"Cục diện hiện tại đã rất rõ ràng, cuộc chiến này không đơn thuần là việc các tộc quần ở thế giới này vây quét chúng ta, mà còn là việc thể giới này sẽ xâm lăng thế giới của ta trong tương lai gần. Đây là cuộc hỗn chiến toàn điện giữa hai thế giới.
Các ngươi có hai lựa chọn.
Nếu chọn ở lại, thế giới này vẫn sẽ chấp nhận các ngươi. Các ngươi có thể trong tương lai gần, cầm đao đi cướp bóc thế giới của ta, tàn sát con dân của ta, tích lũy tài nguyên, bồi dưỡng Hoàng Vũ và Tiên Vũ mới, để lớn mạnh thực lực. Mặt khác, các ngươi cũng có thể chọn rời đi cùng ta, ở thế giới của ta, ngăn chặn cuộc xâm lăng từ thế giới này.
Lựa chọn đầu tiên có vẻ dễ dàng, chỉ cần theo triều cường đi cướp bóc một phen, mười hai Tiên Vực cũng sẽ không gây phiền phức cho các ngươi. Nhưng kết quả là, các ngươi chỉ là một phần nhỏ bé, có cũng được không cũng được trong cuộc chiến thế kỷ này, giống như một đợt thủy triều tương đối lớn giữa đại dương mênh mông. Nếu các ngươi chỉ cướp bóc rồi lén lút trở về thì không sao, nhưng nếu muốn nhiều hơn, các ngươi có thể bị chặn đánh và... chết rất thảm.
Khi chiến tranh kết thúc, nếu nơi này bại, các ngươi sẽ bị thay thế bởi một trật tự mới, trở thành tầng lớp dưới đáy của thế giới. Nếu nơi này thắng, tất cả Tiên Vực tiếp tục ngạo nghễ đứng trên đỉnh thế giới, những Hoàng Đạo phụ thuộc chúng sẽ thừa cơ trỗi dậy, Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực may mắn lắm thì giữ được vị thế Hoàng Đạo của mình.
Lựa chọn thứ hai chắc chắn sẽ vô cùng gian nan, và phải trả giá đất, có lẽ cuối cùng chỉ còn lại một hai người trong số các ngươi. Nhưng kết quả là, các ngươi sẽ là một phần quan trọng của cuộc chiến này, là bờ biển kiên cố chống lại thủy triều, thậm chí có thể phát huy tác đụng lớn hơn, khiến cả hai thế giới đều nhớ đến tên của Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực.
Nếu thế giới mới bại, các ngươi sẽ mất mạng trong chiến tranh. Nếu thế giới mới thắng, hai đại Hoàng Đạo của các ngươi có thể đạt được vị trí mà các ngươi hằng mong ước."
Bầu không khí trong điện vẫn vô cùng ngưng trọng. Không ai nói gì, không ai bày tỏ thái độ, và cũng không ai bị những lời lẽ đầy kích động của Tần Mệnh lay động. Nhưng có thể thấy rõ, Liệt Ngục Yêu Hoàng và những người khác đã bắt đầu cân nhắc cẩn thận.
Họ đều nghiêm mặt, cúi gằm mắt, lặng lẽ suy nghĩ.
Nếu những gì Tần Mệnh nói là sự thật...
Không!
Giờ không còn là lúc cân nhắc lời Tần Mệnh nói là thật hay giả nữa!
Tần Mệnh không cần thiết phải tính kế, hãm hại họ đến chết. Vậy nên, chỉ cần không phải là tính kế, những lời này chính là sự thật. Và chỉ vài tháng nữa thôi, sẽ có một sự kiện chấn động thiên hạ để chứng minh tất cả.
Chỉ có người như Tần Mệnh, mới có thể tạo ra thanh thế vang dội như vậy trong ba năm ngắn ngủi này, và nắm trong tay mọi thứ.
Vấn đề cần cân nhắc hiện tại là, họ nên lựa chọn thế nào!
Nếu chỉ nghe theo nhiệt huyết, họ có thể đứt khoát chọn phương án hai, theo Tần Mệnh giết một con đường máu, đánh cược tính mạng toàn tộc để tranh thủ một tương lai huy hoàng.
