“Ngõ Thải Phượng Hoàng đột phá rồi sao?" Tần Mệnh hỏi Dương Đỉnh Phong. Lúc trước, khi cùng Thương Khung Vực ước định, hắn thật không ngờ sẽ có ngày này. Nhưng sự đã rồi, hắn chỉ có thể ngồi xuống nói chuyện cho ra nhẽ.
"Ngũ Thải Phượng Hoàng đã đột phá. Phi Tiên Vực dồn rất nhiều tài nguyên vào nàng, khiến cho việc phục sinh Viễn Cổ Thương Loan cũng bị ảnh hưởng. May mắn là sau đó Phi Tiên Vực liên thủ với Thương Khung Vực tập kích Tổ Hoang Thần Giáo, đoạt được lượng lớn Linh Bảo, đem tất cả đặt vào Viễn Cổ Thương Loan. Ta chưa gặp Viễn Cổ Thương Loan, nhưng nghe nói nó đã có dấu hiệu thức tỉnh, đồng thời cảnh giới khí tức đang nhanh chóng khôi phục."
"Thương Khung Vực thì sao?"
"Có một tin tốt, vị Phượng Vân lão tổ của họ vừa chính thức xuất quan mấy ngày trước. Tính cả ba người còn lại, Thương Khung Vực hiện có tới bốn vị Tiên Vũ! Đám gia hỏa này thật lợi hại, không hổ là Hoàng Đạo số một!"
Dương Đỉnh Phong có lý do để kích động. Tính cả Viễn Cổ Thương Loan sắp thức tỉnh, hắn xem như đã lôi kéo được bảy vị Tiên Vũ về cho Đạo Thiên Tiên Vực! Hoàng Vũ thì có tới mười tám vị! Thiên Vũ, Thánh Vũ thì khỏi phải nói!
Nếu Tần Mệnh thật sự ổn định được hai Đại Tiên Vực, họ hoàn toàn có thể nâng cao lực lượng phòng ngự của Đạo Thiên Tiên Vực lên cực hạn. Không chỉ Đại Địa Mẫu Đỉnh khống chế pháp trận thủ hộ sẽ trở nên võ cùng vững chắc, mà tứ đại Hoang Cổ tuyệt trận còn có thể tái hiện uy lực chân chính, tận dụng toàn bộ lực lượng của Đạo Thiên Tiên Vực và gia tăng sức mạnh
Không lâu sau, Tử Thiên Kỳ, Tử Linh Điệp, Tử Cẩm Thiên, Tử Thành Hóa, Tử Khuê Sơn, Tử Phượng Vân, cùng Liệt Ngục Yêu Hoàng, Ngũ Thải Phượng Hoàng đã tới Đạo Thiên Tiên Vực.
"Vất vả rồi, mời vào..."
Tần Mệnh cùng Dương Đỉnh Phong và những người khác mở pháp trận, nghênh đón họ vào Đạo Thiên Tiên Vực.
Các tộc cường giả bên trong Đạo Thiên Tiên Vực cũng phấn chấn hoan hô. Tin vui này quá lớn, họ có cảm giác như đang mơ.
Hoàng Đạo số một và Hoàng Đạo số ba cơ đấy, những thế lực đám thách thức cả Tiên Vực!
Hôm nay lại gia nhập Đạo Thiên Tiên Vực của họ!
Chưa bao giờ họ lại có lòng tin thủ vững Đạo Thiên Tiên Vực như hôm nay.
"Ngưỡng mộ đã lâu." Tử Thành Hóa và mấy vị lão tổ cẩn thận quan sát Tần Mệnh, kẻ đã đảo lộn phong vân thiên hạ, đồng thời ép Thương Khung Vực của họ phải đánh một canh bạc vận mệnh.
Tử Thiên Kỳ và những người khác thì ngắm nhìn Đại Địa Mẫu Đỉnh nguy nga, rộng lớn, hùng vĩ, rung động và thán phục, trong lòng miễn cưỡng coi như có thêm chút sức mạnh.
z . + . + r3 h ^ . 3 ^ ^ 4 Khí tức nặng nề của Đại Địa Mẫu Định ập đến từ rất xa, khiến họ cảm nhận sâu sắc sự nặng nề và mênh mông đó.
