Tần Mệnh nhìn quanh: "Sao Thủy Nguyên châu lại ở chỗ các ngươi?"
"Vật vô chủ, ai đến trước thì được!" Mộ Dung Thiên Tư mặt mày cau có. Đoạt Lôi Cầu của nàng còn chưa đủ, giờ lại đến cướp Thủy Nguyên châu. Bình thường nàng đã khó tính, giờ càng hận không thể giết chết Tần Mệnh ngay lập tức.
"Đúng vậy, đến trước được trước, một cái là 'đến', một cái là 'được'. Đâu có quy định ai thấy trước là của người đó." Tần Mệnh nhếch mép cười. Hai bên hẳn là vừa rồi giằng co, đều dè chừng lẫn nhau nên không dám ra tay. Vậy mà hắn lại vớ được món hời.
"Ngươi..." Mộ Dung Thiên Tư sầm mặt, lập tức triệu hồi chiến giáp, chỉ thẳng vào Tần Mệnh: "Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao Thủy Nguyên châu ra."
Vân Tử Chân và Vạn Nhân Hiên cũng không nén được khí thế bát trọng thiên, cơ thể rung lên dữ dội, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, một nguồn năng lượng khổng lồ kinh khủng chấn động cả núi rừng: "Tần Mệnh, chuyện Lôi Cầu chúng ta bỏ qua, nhưng Thủy Nguyên châu nhất định phải trả lại cho Bát Bảo Lưu Ly Tông. Bằng không, Chiến Trường Hồng Hoang này sẽ là mồ chôn ngươi."
Liêu Nguyên Vũ và đồng bọn khẽ biến sắc. Bát Bảo Lưu Ly Tông? Chẳng lẽ là Mộ Dung Thiên Tư, người thừa kế Tế Linh áo nghĩa! Nghe nói nàng có thể cảm thự linh lực để tìm kiếm bảo tàng, thảo nào tìm được đến đây.
"Thủy Nguyên châu tái hiện, Linh Nguyên châu đã tụ được bốn, đáng lẽ chúng ta nên vui mừng mới phải, cứ kêu đánh giết mãi làm gì." Tần Mệnh tươi cười rạng rỡ, tâm trạng vô cùng tốt. Lôi Nguyên châu vậy mà giúp hắn tìm được Thủy Nguyên châu, thật là hoàn mỹ không chỗ chê. Nghĩ đến uy lực của Hỏa Nguyên châu và Lôi Nguyên châu, Thủy Nguyên châu này chắc chắn cũng không tầm thường. Nên đưa cho ai đây? Hải Hoàng! Hải Hoàng vốn là Linh Thể hình thành từ biển cả mênh mông, nếu lại có thêm Vạn Thủy Chi Nguyên Thủy Nguyên châu, nói không chừng có thể trùng kích đỉnh phong Hoàng Vũ! Ha ha, sảng khoái!
"Ngươi vui chứ chúng ta không vui. Tần Mệnh, Thất Ngục ta không muốn trở mặt với ngươi, nhưng nếu ngươi giữ Thủy Nguyên châu, dù không muốn cũng phải giao chiến." Liêu Nguyên Vũ nghiến răng nhìn Tần Mệnh, hối hận sao mình không nhanh chân hơn để tìm tới nơi này, để Thủy Nguyên châu rơi vào tay Tần Mệnh.
"Sao, hai người các ngươi định liên thủ à?"
"Nói lần cuối, giao Thủy Nguyên châu ra." Mộ Dung Thiên Tư mặt ngọc lạnh băng, sức mạnh áo nghĩa bùng nổ giữa không trung, gây ra cộng hưởng trong sơn cốc, đá vụn trên mặt đất cũng rung động theo. Nàng muốn dẫn nổ toàn bộ sơn cốc và đầm lầy này.
"Thiên Tư cô nương, còn nhớ năm ngày trước không? Cô theo Nhiếp Viễn đánh hăng say, ta đến, rồi hai người hóa thù thành bạn liên thủ, rồi sau đó... các người bỏ chạy, Nhiếp Viễn bị phế. Tình cảnh hôm nay có vẻ giống nhỉ?"
"Ngày đó là ngày đó, hôm nay là hôm nay! Tần Mệnh, đừng có ép người quá đáng!"
"Ha ha, mấy lời uy hiếp này ta nghe chán rồi. Mộ Dung cô nương, trước khi vào Chiến Trường Hồng Hoang, ta thật không muốn đánh nhau sống mái với cô. Chúng ta có thể đổi cách nói chuyện."
"Không có gì để nói, Thủy Nguyên châu là của ta!" Mộ Dung Thiên Tư đột nhiên hét lớn, sóng âm hữu hình, áo nghĩa sôi trào, mặt đất sơn cốc trong phạm vi ngàn mét, cùng U Cốc nơi Thủy Nguyên châu phong tồn vạn năm, bị Mộ Dung Thiên Tư khống chế và dẫn nổ trong nháy mắt. Năng lượng bùng nổ như một con cự thú thời hoang cổ, gầm thét xé nát mặt đất, điên cuồng lao lên không trung, thanh thế kinh khủng.