Đặc biệt là Tử Thiên Kỳ và những người của Thương Khung Vực, vốn dĩ thích điên cuồng và khát khao chiến tranh.
Liệt Ngục Yêu Hoàng và những người của Phi Tiên Vực càng khát khao thay đổi vị thế, đảo ngược tình cảnh bị Long Tộc áp chế và mâu thuẫn với Yêu Tộc.
Nhưng...
Họ đều có thể nhận ra từ câu chuyện của Tần Mệnh sự suy yếu của thế giới mới, một thế giới sắp tàn lụi và hủy diệt, vừa mới bừng lên sinh cơ. Dù năm mươi năm nghe có vẻ dài, nhưng đối với lịch sử của một thế giới, nó chỉ tương đương với vài ngày, thậm chí vài phút.
Thế giới mới chỉ vừa bắt đầu khôi phục, giống như một đứa trẻ sơ sinh. Còn thế giới của họ đã lắng đọng hàng chục vạn năm. Dù đã trải qua Thí Thần chị chiến, nhưng nhờ sự thỏa hiệp của Thần Sơn, hệ thống thế giới không bị tổn thương, và các quy tắc càng thêm vững chắc, giống như một người trung niên cường tráng.
Một người trung niên muốn đối đầu với một đứa trẻ sơ sinh, đây dường như là một kết cục đã được định đoạt.
Còn về việc Tần Mệnh miêu tả về đại dương mênh mông và đường bờ biển, dù họ có hùng vĩ đến đâu, cũng không thể chống lại sự va chạm của đại dương vô biên. Ngoài việc tạo ra vài bọt nước, họ chỉ có thể bị nuốt chửng.
Tần Mệnh không ép buộc họ. Chỉ cần họ bắt đầu suy tính, mọi việc sẽ dễ dàng hơn.
Nhưng sự im lặng này kéo dài đến hơn nửa canh giờ.
Tử Thiên Kỳ ngước mắt nhìn Tử Khuê Sơn và Tử Thành Hóa cùng mấy vị lão tổ.
Ánh mắt của mấy vị lão tổ khẽ rung, và họ cũng nhìn về phía Tử Thiên Kỳ.
Đây thực sự là thời khắc quyết định vận mệnh. Một thắng một thua, hai kết cục tương ứng với hai số phận hoàn toàn khác biệt, không chỉ của riêng họ, mà còn của cả tộc.
Ngũ Thải Phượng Hoàng nhìn về phía Liệt Ngục Yêu Hoàng, nhưng Liệt Ngục Yêu Hoàng vẫn im lặng, như một bức tượng tuyệt đẹp, bất động.
Tần Mệnh đứng dậy, dẫn Dương Đỉnh Phong và những người khác rời khỏi cung điện, để họ tự thương lượng và thảo luận.
"Có phải chúng ta ép họ quá không?”
Yên Vũ Quốc chủ nhìn cánh cửa điện đã đóng lại. Những thông tin này đã đủ gây sốc rồi. Nếu lại bắt họ lựa chọn ngay lập tức, rất dễ phản tác dụng. Bà đã trải qua giai đoạn đó, nên rất hiểu những lo lắng trong lòng họ. Dù sao, đây không phải là lôi đài luận võ hay một cuộc chiến tranh giành lợi ích, mà là đại sự liên quan đến vạn ức sinh linh của hai thế giới. Và quyết định của họ sẽ ảnh hưởng đến hàng trăm vạn con dân phía sau, đến liệt tổ liệt tông của họ.
"Chúng ta không có thời gian. Mười hai Tiên Vực hiện đã biết Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực đang chuyển đến đây. Chắc ngươi cũng có thể tưởng tượng ra sự kích động của chúng. Ta phải xây dựng hệ thống phòng ngự của Đạo Thiên Tiên Vực trước khi Tiên Vực Hoàng Đạo kéo đến. Hơn nữa, một khi trận chiến này bắt đầu, nó sẽ chỉ kết thúc khi Vương quốc Vĩnh Hằng va chạm với thế giới này. Họ phải đưa ra quyết định đúng đắn ngay hôm nay, để đảm bảo rằng họ sẽ kiên quyết đi theo chúng ta vào thời khắc đó."
Tần Mệnh nhìn về phía Đại Địa Mẫu Đỉnh. Tòa Thánh Khí hùng vĩ này là pháo đài cuối cùng của hắn. Nếu chống đỡ không được, thì chỉ còn trông chờ vào nó.