Khí lãng cuồn cuộn tuôn ra không ngừng, xuyên qua nắp đỉnh mà rơi xuống, giống như hàng trăm thác nước treo lơ lửng, ù ù bên tai.
Đứng trên không quan sát, Đại Địa Mẫu Đỉnh vẫn chỉ lộ ra một nửa, nửa còn lại chôn sâu dưới địa tầng, lan tỏa ra tứ phía những Linh Mạch chằng chịt, giống như huyết quản kết nối với toàn bộ Tây Hoang đại lục.
Họ vừa đi vừa trò chuyện, đến đại điện sâu trong Đạo Thiên Tiên Vực.
Vừa ngồi xuống, sắc mặt Tử Thiên Kỳ đã trở nên nghiêm túc, đi thẳng vào vấn đề: "Đế Quân đầu có trấn áp được vào Đại Địa Mẫu Đỉnh không?"
Họ tuy đi chuyển cả tộc, lại phối hợp với lực lượng của Đạo Thiên Tiên Vực, nhìn rất hùng mạnh, nhưng phải đối mặt với Hên minh Tiên Vực Hoàng Đạo, với sự vây quét của cả
Thực lực của họ mạnh hơn nữa cũng không thể mạnh hơn liên quân mười hai Tiên Vực và những Cổ Tộc Hoàng Đạo kia.
Cho nên Đạo Thiên Tiên Vực nhất định phải có một sức mạnh đặc biệt, cực kỳ mạnh mẽ, hoặc có thể phá cục, hoặc có thể phòng thủ!
Hiện tại xem ra, thứ có thể lợi dụng chính là Đại Địa Mẫu Đỉnh và Đế Quân đầu.
"Tần Mệnh, thời gian cấp bách, tình hình cụ thể chúng ta đều rõ. Không cần nói những lời vô nghĩa, chúng ta chỉ muốn nghe lời thật, đơn giản, sáng tỏ và chính xác." Tử Khuê Sơn hùng tráng, uy mãnh, tóc bạc trắng xõa tung càng thêm trương dương, nhưng diện mạo xấu xí lại lộ vẻ hung thần ác sát, khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình, chưa kể khí thế Tiên Vũ bức người.
Tử Thành Hóa, Tử Phượng Vân không hề khách khí, thần tình nghiêm túc nhìn Tần Mệnh, bởi vì việc này liên quan đến vận mệnh cả tộc, họ cần một câu trả lời chắc chắn, còn lễ nghĩa thì để sau.
Tần Mệnh lắc đầu: "Không dễ khống chế nếu trấn áp trực tiếp Đế Quân đầu vào Đại Địa Mẫu Đỉnh, thậm chí còn có thể làm tổn thương Đại Địa Mẫu Đỉnh. Ta có thể hấp thụ đế huyết bên trong, không ngừng kích thích Đại Địa Mẫu Đỉnh, kích hoạt tối đa uy lực pháp trận thủ hộ, nâng cao lực phòng ngự lên cực hạn.
Nhưng để kích phát uy lực của Đại Địa Mẫu Đỉnh, cần năm vị Tiên Vũ, hai mươi vị Hoàng Vũ, liên thủ phối hợp với ta, tiếp nhận sự điều khiển của ta. Mặt khác, chúng ta còn có tứ đại tuyệt trận, nếu vận dụng thỏa đáng, điều khiển bởi những cường giả có cảnh giới đủ cao, hoàn toàn có thể phóng thích ra lực phản kích mạnh mẽ, quấy nhiễu thế công của Tiên Vực Hoàng Đạo. Vạn Đạo Khốn Thiên Trận, cần..."
Tần Mệnh đang giới thiệu thì Liệt Ngục Yêu Hoàng ngắt lời: "Ta nghĩ Tử Khuê Sơn vừa nói rõ rồi, chúng ta muốn lời thật đơn giản, sáng tỏ và chính xác, những bố trí này để sau!"
Tử Thiên Kỳ và những người khác trầm mặt, nhíu mày nhìn Tần Mệnh.
Không trách họ có ngữ khí mạnh mẽ, vì tất cả đều chịu áp lực rất lớn.