Thiên kinh địa động, năng lượng sôi trào.
Tế Linh áo nghĩa kích phát năng lượng từ nham thạch bùn đất, cưỡng ép giải phóng lực lượng Thủy Nguyên châu lắng đọng trong đầm lầy. Ủy lực vụ nổ gần đạt đến đỉnh phong bát trọng thiên. Đây chỉ là phản kích vội vã, nếu có thêm vài phút chuẩn bị, uy lực có lẽ còn lớn hơn.
Triều năng lượng cuồn cuộn quét sạch mấy ngàn thước, bốc lên không trung hơn vạn mét, trong chớp mắt bao phủ Tần Mệnh.
Liêu Nguyên Vũ và đồng bọn không ngờ Mộ Dung Thiên Tư lại ra tay nhanh gọn đến vậy, không hề báo trước, còn cho nổ luôn cả sơn cốc đầm lầy. Bất ngờ không kịp trở tay, cả bọn bị năng lượng hung hãn bao trùm, ba người nát vụn tại chỗ, huyết nhục văng tung tóe, hài cốt không còn. Những người còn lại nhờ Liêu Nguyên Vũ phản ứng kịp thời mới miễn cưỡng giữ được mạng, chật vật thoát ra.
Mộ Dung Thiên Tư, Vân Tử Chân và Vạn Nhân Hiên gần như đồng thời né tránh, rồi lại lao thẳng lên không trung, muốn chặn đánh Tần Mệnh. Bọn họ đã lĩnh giáo sự lợi hại của Tần Mệnh, tuyệt đối không chủ quan.
Nhưng khi bọn họ vừa định tấn công, Tần Mệnh đã xuất hiện trên độ cao vạn mét. Hắn luôn cảnh giác Mộ Dung Thiên Tư, lại mẫn cảm phát giác được dao động áo nghĩa, nên đã lao lên không trung ngay trước khi sơn cốc phát nổ, tránh được vùng năng lượng mạnh nhất, rồi mượn khí lãng cường đại để vọt lên cao.
“Mộ Dung Thiên Tư, vụ nổ này còn non lắm, về tu luyện thêm hai năm nữa đi." Tần Mệnh vẫy đôi cánh vàng, tạo ra khí lãng mạnh mẽ rồi lao về phương xa.
"Đuổi theo! Không thể để hắn chạy thoát!" Mộ Dung Thiên Tư quát, khoác chiến giáp lên người và đuổi theo.
"Tần Mệnh, đừng coi thường Bát Bảo Lưu Ly Tông chúng ta. Không giao Thủy Nguyên châu, chúng ta sẽ chiến đấu với ngươi đến cùng." Vạn Nhân Hiên và Vân Tử Chân gầm thét, đạp không phi nhanh, hối hả đuổi theo Tần Mệnh. Lôi Cầu, Thủy Nguyên châu, bọn họ đều muốn có, lần này tuyệt đối không buông tay. Tần Mệnh có là gì, kinh nghiệm truyền kỳ đến đâu cũng có lúc kết thúc.
"A a a!" Liêu Nguyên Vũ gầm thét trong đống đổ nát, giận dữ bùng nổ. Một cuộc hành động bí mật vậy mà rơi vào tình cảnh này, không chỉ Thủy Nguyên châu không đến tay, còn mất tám Thiên Vũ. Hắn về tộc ăn nói thế nào đây? Còn mặt mũi nào tranh chức tộc trưởng Thất Ngục nữa!
"Đuổi theo sao?" Những người khác mặt trắng bệch, khóe miệng dính máu, phẫn nộ nhưng cũng kinh hãi. Tế Linh áo nghĩa vậy mà có thể cho nổ cả sơn cốc, năng lượng kinh khủng đạt đến bát trọng thiên, hoàn toàn vượt qua cảnh giới của Mộ Dung Thiên Tư. Không hổ là Thiên Đạo áo nghĩa, thật đáng sợ.
“Đuối theo! Đương nhiên phải đuổi theo!" Liêu Nguyên Vũ là người đầu tiên lao lên trời. Hắn tuyệt đối không thể buông tay, tuyệt đối không thể. Mộ Dung Thiên Tư phất tay giết chết ba tộc nhân của hắn, hắn càng không thể đễ dàng tha thứ cho ả.
Tần Mệnh và Mộ Dung Thiên Tư diễn ra một cuộc truy đuổi kịch liệt trên Chiến Trường Hồng Hoang, một mình nghênh chiến ba cao giai Thiên Vũ.
Tuy nhiên, Tần Mệnh không khinh suất đánh trực diện. Dù sao hắn cũng chỉ là thất trọng thiên đỉnh phong, có thể bộc phát đến bát trọng thiên trong thời gian ngắn, nhưng khó lòng chống lại sự vây công của hai bát trọng thiên thực thụ, chưa kể còn có Mộ Dung Thiên Tư, người thừa kế áo nghĩa có thể tùy thời cho nổ mọi thứ. Ba người liên thủ vây quét, thật sự có thể lấy mạng hắn.
