“Nhanh lên! Nhanh lên! Không muốn ở lại làm lương thực thì mau chân lên."
Cửu Anh gào thét trên không trung, đôi cánh khổng lồ dài vạn mét tạo nên những cơn lốc dữ dội. Chín cái đầu như chín con Cự Long, tỏa ra Yêu Khí ngập trời. Tất cả Thiên Vũ, Thánh Vũ đang chạy trốn phía trước đều bị nó túm lên lưng, cùng nhau lao về phía trước.
Tử Khuê Sơn, Liệt Ngục Yêu Hoàng cùng vô số tộc nhân khác đang cố gắng chạy trốn khỏi các hướng.
"Tiên Vực Hoàng Đạo đuổi tới rồi! Nhanh! Nhanh!"
Đám Thiên Vũ, Thánh Vũ hỗn loạn la hét, cuống cuồng bỏ chạy. Họ đã cố gắng đến tận giờ phút này, không ai muốn chết vào phút cuối.
"Giết! Giết! Giết!”
"Không thể để Tần Mệnh mang theo sự khuất nhục của Tiên Vực Hoàng Đạo rời đi!"
"Nhất định phải khiến chúng trả giá đắt!"
Thái Hư Cổ Long sau một thoáng chần chừ liền đồng loạt bay lên, gần như phát điên lao thẳng về phía Đạo Thiên Tiên Vực, quyết ngăn cản Tần Mệnh. Tiếng gầm giận dữ vang vọng, mỗi Hoàng Đạo, mỗi Tiên Vũ đều như một vầng thái dương rực rỡ, bùng nổ cầu vồng, ánh sáng chói lòa, năng lượng dao động làm rung chuyển cả đất trời.
"Ầm ầm..."
Hồng Mông Chi Khí xung quanh Vĩnh Hằng Vương Quốc bỗng trào đâng, tựa những đòng sông khổng Iồ, dựng đứng cao vạn mét, bùng nổ vô tận quang mang, không phân biệt mà oanh kích xuống, ngăn cản Thái Hư Cổ Long đến gần.
Nhưng dù là Thái Hư Cổ Long, Thôn Thiên Ma Chủ hay các cường giả Tiên Vực, Hoàng Đạo khác, tất cả đều như phát cuồng, liều mạng tránh né sự cản phá của Hồng Mông Chi Khí, dốc toàn lực tấn công, bộc lộ thực lực thật sự. Họ gầm thét, điên cuồng xông vào Đạo Thiên Tiên Vực, tiến thẳng vào khu vực trung tâm.
Dù đã bị thương trong vụ nổ vài ngày trước, nhưng dưới sự điên cuồng này, họ vẫn bộc phát ra uy thế mạnh nhất.
Một Tiên Vũ vung Chiến Mâu, đâm thủng bầu trời, chiến ý cuồn cuộn hòa cùng khí lãng từ Chiến Mâu, tựa một con Thanh Long.
Một Cự Ma xoay chuyển Chiến Chùy, vung ra một kích kinh diễm, ma đạo uy áp được phát huy đến mức tinh tế nhất, tựa một mảnh Tinh Vực cổ xưa ép xuống phương xa, rung động kinh thiên, mịt mờ vô cùng.
Một mãnh thú tuyệt thế đăng mãnh phi thường, đôi mắt bùng nổ ánh sáng hủy diệt, khí tức bên trong tựa như Khai Thiên Tích Địa, chỉ cần nhìn thoáng qua cững có thể tan nát Thần Hồn.
Những Thiên Nữ xinh đẹp bay múa trên bầu trời, gào thét không ngừng, tế ra tầng tầng kiếm khí, sát khí ngập trời, ngàn vạn đạo kiếm khí cuộn về một hướng.
Lại có vô thượng Đạo Tôn, dùng máu tươi làm dẫn, dẫn bạo phiến đá cổ xưa trong tay, quang mang sôi trào bên trong hiện ra một tiểu thế giới mơ hồ, tựa như tái hiện một thời không từ Thái Sơ, bên trong núi sông linh tú, hào quang bốc hơi giữa những đỉnh núi, như một chốn tiên cảnh với đủ loại Linh Cầm Thụy Thú ẩn hiện.
