung hãn, đánh cho họ không thở nổi, nhưng vẫn có cảm giác là lạ ở đâu đó.
"Không tính ra được, nhưng ta cảm thấy chúng ta sắp gặp đại phiền toái."
"Vậy ngươi nói thẳng cho ta biết, ngươi còn bố trí gì khác không?" Cửu Anh hỏi lại, giờ đã sắp không chịu đựng nổi nữa, nếu còn có đại phiền toái, họ chỉ còn chờ bị tàn sát thôi.
Yên Vũ Quốc chủ và những người khác đều nhìn về phía Tần Mệnh, mong đợi hắn có thể mang đến kỳ tích.
Tần Mệnh do dự mãi: "Tùy tình hình."
"Còn tùy tình hình thế nào nữa! Ngươi nói đi chứ!" Cửu Anh thực sự sốt ruột, đến lúc này rồi, còn không cho chút lòng tin.
"Chỉ có con ta, Tần Diễm."
"Nó bây giờ còn chưa tỉnh, có thể làm gì?" Họ cau mày. Tần Diễm quả thực rất mạnh, nhưng nhiều nhất là lấy một địch hai, hoàn toàn không thể nói đến chuyện phá cục. Hơn nữa, cục diện hiện tại chỉ thích hợp buông tay, đất dụng võ của Tần Diễm càng ít.
"Xác định chỉ có Tần Diễm?”
"Xác định."
"Không còn gì khác?"
"Không còn!"
"Vậy chúng ta xong rồi." Cửu Anh trợn mắt, quay đầu nhìn Liệt Ngục Yêu Hoàng: "Đến lúc chết, hai ta chôn chung một chỗ đi, ta chưa cưới, ngươi chưa gả, coi như là vui vẻ, khỏi phải cô độc."
"Cút!!" Liệt Ngục Yêu Hoàng gào lên. Đến lúc nào rồi mà cái tên Cửu Đầu Trùng này còn có tâm trạng đùa giỡn.
Chiều hôm đó, từng tiếng ma âm thê lương vang vọng khắp đất trời, từ phương xa giáng xuống, quanh quẩn giữa vô tận thiên địa.
Ma âm xuyên thấu qua pháp trận Đạo Thiên Tiên Vực, tràn ngập giữa sơn hà hỗn độn, phiêu diêu mà rung động linh hồn, khiến người ta ý thức hoảng hốt, khí huyết không thông.
"Đây là âm thanh gì?"
Mọi người cảnh giác, cố gắng giữ vững ý thức thanh minh, nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
Triệu Lệ đứng trên đỉnh Đại Địa Mẫu Đinh, cau mày, cẩn thận lắng nghe ma âm lớn.
Ma âm phiêu diêu, như có như không phiêu đãng, phảng phất vượt qua thời không mà đến, lại như phiêu đãng trong hư vô vô tận, vừa thê lương vừa hùng hồn, thấm vào lòng người.
Phảng phất toàn bộ thế giới đều bao phủ dưới ma âm.
"Có nghe ra được gì không?" Hỗn Thế Chiến Vương nhìn Triệu Lệ.
Triệu Lệ lặp đi lặp lại lắng nghe, rồi chậm rãi lắc đầu. Loại ma âm này không giống lắm với Ma Văn cổ xưa của Dạ Ma tộc.
Họ lại đều nhìn về phía Tần Mệnh.
Tần Mệnh nhắm mắt lại, cẩn thận lắng nghe ma âm mơ hồ, hàng lông mày nhăn càng chặt, hít sâu một hơi. "Ma âm này..."
"Sao vậy?"
"Lẫn vào Sinh Tử chi bí, rất giống minh văn trên Tang Chung."
"Sinh Tử chi bí? Chẳng lẽ họ còn muốn đánh chết chúng ta?" Cửu Anh nhịn không được bực tức, có gì thì nói rõ ra đi chứ.
"Chẳng lẽ là Đế binh nào đó của Ma Tộc muốn thức tỉnh toàn diện?" Tử Khuê Sơn đoán, Hoàng Đạo Tiên Vực đột nhiên triệt thoái phía sau, rất có thể vì muốn dẫn phát một loại ty năng lớn nào đó, nên họ trốn ra khoảng cách an toàn.
"Tây Hoang có bao nhiêu sinh linh?" Tần Mệnh đột ngột hỏi.
Trầm Hoành Đồ, môn chủ Thiên Địa Môn, phối hợp trấn thủ Đại Địa Mẫu Đỉnh nói: "Cái này khó mà ước tính. Trước đây, Tây Bộ Hoang Châu chúng ta vì tông tộc phân cấp rõ ràng, thế cục tương đối ổn định. Quan trọng là quy định 'Ma Tộc không vào Tây Hoang', khiến nơi này an toàn hơn những nơi khác, nên số lượng Nhân Tộc và Yêu Tộc nhiều hơn các Hoang Châu còn lại.
Nhưng từ khi Đạo Thiên Tiên Vực thành lập, thế cục Tây Hoang trở nên loạn lạc, nhiều thế lực lựa chọn rời đi, nhiều Yêu Tộc cũng vào Hoang Hải. Nhưng người bình thường chỉ chuyển đến nơi tương đối an toàn, hẳn là chưa rời khỏi Tây Bộ Hoang Châu."
"Ngươi nói sinh linh là chỉ cái gì?" Yên Vũ Quốc chủ hỏi. Phạm vi sinh linh quá lớn, ngoài Nhân Tộc, Yêu Tộc ra, còn có côn trùng, tôm cá, chim tước, hoa cỏ, cây rừng...
"Ta nghi ngờ họ muốn huyết tế Tây Hoang.”
"Cái gì??"