Nhưng mà...
Bất Tử Minh Phượng chợt cảm thấy có gì đó sai sai. Uy năng và Minh Hỏa nó tung ra dường như bị một không gian mênh mông vô tận hấp thu. Bên ngoài vang vọng đủ loại âm thanh quỷ khóc ma gào, còn có một loại năng lượng kinh khủng khiến nó kiêng kỵ. Khi Minh Hỏa dần tản đi, hai đốm huyết quang trong hốc mắt nó chậm rãi ngưng tụ. Nó rung động, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt: thiên địa mờ mịt, vô biên vô hạn, núi non trùng điệp nhấp nhô, hắc ám băng lãnh, giống như một đám Quỷ Sơn, lan tràn trong bóng đêm vô tận. Vô số cô hồn phiêu đãng, Huyết Hà cuồn cuộn chảy, còn có những Hồn Thể đáng sợ đang tu luyện.
Đây tuyệt đối không phải Chiến Trường Hồng Hoang!
Mà giống Tử Linh giới trong mộng cảnh hơn!
Trên đỉnh ngọn cự nhạc đáng sợ kia là một tòa Bạch Cốt Vương Tọa, tản ra uy nghiêm. Trên vương tọa, một bộ xương màu đen ngồi ngay ngắn, như đang ngủ say, lại như đang quan sát U Minh vạn vật. Nó hệt như một tôn... Minh Vương...
"Nơi này là..." Bất Tử Minh Phượng chấn kinh. Đây là ảo giác sao? Không đúng, nó là vật chết, sao có thể bị ảo thuật ảnh hưởng? Chẳng lẽ đây là sự thật? Nhưng... Làm sao có thể! Rốt cuộc ta đang ở đâu!
"Cho ngươi hai lựa chọn." Một giọng nói lạnh băng vang vọng giữa U Ám Thiên, mang theo một cỗ uy áp to lớn, cộng hưởng với thế giới, bao phủ Bất Tử Minh Phượng, khiến Minh Hỏa toàn thân nó chập chờn lúc sáng lúc tối.
"Tần Mệnh?" Bất Tử Minh Phượng ngước nhìn bóng người dần hiện rõ trước mặt, lại là Tần Mệnh!
"U Minh Giới?" Bất Tử Minh Phượng kinh ngạc.
Tần Mệnh vừa niệm, Tang Chung nơi xa phát ra tiếng vù vù to lớn, tạo nên tử vong chi uy, quét sạch U Minh Giới, tràn ngập mọi ngóc ngách, đánh thẳng vào tất cả Cô Hồn và vong linh. Trong khoảnh khắc, Minh Hỏa đầy trời lật nhào, các Quỷ Sơn bạo động, vô số vong linh ngửa mặt lên trời rít gào. Tràng diện kinh khủng, to lớn, rung động và kinh dị.
Toàn bộ thế giới rung chuyển.
"Tang Chung!" Bất Tử Minh Phượng rốt cục nhận ra ngọn núi lớn nơi xa kia là gì, chính là Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn thai nghén Tang Chung. "Ngươi... Ngươi dùng Tang Chung thai nghén U Minh Giới? Không thể nào! Tang Chung không có uy lực lớn đến vậy! Chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Khô Lâu Lão Nhị ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn về phương xa. Trong hốc mắt lập tức bốc lên Minh Hỏa, tọa kỵ của ta đã trở về!
"Muốn cưỡi nó không?"
Khô Lâu Lão Nhị nghếch đầu, 'ngơ ngác' nhìn Tần Mệnh.
"Nó ở đó, ngươi qua đó thử xem."
"Ngươi muốn cưỡi nó, nó muốn ăn ngươi, đi mà so tài so tài. Ai thắng, người đó sẽ ngồi vững Vương Tọa này, người đó là U Minh Chi Chủ." Tần Mệnh nhếch miệng cười xấu xa. Để ngươi giả ngu! Cứ từ từ mà hưởng thụ.
"Tần Mệnh! Ra đây!" Bất Tử Minh Phượng phát ra tiếng gáy sắc nhọn, sóng âm hữu hình hữu chất, chấn động bầu trời hắc ám. Nó muốn biết nơi này rốt cuộc là đâu, mọi chuyện là thế nào.
Đột nhiên...
Ánh mắt Bất Tử Minh Phượng vượt qua vô tận Quỷ Sơn, một lần nữa nhìn về Bạch Cốt Vương Tọa trên đỉnh Tang Chung. Chẳng lẽ, đó là bộ khô lâu kia? Chính nó đang triệu hoán Vong Linh?