Thái Thúc Hạo Thương xông lên phía trước, Huyết Đao trong tay sáng rực vạn trượng, tựa có thể quét ngang mọi cấm chế, mở lại đại đạo giữa đất trời.
Nhưng ngay khi họ xông vào Đạo Thiên Tiên Vực, muốn triển khai truy kích đồ sát, bốn đầu cự thú dưới lòng đất Vĩnh Hằng Vương Quốc kịch liệt cuộn trào, như sống lại, Yêu Khí ngút trời, cả bốn đầu cùng hướng về trung tâm, phát ra một tiếng hét giận dữ kinh thiên động địa.
Một đạo cường quang từ khu vực trung tâm mà chúng đang hướng về rơi xuống, xé rách tất cả, bỗng giáng lâm xuống không trung Đạo Thiên Tiên Vực.
Quang mang nổ tung, hiện ra một nam tử oai hùng, tóc đen rối tung, ánh mắt sắc lạnh, toàn thân Huyết khí bành trướng, tỏa ra uy thế vô cùng vô tận.
Yêu Khí sôi trào từ bốn đầu cự thú nhanh chóng tụ lại, vờn quanh xung quanh hắn, hóa thành chín Chân Long, chín Tiên Hoàng, chín Bạch Hổ, chín Huyền Vũ.
Tiếng gầm thét kinh thiên động địa, sát uy rung chuyển cả bầu trời!
Ánh sáng che trời, thú rống vô biên, tôn lên hắn như một Thiên Đế lâm thế.
Ngay cả Yên Vũ Quốc chủ và những người khác đang bỏ chạy ở xa cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi, huyết mạch và Linh Hồn đều run rấy, không kìm được mà quay đầu nhìn
"Lui!"
Nam tử chính là phân thân của Tần Mệnh, được chân thân Tần Mệnh giao phó một đạo Đế Hồn chân chính.
Một tiếng hét vang dội xé tan không gian, trong vòng trăm dặm, đất trời sụp đổ, như nước sôi, tạo thành một tai họa đáng sợ.
Núi lở, đất nứt, bầu trời nổ tung, sinh linh diệt vong.
Thái Hư Cổ Long đang định xông lên đều bị sóng âm khủng bố bao phủ, toàn thân huyết nhục vỡ vụn, như bị thiên đao vạn quả, kêu thảm thiết bay ra ngoài.
Tử Thiên Kỳ và những người khác ánh mắt dao động, khó giấu sự rung động, nhưng rất nhanh họ hoàn hồn, tiếp tục điên cuồng bỏ chạy.
"Tần Mệnh!" Thái Hư Cổ Long lảo đảo rút lui ra ngoài mấy chục dặm, toàn thân máu thịt be bét, kinh hãi nhìn về phía thân ảnh kia.
Đây không đơn giản chỉ là một phân thân.
"Lui!" Tần Mệnh lần nữa hét lớn, một chữ này tựa như mệnh lệnh của trời xanh, khiến chúng sinh kinh hãi. Xung quanh hắn dị tượng ngổn ngang, kịch liệt diễn hóa, Cửu Long, Cửu Hoàng, Cửu Hổ, Cửu Huyền, tất cả cuồn cuộn, tôn lên hắn như Thần Ma lâm thế, Khí Thôn Sơn Hà, đại dương mênh mông cũng muốn sụp đổ.
Tất cả các chủ nhân Tiên Vực đều kinh hãi, không dám tiến lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh kinh khủng kia.
Cuộc ác chiến trên không trung ngày càng nghiêm trọng, Hỗn Độn Thủy Tổ tái xuất sau năm vạn năm, thể hiện uy thế kinh khủng. Tựa như có ta vô địch, độc tôn thế gian. Hắn ngày càng bá khí, cường thế và chủ động, gần như muốn áp chế Tinh Linh Nữ Hoàng.
Nhưng uy thế của Tinh Linh Nữ Hoàng không phải Hỗn Độn Thủy Tổ muốn áp chế là có thể áp chế, uy thế gần như Thần Sơn không ngừng đẩy lùi Hỗn Độn Thủy Tổ, Thiên Tổ Chiến Kích được Tần Mệnh tế luyện lại càng thần uy vô cùng, đè sập và phá diệt tất cả.
"Chính là lúc này!"
