"Ngươi cảnh giới gì? Cho ta so tài chút xem." Tần Mệnh ngồi trên tảng đá, dùng gây gỗ chỉ vào Khô Lâu Lão Nhị, gia hỏa này thường xuyên bị hắn thu phục, không đễ gì tạo phản.
Khô Lâu Lão Nhị trong đầu Minh Hỏa bập bùng, tuy khí thế uy nghiêm hơn trước không ít, nhưng vẫn có chút ngơ ngác. Nó "bình tĩnh" nhìn Tần Mệnh một hồi, không tình nguyện giơ tay lên, khoa tay một cái — rất cao!
"Có thể đánh thắng ta không?"
Khô Lâu Lão Nhị dùng sức gật đầu, ngón tay cái chỉ lên đầu mình.
Tần Mệnh hơi híp mắt: "Ngươi thật sự nghe hiểu tiếng người?"
Khô Lâu Lão Nhị ngơ ngác đứng đó, không nhúc nhích.
"Đã ra ngoài rồi thì đừng vội về, đang cần người, ngươi cứ tạm thời thay người đi." Tần Mệnh xoa xoa cái đầu trần trụi toàn xương của Khô Lâu Lão Nhị.
Khô Lâu Lão Nhị vẫn ngơ ngác đứng đó, đến khi Tần Mệnh quay người định đi, nó mới giơ ngón giữa lên, huơ huơ về phía Tần Mệnh. Tần Mệnh đột ngột quay đầu lại, Khô Lâu Lão Nhị vội vàng gãi đầu, giả vờ như không có gì xảy ra.
"Nói hay thế thôi, ta bảo ngươi làm gì thì ngoan ngoãn làm, làm hỏng thì đừng hòng về U Minh Giới." Tần Mệnh cảnh cáo nó một câu, rồi liếc nhìn tình hình của Bạch Hổ trong U Cốc.
Khô Lâu Lão Nhị ngồi phịch xuống tảng đá, lắc đầu nguầy nguậy, ra vẻ vừa bất đắc dĩ vừa lo lắng.
"Vừa rồi có ai đến đây à?" Dương Đỉnh Phong thân thể phồng lên như quả bóng, văn vẹo một cách khoa trương, toàn thân tỏa za ngân sắc quang mang chói lòa. Hắn cùng Tần Lam chia nhau Hỏa Long thi cốt, năm mươi mét nửa đoạn sau thuộc về hắn. Hắn cũng đủ quyết đoán, trực tiếp lấy năng lượng bên trong, nén thành một quả cầu, nuốt trọn, bắt đầu rèn luyện một cách thô bạo.
"Đạm Thai Minh Kính." Tần Mệnh cẩn thận quan sát tình hình của Bạch Hổ, thấy mọi thứ đều thuận lợi: "Xem ra phải hạn chế bớt những vũ khí cường đại, chúng ta, Vô Hồi Cảnh Thiên, Thiên Vũ Giới, mỗi bên thu hồi một nửa. Phong Thiên Tà Long Trụ ngươi giữ lại, Vĩnh Hằng Vương Quốc, Tang Chung, Thủy Nguyên Châu về sau không được dùng nữa."
"Xem ra Hỏa Long chết cũng là một sự kích thích lớn đối với Đại Hỗn Độn Vực." Dương Đỉnh Phong phồng lên gấp ba, hào quang tán loạn, còn bốc lên ngọn lửa dữ dội, vẻ mặt thống khổ nhưng lại có chút hưởng thụ. Hỏa Long Lực tinh khiết đang tán loạn trong cơ thể hắn, vừa bị hấp thụ, vừa rèn luyện thân thể hắn.
"Nghe nói về Sinh Tử Môn chưa?"
"Sinh Tử Môn của Thiên Vũ Giới?"
"Lãnh Tiêu mang Sinh Tử Môn đến Chiến Trường Hồng Hoang, và được phép sử dụng.”
"Đợi ta một lát!" Dương Đỉnh Phong cố gắng áp chế năng lượng sôi trào trong cơ thể, phải mất nửa canh giờ mới khống chế được, không còn quá nóng nảy, vừa luyện hóa vừa nói: "Sinh Tử Môn, còn gọi là Bát Trọng Thế Giới, là vũ khí do Hư Không Cổ Tộc tạo ra vào thời kỳ đỉnh cao. Nghe nói nó mở ra tám thế giới trong hư không vô tận, kết nối bằng tám Cự Môn không gian. Tám thế giới diễn biến các loại năng lượng khác nhau như Phong, Vũ, Lôi, Hỏa, Sơn... Thực chất là tám không gian độc lập rộng lớn, nhưng mục đích cuối cùng của Hư Không Cổ Tộc là hợp nhất Bát Trọng Thế Giới, tái tạo năng lượng, biến thành một thế giới hoàn chỉnh. Giống như... Ngũ Hành Sáng Thế Sơn vậy."
"Hư Không Cổ Tộc? Là Nhất Tuyến Thiên ngày trước?"
"Không, còn xa xưa hơn, thời kỳ đỉnh cao của Hư Không Cổ Tộc có lẽ là từ mấy chục vạn năm trước, tương đương với Thượng Cổ Thời Kỳ. Nhưng sau đó không rõ chuyện gì xảy ra, Hư Không Cổ Tộc suy tàn nhanh chóng, Bát Trọng Thế Giới bị phá hủy, suýt chút nữa bị khống chế làm nô lệ, phải trốn xa vào hư không. Những tộc nhân Hư Không Cổ Tộc sau này không có khả năng tái tạo thế giới mới. Rồi sau đó... Bát Trọng Thế Giới trải qua nhiều thế lực, rơi vào tay nhiều kẻ, ai cũng muốn khai thác, nhưng cuối cùng đều tàn lụi, chỉ còn lại tám không gian nhỏ rách nát. Tuy nhiên, lực lượng không gian của chúng vẫn rất mạnh, có thể liên kết với nhau, chỉ cần nắm vững kỹ xảo, có thể tự do xuyên qua Bát Trọng Không Gian.
Cái tên Sinh Tử Môn không rõ ai đặt, bắt đầu từ khi nào, nhưng nó thực sự rất nguy hiểm, bất kỳ ai bị Sinh Tử Môn vây khốn đều gặp rắc rối lớn. Lãnh Tiêu của Vô Hồi Cảnh Thiên giỏi chặn đánh, phối hợp với Sinh Tử Môn thì gần như bất bại."
Tần Mệnh gật gù suy nghĩ: "Ý của Đạm Thai Minh Kính là, Thiên Vũ Giới và Võ Hồi Cảnh Thiên đều giữ lại hai món sát khí."
"Hai món? Tức là trước đó mang bốn món sát khí vượt quá giới hạn Bát Trọng Thiên? Bọn họ thật coi trọng chúng ta." Dương Đỉnh Phong không dám khinh thường, những vũ khí bị hạn chế ít nhất cũng phải ngang hàng với Phong Thiên Tà Long Trụ của họ, là Trấn Tộc Chí Bảo của các Hoàng Tộc.
"Hiện tại trong tay họ đều có hai món sát khí, và một cái áo nghĩa."
"Thiên Vũ Giới là ai? Đừng nói với ta là Cung Dật Phong!" Dương Đỉnh Phong biến sắc, năng lượng đang áp chế trong cơ thể suýt chút nữa mất kiểm soát mà nổ tung, mặt hắn vặn vẹo, mắt và tai đều rỉ máu, đau đớn khiến hắn rên rỉ.