Di chuyển cả tộc là điều có thể hiểu được. Với khí thế hiện tại của mười hai Tiên Vực, hoàn toàn có khả năng như Tần Mệnh dự đoán, liên hợp lại và lần lượt hủy diệt Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực của họ.
Cho nên họ buộc phải di chuyển!
Nhưng tình cảm thì không cho phép, dù sao đó là tộc địa họ đã gây dựng hàng vạn năm, đời đời kiếp kiếp bỏ ra vô số tâm huyết. Từ bỏ nơi này chẳng khác nào từ bỏ Tổ Địa, từ bỏ cội nguồn! Đối với một Hoàng Đạo cố thủ một nơi mà nói, đây là một mạo hiểm cực lớn, và tuyệt đối không có đường lui.
Về phía Thương Khung Vực, nếu không phải Phượng Vân lão tổ xuất quan đột phá mấy ngày trước, chính Tử Thiên Kỳ cũng không hạ lệnh di chuyển cả tộc.
Về phía Phi Tiên Vực, Viễn Cổ Thương Loan đang ở thời khắc mấu chốt của việc thức tỉnh, lúc này cưỡng ép chuyển di chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm. Nếu không phải chữa trị Vạn Hỏa Tế Tràng, Liệt Ngục Yêu Hoàng cũng không đám mạo hiểm đến vậy, dù vậy, nàng vẫn phải nhận vô số câu hỏi từ Phượng Hoàng. Từ khi quyết định đến khi đi chuyển cả tộc, thậm chí trên đường đi, đều có những lời nhắc nhở điên cuồng về cái giá của sự mạo hiểm.
Họ vội vàng đến đây chính là muốn Tần Mệnh giải thích, muốn một phương pháp để họ tin phục, và có thể thuyết phục cả tộc.
Liệt Ngục Yêu Hoàng và tất cả những người khác nhìn Tần Mệnh. Ngươi chẳng phải luôn tạo ra kỳ tích sao? Hôm nay chúng ta cũng cần ngươi tạo ra một kế hoạch hành động kỳ tích!
"Chúng ta chỉ có thể ngạnh kháng! Không có biện pháp khác!"
"Ngạnh kháng bao lâu?"
"Từ khi ta đánh Tang Chung đến giờ, đã hơn mười ngày. Chúng ta chỉ cần ngạnh kháng thêm tám mươi ngày, ít nhất cũng phải bảy mươi ngày."
"Sau đó thì sao?"
"Rời khỏi nơi này."
Trong đôi mắt hẹp dài của Tử Thành Hóa lóe lên hàn quang lạnh lẽo, ngữ khí không nặng, nhưng lại lộ ra sự bất thiện: "Có rời khỏi được không? Chúng ta kiên trì càng lâu, lửa giận của mười hai Tiên Vực càng lớn, cường giả tụ tập đến đây càng nhiều, vây chặt Đạo Thiên Tiên Vực, không có đường lui.
Hơn nữa, áp lực mạnh mẽ từ bên ngoài sẽ ép chúng ta vào từng pháp trận. Ai muốn rút lui, pháp trận sẽ yếu, pháp trận yếu, toàn bộ phòng ngự sẽ sụp đổ. Đến lúc chúng ta chạy trốn đến U Minh Quỷ Môn, Tiên Vực Hoàng Đạo đã giết xuống, đến lúc đó, không mấy người chúng ta sống sót.
Tần Mệnh, ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi rốt cuộc đang trù bị cái gì, cho chúng ta một lời thật, một câu chắc chẳn!"
Tử Linh Điệp có chút không nỡ khi thấy họ bức bách Tần Mệnh như vậy. Nàng hiểu rõ tính tình của phụ thân và tộc lão, người khác không hiểu rõ, còn tưởng họ muốn cãi nhau. Nàng chủ động hỏi: "Chân thân của ngươi có giáng lâm không? Có đích thân khống chế Đế Quân đầu, trực tiếp dẫn bạo, oanh sát những Tiên Vũ kia không?"
Tần Mệnh chậm rãi lắc đầu: "Chân thân của ta sẽ không giáng lâm."
Tử Khuê Sơn cất cao giọng, đưa tay đập mạnh xuống ghế mây: "Chúng ta mạo hiểm ở đây, chịu chết ở đây, ngươi lại chỉ dùng một phân thân để đùa với chúng ta?"