Tần Lam sau khi chuyển đi phần lớn cường giả, đón đầy trời triều dâng phóng tới Tinh Linh Nữ Hoàng, ném Không Gian Chi Nhận về phía Nữ Hoàng.
_^ Ấm ầml
Không Gian Chi Nhận đến tay Tinh Linh Nữ Hoàng, đột nhiên bộc phát uy thế rung động chúng sinh, tựa như Vạn Tuế Sơn biệt vô âm tín thức tỉnh, phá tan cánh cổng tuế nguyệt cổ xưa, xuất hiện trên chiến trường.
Tinh Linh Nữ Hoàng từ Không Gian Chi Nhận dẫn dắt ra vô tận triều dâng không gian, tựa như trăm vạn Cự Long hoành không, thanh thế kinh thiên, lớp trước ngã xuống lớp sau tiến lên va chạm với Thiên Tổ Chiến Kích.
Toàn bộ bầu trời đều đang vì đó sôi trào, hỗn loạn và vặn vẹo, to lớn vừa kinh khủng.
Thiên Tổ Chiến Kích dưới những va chạm liên tiếp trở nên quang mang vạn trượng, uy năng cái thế.
Tựa như toàn bộ lục địa đè ép xuống, ngàn đặm sơn hà còn sót lại của Tây Hoang sát na sụp đổ.
Vết nứt tung hoành lan tràn, sâu gần địa tầng.
Đại dương mênh mông hung hãn ngoài ngàn dặm theo vết nứt tràn vào phế tích Tây Hoang, điên cuồng lao tới, oanh minh vang vọng đất trời.
Thiên Tổ Chiến Kích thành tựu Thượng Cổ đệ nhất trọng khí, sau khi được Tần Mệnh tế luyện càng khủng bố hơn, có thể đè sập hư không, nhưng dưới sự thúc đẩy cường thế của Không Gian Chi Nhận, mà lại Tinh Linh Nữ Hoàng trong nháy mắt đánh ra chín ngàn chín trăm đạo thế công.
Hỗn Độn Thủy Tổ cường thế ngăn cản, nhưng Hỗn Độn Lôi đình, Hỗn Độn Thiên Hỏa, Hỗn Độn Chân Nguyên, Hỗn Độn biến thành Hồng Mông chi quang vân vân, toàn bộ sụp đổ, bị đánh rắn rắn chắc chắc vào thân thể, sống sờ sờ sụp ra một cái lỗ máu. Chỉ bất quá trong thân thể hắn không phun ra máu tươi, mà giống như một thế giới đổ sụp, xông ra khí lãng hủy diệt, cuồn cuộn bầu trời.
Tinh Linh Nữ Hoàng dùng sức nắm chặt Thiên Tổ Chiến Kích, cách không chỉ về phía Hỗn Độn Thủy Tổ đang tháo chạy: "Ta tại thế giới mới chờ ngươi tái chiến!"
"Thủy Tổ! !" Thiên Thỏ và những người khác kinh hãi rống to.
"Ngọa tào..." Cửu Anh và những người khác tròng mắt suýt lồi ra ngoài, khó có thể tin nhìn Hỗn Độn Thủy Tổ bị đánh lui.
Thái Hư Cổ Long và những người khác đều khó có thể tin nhìn lên không trung, nữ nhân đầy Huyết Hà này rốt cuộc có lai lịch gì? Vậy mà có thể đẩy lui Hỗn Độn Thủy Tổ gần như Bán Đế trong lòng bọn họ? Đây là ở thế giới của bọn họ, nếu đến thế giới mới thì sao, lại là uy thế gì?
Thế giới mới còn có mấy nhân vật ngưu bức như vậy?
Tần Mệnh lại nhìn sâu vào Hỗn Độn Thủy Tổ bị trọng thương.
Giờ khắc này, Hỗn Độn Thủy Tổ đã lùi xa mấy chục dặm, cũng đúng lúc liếc tới một ánh mắt, ánh mắt chạm nhau với Tần Mệnh.
Ánh mắt Tần Mệnh hơi ngưng tụ, ngầm hiểu, nhanh chóng rút lui về phía sâu trong Đạo Thiên Tiên Vực.
"Chuẩn bị rút lui!"
Tần Mệnh cuồng hống, đánh thức những người còn đang đấm chìm trong cơn chấn động.