Vì vậy, ngay từ đầu hắn đã kéo dài thời gian! Tiêu hao sức lực của bọn chúng, phá tan sự kiên nhẫn của bọn chúng! Tìm kiếm cơ hội trong hỗn loạn, đây là sở trường của Tần Mệnh!
Tần Mệnh dựa vào ưu thế tốc độ, trên bầu trời, trong rừng sâu, giữa sông ngòi, liên tục hất Mộ Dung Thiên Tư ra xa, đồng thời nhiều lần chọc giận mãnh thú cường đại của Chiến Trường Hồng Hoang, gây ra hỗn loạn. Hễ có cơ hội thích hợp, hắn lập tức quay người giết trở lại, đại chiến cuồng bạo với Mộ Dung Thiên Tư và đồng bọn, thấy nguy cơ liền rút lui.
Cứ như vậy, liên tiếp sáu ngày, Tần Mệnh liên chiến hơn một ngàn ba trăm đặm sơn hà đầm mưa, chọc giận Ma Văn Chiến Viên, Địa Ngục Khuyển, Nhật Nguyệt Song Sinh Lang và năm đầu mãnh thú cường đại khác, cùng Phệ Thi Minh Trùng, Mê Huyễn Linh Nga, Kim Bối Thương Lang và bảy đàn thú cường đại khác. Trong vô vàn hỗn loạn và chém giết kịch liệt, hắn trọng thương Vân Tử Chân, suýt chút nữa giết được Mộ Dung Thiên Tư.
Tuy nhiên, Mộ Dung Thiên Tư và đồng bọn cũng không ngừng bày mưu tính kế trong cuộc truy đuổi. Họ đã bảy lần trọng thương Tần Mệnh, có hai lần thật sự suýt giết được hắn. Ví dụ, giả vờ hỗn loạn chật vật ứng phó trong Thú Triều do Tần Mệnh dẫn dụ, dụ Tần Mệnh quay lại nghênh chiến, Vân Tử Chân và Vạn Nhân Hiên không tiếc đại giới xông lên, ghìm chặt Tần Mệnh, đồng thời trong lúc ác chiến xé nát chân trái của hắn. Ví dụ khác, Mộ Dung Thiên Tư mạo hiểm bị Ma Văn Chiến Viên trọng thương, đánh đến hấp hối hôn mê, nhưng thật ra là đang âm thầm giải phóng áo nghĩa lực lượng, khống chế sơn hà hơn mười dặm xung quanh, cùng với Linh Mạch dưới lòng đất, đồng thời tìm kiếm cơ hội triệt để kích nổ. Năng lượng cường đại đạt đến đỉnh phong bát trọng thiên, gần đến cấp bậc cửu trọng thiên, và kinh động đến cả Đại Hỗn Độn Vực trấn thủ. Sau đó, Mộ Dung Thiên Tư tiêu hao quá lớn, hôn mê sâu, Tần Mệnh thì bị nổ đến máu thịt be bét, may mắn trốn thoát.
Thảm liệt! Điên cuồng!
Bỏ mạng! Truy đuổi!
Tần Mệnh thỏa sức thể hiện sức mạnh truyền kỳ, Mộ Dung Thiên Tư càng phóng thích uy năng của Tế Linh áo nghĩa, để lại những màn ác chiến đẫm máu nhưng đặc sắc.
Nhưng vì Tần Mệnh có kinh nghiệm vô cùng phong phú, cùng với phương thức chiến đấu cuồng bạo nhưng không mất sự mẫn cảm, khiến Mộ Dung Thiên Tư và đồng bọn buộc phải dùng chiêu hiểm mỗi lần phản kích, thậm chí liều mạng. Dù nhiều lần khiến Tần Mệnh chật vật, suýt mất mạng, nhưng cuối cùng vẫn không thể giết chết hắn. Và trong quá trình tiêu hao này, bợn họ cuối cùng đến giới hạn, còn Tần Mệnh lại nhờ sức hồi phục cường đại mà hết lần này đến lần khác hồi phục hoàn toàn.
Cuối cùng, vào ngày thứ bảy kể từ khi cuộc đuổi bắt bắt đầu, Tần Mệnh triệu hoán chúng vương, cưỡng ép thúc đẩy thực lực lên thẳng bát trọng thiên, chém giết Vân Tử Chân.
Vạn Nhân Hiên mang theo Mộ Dung Thiên Tư đào thoát.
Tần Mệnh thì chuyển sang săn giết Vạn Nhân Hiên và Mộ Dung Thiên Tư, từ con mồi biến thành thợ săn.
Cuộc truy đuổi kịch liệt, trong vô vàn điên cuồng, trong vô vàn vụ nổ, kinh động đến Chiến Trường Hồng Hoang, và thu hút cả Nhiếp Viễn đến.