Tần Mệnh dùng bí thuật gì? Hay là vũ khí nghịch thiên đáng sợ nào đó!
"Chẳng lẽ đó là món sát khí cuối cùng của Tần Mệnh?" Đạm Thai Minh Kính cũng kinh hãi. Trước khi Tần Mệnh đến Chiến Trường Hồng Hoang, Bất Tử Minh Phượng của bọn họ đã được xem là thí luyện giả nguy hiểm nhất, còn dự định lưu danh Đế Hoàng Bia, sao có thể vô cớ biến mất?
Vũ khí gì có thể dễ dàng trấn áp một vong linh kinh khủng như Bất Tử Minh Phượng, còn là biến mất hoàn toàn?
Nhưng nếu Tần Mệnh đã có vũ khí mạnh đến vậy, tại sao trước đó không dùng?
"Nhưng... Chúng ta rõ ràng đã ước định cẩn thận với hắn, lần này dùng lý do gì để hạn chế hắn?"
"Cứ liên tục hạn chế, không hay lắm thì phải?"
"Tình huống đặc biệt! Vũ khí này của Tần Mệnh nhất định phải làm rõ, nếu không... quá nguy hiểm..."
Tất cả mọi người im lặng. Lại đi tìm Tần Mệnh đàm phán sao? Lý do gì, điều kiện trao đổi gì? Ngay cả bọn họ cũng cảm thấy khó xử. Hơn nữa trước đó đã đồng ý cho phép hắn giữ lại một vũ khí, bây giờ lại đi hạn chế, thật sự không thể nói nổi. Nhưng Bất Tử Minh Phượng đâu? Bị Tần Mệnh chuyển đi, ném đến nơi nào, hay là trực tiếp đánh thành tro!
Bách Lý Kim Ngọc quả thực mạnh hơn Nhiếp Viễn rất nhiều. Hơn nữa, cảnh giới Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên cho phép nàng thi triển mạnh mẽ hơn. Nàng và Bạch Hổ giao chiến khó phân thắng bại, từ trên cao xuống núi rừng, liên chiến hơn mười dặm, để lại những phế tích kinh người, cũng khiến vô số mãnh thú kinh sợ tháo lui. Nhưng dù nàng bộc phát thế nào, dùng hết các loại vũ khí, cũng khó mà ngăn cản Bạch Hổ, trái lại bị kìm kẹp. Nàng vẫn luôn chờ đợi Bất Tử Minh Phượng đến, nhưng đợi mãi không thấy, lại thấy Dương Đỉnh Phong và Liêu Nguyên Vũ.
Dương Đỉnh Phong trấn sát Thanh Lăng rồi liên thủ với Liêu Nguyên Vũ, xông thẳng đến chiến trường, phối hợp Bạch Hổ, phản công Bách Lý Kim Ngọc. Bách Lý Kim Ngọc liều chết ác chiến, hết lần này đến lần khác trở về từ cõi chết, hết lần này đến lần khác giãy giụa thoát khỏi tuyệt cảnh, nhưng cũng hết lần này đến lần khác bị vây khốn. Hai quyển trục không gian truyền tống dùng để bảo mệnh cũng hoàn toàn mất tác dụng vì Tần Lam chặn đánh.
Tần Mệnh thu Hoang Thiên Lôi Thuẫn, đi về phía chiến trường đang giằng co: "Bách Lý cô nương, còn cần đánh tiếp không?"
"Bất Tử Minh Phượng đâu?" Bách Lý Kim Ngọc khí tức hỗn loạn, cảnh giác nhìn Tần Mệnh. Hắn làm sao trở lại? Chẳng lẽ Bất Tử Minh Phượng lâm trận bỏ chạy, hay là đã giao dịch gì với Tần Mệnh?
Khóe miệng Bách Lý Kim Ngọc dính máu, sắc mặt rất khó coi. Nàng rõ ràng đã bàn bạc xong với Bất Tử Minh Phượng, sao nó có thể đi? Chẳng lẽ Bất Tử Minh Phượng không biết hậu quả của việc hãm hại nàng? Nếu nàng gặp nguy hiểm vì Bất Tử Minh Phượng đổi ý, Kiếp Thiên Giáo tuyệt sẽ không tha cho Bất Tử Minh Phượng, Bất Tử Minh Phượng không thể không biết điều này.