"Tần Diễm thế nào rồi?"
Cửu Anh vẫn nhớ đến Tần Diễm. Dù hắn không ưa tính tình của Tần Diễm, nhưng nếu thằng nhóc đó nổi điên lên thì thật sự quá đáng sợ, không gì có thể trói buộc, không gì không thể phá tan. Có Tần Diễm dẫn đầu, có ác mộng của Yên Vũ Quốc chủ phối hợp, có hắn hỗn chiến không phân biệt, tổ hợp này đơn giản là quá hoàn hảo.
"Vẫn còn ở bên trong."
"Đại Địa Mẫu Đỉnh có thật sự có thể cứu sống nó không?"
"Không chắc, chỉ mong vậy thôi."
"Nếu Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực nguyện ý phối hợp với chúng ta, ngươi nắm chắc bao nhiêu phần sẽ trụ vững trong ba tháng?"
“Ngươi nhìn tư thế của Tiên Vực Hoàng Đạo hiện tại đi, không phải ta muốn đoán là đoán được."
"Ngươi không phải là thần sao? Ngươi không phải biết Đoán Mệnh sao? Vạch ngón tay ra tính đi." Cửu Anh nắm lấy tay Tần Mệnh lắc mạnh.
Yên Vũ Quốc chủ và những người khác thấy vậy thì chỉ biết méo miệng. Con Cửu Đầu Trùng này thật ngưu bức, biết Tần Mệnh là ai rồi mà vẫn làm càn như vậy. Đây là thần đó, là địa thần chưởng quản mọi thứ ở thế giới kia đó. Dù thế giới mới ở đây còn rất yếu ớt, nhưng không có nghĩa là thực lực và vị thế của Tần Mệnh kém cỏi.
Theo dự đoán của họ, nếu thế giới này chỉ tiến lên một Đại Đế, Tần Mệnh hoàn toàn có thể xé xác hắn.
"Chúng ta có thể kiên trì được bao lâu, không chỉ phụ thuộc vào thế công của Tiên Vực Hoàng Đạo, mà còn phải xem những Đại Đế đang ngủ say kia có thức tỉnh trong thời gian này hay không. Tiên Vực sử dụng Đế binh và Thánh Khí càng nhiều, sự kích thích càng lớn, lúc nào họ cũng có thể thức tỉnh toàn diện, giống như Tuyệt Thế Vạn Long Đỉnh vậy.
Ta nghi ngờ Tổ Long đã thức tỉnh, nhưng bây giờ còn chưa nghĩ nhiều đến vậy, lại bị Âm Dương Vạn Giới Sơn cưỡng ép kiềm chế. Nhưng nếu cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ tư Đại Đế thức tỉnh... Ý thức của họ rất có thể sẽ sinh ra cộng hưởng, sau đó đánh thức những người còn lại. Nhất là Thiên Mệnh Đại Đế và Thương Linh Đại Đế.
Chỉ cần ý thức của hai người này thanh tỉnh, tùy tiện hỏi han một chút về tình hình trong tộc, họ sẽ biết thế giới này có một Tần Mệnh Phong Tử, và cũng biết họ đã bị phát hiện.
Không chỉ nơi này sẽ triệt để loạn thành một bầy, chín đại sân thí luyện sẽ oanh động, Đại Đế thức tỉnh sẽ rung chuyển Thần Sơn. Thế giới của ta cũng sẽ xuất hiện hỗn loạn nhất định.
Sự việc liên lụy đến Đại Đế, ta thôi diễn ở thế giới này sẽ vô hiệu!
Cho nên... trận chiến ở Tây Hoang này, ta không thấy bất kỳ kết cục nào."
Lê Cận Hoa và những người khác khẽ thở phào, nghe thôi cũng thấy da đầu tê đại. Trận chiến này hoàn toàn vượt quá khả năng mong muốn, thậm chí là suy đoán của họ. Họ chỉ có thể đi theo Tần Mệnh, toàn lực ứng phó chém giết, còn lại giao cho thiên ý.
Một lúc lâu sau, Tử Linh Điệp mở cửa điện, nói với Tần Mệnh bên ngoài: "Phụ thân bọn họ có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo."