Hồng Hoang Cự Côn, Cự Cực Ngân Xà và Thương Lan Điểu, tam đại bá chủ của vùng đất ngập nước Hồng Hoang đột nhiên nổi cơn thịnh nộ. Không chỉ tạo nên một uy thế kinh thiên động địa, lệ khí ngập tràn không gian, mà còn làm kinh động cả vùng đất ngập nước rộng lớn mấy trăm dặm. Vô số mãnh thú tháo chạy khỏi đáy hồ, ngước nhìn lên không trung, một số còn trực tiếp đuổi theo.
Sau nửa canh giờ, Tần Mệnh, Dương Đỉnh Phong và Bạch Hổ từ ba hướng khác nhau hội tụ lại một chỗ, giơ cao Thủy Nguyên châu, lao về phía biên giới vùng đất ngập nước cách đó mấy trăm dặm. Năng lượng kỳ diệu của Thủy Nguyên châu quá mức mẫn cảm đối với Thủy Hệ Linh Yêu, tựa như một sự mê hoặc trí mạng. Ngày càng có nhiều Linh Yêu bị kinh động, nhập bầy truy kích, nhanh chóng biến thành một cơn Thú Triều khổng lồ, trùng trùng điệp điệp lướt trên bầu trời ẩm ướt, các loại bí thuật năng lượng trút xuống như mưa về phía trước.
"Đuổi theo đi chứ! Ăn chưa no à!"
"Cự Cực Ngân Xà, ngươi ngủ gật đấy hả? Hồng Hoang Cự Côn sắp vượt mặt ngươi rồi kìa!"
"Thương Lan Điểu, lão tử ở ngay đây này, đến ăn ta đi!"
"Các ngươi nghe cho kỹ đây, lão tử là Dương Đỉnh Phong, muốn nhất thống vùng đất ngập nước Hồng Hoang!"
"Sau này các ngươi đều là đàn em của lão tử, phải nghe lời!"
"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái Thủy Nguyên châu này! Lão tử có Thủy Nguyên châu, lão tử chính là chủ nhân của cái vùng đất ngập nước này!"
Dương Đỉnh Phong vừa điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh, vừa điên cuồng gào thét, cố gắng kích động cơn Thú Triều đang lao nhanh phía sau.
"Ầm!" Một tiếng nổ vang, đất trời rung chuyển, một cái móng vuốt khổng lồ như muốn bao trùm cả bầu trời, giáng xuống phía trước, che khuất ánh mặt trời, bao phủ tất cả. Hồng Hoang Cự Côn dẫn đầu xuất thủ, hiện nguyên hình thái to lớn vô cùng, đám mây Liên Vân trước mặt nó cũng chỉ như một bàn tay.
"Ối mẹ ơi!" Dương Định Phong đồng tử co rụt lại, điên cuồng phóng thích năng lượng, thúc giục Ngân Sắc Mị Ảnh lao về phía trước. Móng vuốt khổng Iồ nhấc lên một cơn cuồng phong kinh thiên động địa, suýt chút nữa nuốt chứng Ngân Sắc Mi Ảnh.
Ngân Sắc Mị Ảnh toàn thân lóe sáng, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc biến mất, rồi tái hiện cách đó ngàn mét, tốc độ không hề giảm.
"Lam Lam" reo hò một trận, lại thành công rồi!
"Ngươi cứ yên tâm điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh, Thủy Nguyên châu để ta." Tần Mệnh tiếp nhận Thủy Nguyên châu, gầm thét về phía Thú Triều phía sau: "Chẳng lẽ những chủ nhân thực sự của vùng đất ngập nước Hồng Hoang đều bị Đại Hỗn Độn Vực cuốn đi hết rồi sao? Các ngươi chỉ là lũ rác rưởi còn sót lại thôi à! Chậm quá!"
"Rống!!" Hồng Hoang Cự Côn, Cự Cực Ngân Xà, Thương Lan Điểu, Ngân Nguyệt Lân Giao... tất cả đều gầm giận dữ, sóng âm khổng lồ mang theo lệ khí thảm khốc, cuồn cuộn lao về phía trước, đánh thẳng vào Tần Mệnh và đồng bọn. Ngân Sắc Mị Ảnh lại một lần nữa rung lắc dữ dội, suýt chút nữa hất văng cả Bạch Hổ ra ngoài.
"Lam Lam! Phối hợp tai Mấy con súc sinh này nhanh quá!” Dương Đinh Phong kinh hãi.
"Gọi tỷ tỷ!"
"Con bé này hư quá!"
"Gọi mẹ đi, ngoan."
"Tần Mệnh! Quản con gái của ngươi đi!"
“Ba ba, quản cháu trai của ba đi.”
"Ầm ầm..." Vài con Thương Lan Điểu khổng lồ đột nhiên đâm sầm vào một hồ nước rộng lớn phía trước. Trong khoảnh khắc, hồ nước kéo dài mấy vạn mét nổ tung, vô tận thủy triều phóng lên tận trời, biến thành hàng mấy ngàn vạn con chim nước, mang theo năng lượng khổng lồ loạn xạ tấn công bầu trời.
"Lam Lam!" Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong rống lớn, ngay cả Bạch Hổ cũng phát ra tiếng thét dài. Tốc độ của lũ mãnh thú hệ Thủy này nhanh hơn bọn hắn tưởng tượng rất nhiều. Một khi bị dây dưa kéo lại, chắc chắn sẽ lại rơi vào vòng vây, đến lúc đó đừng nói hãm hại Mộc Kỳ Lân, đến mạng mình cũng phải bỏ lại nơi này.
Hai mắt Tần Lam đột nhiên biến thành màu đỏ máu, khí tức trở nên trang nghiêm. Không gian trong phạm vi mấy ngàn mét vỡ vụn trong chốc lát, giống như Lôi Đình màu đen xé nát trời đất, đâm thẳng xuống thủy triều đang bạo khởi. Không có va chạm kịch liệt nào, nhưng vô số chim nước bị xé nát, vô số sóng lớn lao vào hư không và biến mất không dấu vết.
Ngân Sắc Mị Ảnh thừa cơ bay vút đi, lướt qua toàn bộ khu vực vỡ vụn, lao mạnh về phía trước, lại một lần nữa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
“Ha ha, tuyệt vời! Lam Lam, nếu không phải cháu còn nhỏ quá, bác đã cưới cháu rồi!”
"Cút!" Tần Mệnh quát lớn.
"Kia là cái gì?" Hỏa Long, Cự Phong Long và Mộc Kỳ Lân đang đứng ở biên giới vùng đất ngập nước, ngước nhìn nơi xa. Tiếng thú gầm, tiếng chim hót vang vọng đất trời, thanh thế cực kỳ to lớn, hồ nước không ngừng bạo động, thủy triều dâng cao, cảnh tượng hỗn loạn không thể tả. Vài con mãnh thú vô cùng to lớn đang ẩn hiện trong khí lãng và sương mù, rõ ràng là Hồng Hoang Cự Côn và Cự Cực Ngân Xà. Còn có một con ma quỷ ngạc khổng lồ đang đạp tan sóng triều mà phi nước đại, giống như một con Địa Long nổi điên đang ngang ngược xông tới.
"Đó đều là Cổ Thú trong vùng đất ngập nước?"
"Hồng Hoang Cự Côn! Chiến Trường Hồng Hoang quả nhiên có Hồng Hoang Cự Côn!"
“Đúng là Cự Cực Ngân Xà sao?”
Cự Phong Long kinh ngạc, đặc biệt là khi nhìn chằm chằm vào con Cự Cực Ngân Xà kia. Loại dị thú này quá hiếm thấy, Bách Luyện Thú Vực cũng không thể nuôi dưỡng được một con.
Ở khu rừng mưa giao giới với vùng đất ngập nước, vô số mãnh thú cũng bị đánh thức, ngước nhìn khung cảnh bạo động ở phương xa.
"Rống!" Bạch Hổ đột nhiên gầm thét, căm tức nhìn về phía cuối vùng đất ngập nước, nó cảm nhận được khí tức của Hỏa Long.
"Đến rồi à?" Tần Mệnh đột ngột quay đầu lại, Kim Đồng phát sáng, nhìn về phương xa.
"Lam Lam, phối hợp tốt! Thời điểm liều mạng đến rồi." Tần Mệnh hô lớn một tiếng, quay lại gầm thét, kích thích Thú Triều: "Đuổi theo đi! Đuổi không kịp thì tranh thủ thời gian bỏ cuộc đi! Đừng có mất mặt! Ai kiên trì đến cuối cùng, lão tử sẽ đánh một trận với nó, thắng thì Thủy Nguyên châu về tay nó, thua... lão tử hầm nói”
Ngông cuồng! Quá ngông cuồng! Cơn Thú Triều phía sau hoàn toàn bị chọc giận, tất cả đều thiêu đốt huyết mạch lực lượng, cuốn lên những con sóng khổng lồ, khuấy động mây gió đất trời, lao đi với tốc độ kinh người, bỏ xa vô số mãnh thú ở phía sau.
"Đúng là Tần Mệnh?" Ánh mắt Hỏa Long tập trung vào phía trước khu vực biển động, một vệt hào quang màu bạc đang lao nhanh với tốc độ cao nhất, giống như một yêu nữ tà mị, chính là Ngân Sắc Mị Ảnh, đã nhiều lần xuất hiện ở Bách Luyện Thú Vực, là chiến thuyền của Dương Đỉnh Phong. Nó nhìn thấy Ngân Sắc Mị Ảnh, cũng nhìn thấy Tần Mệnh và Bạch Hổ ở trên đó.
"Thằng ngu này lại dám chọc giận Thú Triều của vùng đất ngập nước!"
"Tự tìm đường chết! Chẳng lẽ hắn muốn dùng Thủy Nguyên châu hàng phục Yêu Chủ nào đó của vùng đất ngập nước?"
Cự Phong Long và Mộc Kỳ Lân đều có chút bất ngờ, vất vả đuổi theo bảy ngày, khó khăn lắm mới thấy Tần Mệnh, lại là một cảnh tượng bạo loạn như vậy. Chúng bỗng nhiên có chút do đự, thanh thế của Thú Triều quá lớn, từ xa cũng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ đang dâng trào. Lúc này tập kích Tần Mệnh, rất đễ dàng vướng vào ma sát với Thú Triều.
Hồng Hoang Cự Côn, Cự Cực Ngân Xà, Thương Lan Điểu, rõ ràng đều có khí thế của Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên, phía sau còn đi theo vô số các loại mãnh thú khác. Nếu thực sự đánh nhau, lại là ở chiến trường vùng đất ngập nước này, chúng rất dễ bị thương, Tần Mệnh càng có thể thừa cơ đào tẩu.
"Làm sao bây giờ?" Cự Phong Long và Mộc Kỳ Lân đều nhìn về phía Hỏa Long. Hay là tránh đi trước? Chờ Thú Triều thu thập Tần Mệnh xong, chúng ta sẽ cùng lên?
Hỏa Long cũng cảm thấy khó giải quyết, nhưng đã nhịn bảy ngày, khó khăn lắm mới chặn được Tần Mệnh, nếu cứ như vậy để hắn trốn thoát, thực sự không cam tâm. "Đuổi theo ta! Chúng ta giết Tần Mệnh, Thủy Nguyên châu cho vùng đất ngập nước Hồng Hoang!"
"Được!" Cự Phong Long và Mộc Kỳ Lân toàn thân khí lãng sôi trào, cơ bắp xương cốt kêu răng rắc, cùng với những tiếng gầm kinh thiên động địa, tái hiện nguyên hình thái.
Cự Phong Long dài hơn ba trăm thước, lưng đen phủ đầy hàng trăm chiếc gai xương khống lồ lấp lánh hàn quang, giống như những Kiếm Phong, mỗi cái đều cao hơn trăm mét, chuẩn bị xé rách bầu trời, bảo vệ toàn thân. Thân hình nó quá lớn, toàn thân bao trừm bởi lớp vảy giáp màu đen dày đặc, mỗi một phiến lân giáp đều đài ba năm mét, quả thực là một con Cự Võ Phách không thể địch nổi, vô cùng đữ tợn.
Mộc Kỳ Lân trên đầu mọc ra sừng hươu, toàn thân vảy màu xanh lục bao phủ, quang mang bốc hơi. Đuôi nó như roi thép, vảy cứng cỏi, uy nghiêm lại mang theo vài phần tôn quý khí thế. Ngay khi nó vừa hiện nguyên hình, cây cối và hoa cỏ xung quanh đều như được tưới Sinh Mệnh Chi Thủy, nhanh chóng mở rộng và trưởng thành.
Hỏa Long thì khỏi cần nói nhiều, cuốn lên ngọn lửa ngút trời, vắt ngang bầu trời, ngẩng đầu giương vuốt, Long Lân màu vàng kim được nướng trong ngọn lửa đỏ càng thêm tuấn mỹ phi phàm. Nó phát ra một tiếng Long Ngâm vang vọng về phía xa: "Bằng hữu của vùng đất ngập nước Hồng Hoang! Các ngươi tạm lui ra sau, Tần Mệnh giao cho ta xử lý, ta chỉ cần thi thể của hắn, Thủy Nguyên châu trả lại cho vùng đất ngập nước Hồng Hoang!"
Tiếng Long Ngâm vang dội, xé tan tầng mây trên bầu trời, ngay cả mặt hồ của vùng đất ngập nước cũng nổi lên những gợn sóng trùng điệp, mang theo một cỗ uy thế cường đại, phóng tới cơn Thú Triều đang nhanh chóng tiến đến.