"Là Cung Dật Phong, Nguyền Rủa Áo Nghĩa của Thiên Vũ Giới." Tần Mệnh chưa từng trải qua uy lực của nguyền rủa, nhưng Đồng Ngôn Đồng Hân suýt chút nữa bị hai tên khốn kiếp của Tru Thiên Điện hãm hại. Có thể tưởng tượng nếu nguyền rủa được giải phóng bằng sức mạnh áo nghĩa, sẽ khủng khiếp đến mức nào.
"Khấu Thanh Tuyệt Thủ Hộ Áo Nghĩa, Cung Dật Phong Nguyền Rủa Áo Nghĩa, hai đại Hoàng Tộc chịu tổn thất lớn."
"Đạm Thai Minh Kính tiết lộ một tin, Cung Dật Phong đã bắt đầu thi chú lên ta."
"Không thể nào, chúng ta còn chưa chạm mặt Cung Dật Phong. Nguyền Rủa Áo Nghĩa của Cung Dật Phong vô cùng độc ác, có thể dễ dàng khống chế và giết hại nhiều người, nhưng với một người như ngươi, Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên, lại mang huyết mạch truyền thừa, hắn nhất định phải tiếp xúc..." Dương Đỉnh Phong nói rồi đột ngột dừng lại.
Tần Mệnh nhìn Dương Đỉnh Phong, vẻ mặt cũng trở nên tế nhị: "Máu và thịt của ta?"
"Nếu... hắn thật sự nghĩ đến điều đó, có lẽ... Không được, Cung Dật Phong tính tình âm u, lại vô cùng khôn khéo, hắn nhất định có thể nghĩ ra, có lẽ đã thu thập những huyết nhục ngươi để lại trong chiến đấu." Dương Đỉnh Phong chậm rãi lắc đầu, chuyện này có thể phiền phức rồi. Trong lúc Tần Mệnh truy đuổi và giao chiến với Mộ Dung Thiên Tư, bị đánh nát nhiều lần, huyết nhục để lại không ít. Nếu Cung Dật Phong thu thập hết, có thể dùng chúng để nguyền rủa Tần Mệnh một cách tàn khốc.
"Nguyền Rủa Áo Nghĩa... Nguyền Rủa Áo Nghĩa... Hắn sẽ nguyền rủa ta cái gì?"
"Còn phải xem Cung Dật Phong nghĩ gì, nguyền rủa bao trùm phạm vi quá rộng, sinh tử, số phận, họa phúc, bệnh tật... Có lẽ hắn còn có thể thông qua nguyền rủa, tìm ra chúng ta." Dương Đỉnh Phong không hiểu Nguyền Rủa Áo Nghĩa, nhưng nghe nói khi Cung Dật Phong vừa lĩnh ngộ Nguyền Rủa Áo Nghĩa, tất cả Hoàng Tộc đã liên thủ gây áp lực lên Thiên Võ Giới, suýt chút nữa bắt hắn phong ấn sống, đủ thấy Nguyền Rủa Áo Nghĩa cường đại thế nào.
"Ta có một đao, có thể phá nguyền rủa, chỉ là không biết hiệu quả ra sao." Tần Mệnh cảm thấy Tu La Đao hẳn là có thể khắc chế nguyền rủa, chỉ là hiệu quả và uy lực thế nào, phải đối mặt rồi mới biết.
"Thủ Hộ Áo Nghĩa và Nguyền Rủa Áo Nghĩa, đều phải tự ngươi xử lý, không có Vĩnh Hằng Vương Quốc, ngươi vẫn còn Vĩnh Hằng Vương Đạo. Ta lo lắng là bốn món vũ khí họ để lại, nếu đều là kiểu Sinh Tử Môn, thì những trận chiến sau này của chúng ta sẽ rất khó khăn."
"Áo nghĩa ta xử lý, vũ khí phải do ngươi gánh. Xem ai kiên trì đến cuối cùng, chúng ta sống sót, bao nhiêu sát khí của họ đều về ta. Chúng ta chết, Phong Thiên Tà Long Trụ của ngươi sẽ phải tái giá."