Trong một vùng sơn lĩnh tăm tối, địa hình nhấp nhô, không có ngọn núi nào quá cao, hầu hết chỉ khoảng trăm mét. Nơi này vô cùng tĩnh lặng, không một tiếng động. Ngoại trừ vài đốm Minh Hỏa thỉnh thoảng bay qua, đến cả một bóng Cô Hồn cũng không thấy, dường như những Hồn Thể trôi nổi đằng xa kia vô cùng kiêng ky nơi này.
Giữa dãy núi uốn lượn mười mấy dòng Huyết Hà, lặng lẽ chảy trôi, gần như men theo chân mỗi ngọn núi mà chảy. Vùng sơn lĩnh nom có vẻ hoang vắng, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy chúng tựa như sinh vật sống, đang “hút” lấy huyết dịch trong Huyết Hà. Nếu bổ một ngọn núi đá ra, sẽ phát hiện bên trong chằng chịt những đường vân như mạch máu, thật đáng sợ.
Bên cạnh một ngọn Quỷ Sơn, dòng Huyết Hà cuốn theo một chiếc sọ người đen như sắt, cứng rắn, bốc lên âm khí, bên trong thỉnh thoảng lóe lên vài tia huyết quang.
Đó chính là sọ của Khô Lâu Lão Nhị, sau khi bị Tần Mệnh đánh cho tan tác, rơi vào Huyết Hà, trôi dạt mấy ngày rồi dừng lại ở đây. Chiếc sọ trong vô hình hấp thu lực lượng từ Huyết Hà và sơn lĩnh, những vết nứt trên đó đã khép lại, ý thức cũng dần hồi phục.
"Cạch... Cạch..." Một bộ khung xương thiếu bộ phận từ sâu trong dãy núi tiến đến, xiêu vẹo, đi đứng vô cùng khó khăn. Nó đến dưới chân núi, vớt chiếc sọ từ Huyết Hà lên, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vặn vẹo, rồi một tiếng răng rắc vang lên, chiếc sọ được lắp lại vào đúng vị trí. Khung xương toàn thân bừng lên một vệt sáng, từ từ đứng thẳng, khí thế cũng bắt đầu khôi phục.
Bên trong hốc mắt sọ, huyết quang bỗng bừng sáng, như thiêu đốt, tràn ngập hốc mắt.
Khô Lâu Lão Nhị giơ cánh tay phải lên, xòe năm ngón tay, một luồng khí lãng vô hình bùng nổ, chấn động không gian, quét sạch sơn lĩnh, làm rung chuyển Huyết Hà, rồi lan tỏa ra vùng hoang dã xa xôi. Từng mảnh xương cốt tản mát ở những nơi rất xa nhận được triệu hồi, từ các nơi thức tỉnh, bốc cháy lên Minh Hỏa, gào thét lao về phía này, trong những tiếng trầm đục, chúng hợp lại vào khung xương của Khô Lâu Lão Nhị.
Khô Lâu Lão Nhị cử động toàn thân xương cốt, toàn thân quấn quanh Minh Hỏa, tử khí tràn ngập, bộ xương đen nhánh dường như không thể phá vỡ. Nó trông vừa tà ác âm trầm, lại vừa có một vẻ uy nghiêm khiến người ta phải thần phục.
Khô Lâu Lão Nhị ngẩng đầu gầm rú, mặt mũi dữ tợn, không gian xung quanh rung động dữ dội. Nó phóng lên trời, như một thiên thạch xé toạc bầu trời, lao về phía Tang Chung xa xôi.
Tần Mệnh như một vị thần linh ngồi trên Bạch Cốt Vương Tọa, uy nghiêm và lạnh lùng. Hắn hấp thu lực lượng từ Tang Chung, tạo ra một luồng U Minh lực lượng, theo tiếng chuông khuếch tán, tràn ngập mọi tấc đất, mọi hẻm núi, mọi không gian của U Minh.
Bất Tử Minh Phượng rơi xuống một vùng hoang đã, thức tỉnh, Minh Hỏa lại bùng cháy, phát ra tiếng gáy sắc nhọn mà trống rỗng, gọi về những hài cốt tản mát khắp nơi. Dù chôn trong đất bùn, hay trôi nổi trong Huyết Hà, dù rải rác trong vùng hoang đã, hay bị những Hồn Linh cuốn đi, tất cả đều thức tỉnh đưới tiếng triệu hồi không ngừng của nó, gào thét trèo đèo lội suối, hướng về vùng hoang đã hội tụ, từng mảnh chắp vá lại, cho đến khi biến thành một bộ xương phượng khổng lồ gần trăm mét.
Bất Tử Minh Phượng giương cánh gáy lớn, toàn thân hài cốt sôi trào Minh Hỏa dữ dội, trong ánh sáng âm trầm vừa tà ác vừa kinh khủng.
Thanh Thi Khỉ một lần nữa chắp vá thân thể, không thịt thối, cũng không xiềng xích, chỉ còn một bộ khung xương khổng lồ cao trăm mét. Nó dùng sức lắc đầu xương, cũng phát ra một tiếng gầm lớn, trống rỗng, nhìn về phía Tang Chung phương xa. Nó bị thiêu sống thành khung xương rồi mất đi ý thức, không biết mình đã ngủ say bao lâu, cũng không biết vì sao thức tỉnh. Giờ khắc này nó vẫn còn chút hỗn loạn, nhưng khi nhìn thấy một con Minh Phượng khổng lồ cuốn theo ngọn lửa ngập trời từ trên cao bay qua, nó cũng dậm chân tiến về phía trước, hướng về phía Tang Chung.
Khô Lâu Lão Nhị đến Tang Chung trước tiên, hình thể không lớn, nhưng lại tỏa ra một khí thế mãnh liệt, dù sao nó cũng đã được Tang Chung tôi luyện nhiều lần, lại ngồi trên Vương Tọa một thời gian dài. Nhưng lần này nó không vội xông lên Bạch Cốt Vương Tọa, mà lơ lửng giữa không trung, “ngơ ngác” nhìn Hồn Ảnh ngồi trên Vương Tọa. Nó dường như cảm nhận được áp bức từ Tần Mệnh, cũng dường như nhớ lại lời nhắc nhở mà Tần Mệnh đã nói trước khi nó bị đánh tan xác.
Bất Tử Minh Phượng từ đằng xa bay tới, dừng ở ngoài ngàn mét, không dám đến gần Tang Chung. Nó hồi tưởng lại cảnh tượng bị Tần Mệnh hủy diệt, lòng còn kinh hãi. Nó tự xưng là cường đại vô địch, tự cao bất diệt bất tử, nhưng lại không chịu nổi một kích trước Tang Chung. Sinh tử, tất cả đều do một ý niệm của Tần Mệnh, mối đe dọa chưa từng có này tạo ra áp lực cực lớn cho nó.
"Âm ml" Thanh Thi Khi nện những bước chân nặng nề, tiến vào vùng trời Tang Chung nguy nga. Dù toàn thân là bạch cốt, nhưng vẫn toát ra một cảm giác uy mãnh tráng kiện. Từ khung xương đến sọ, đều bốc cháy Minh Hỏa đữ đội, đữ tợn đáng sợ. Nó chú ý đến Khô Lâu giữa không trung, cũng nhìn thấy Bất Tử Minh Phượng, cuối cùng lại hướng ánh mắt về phía Bạch Cốt Vương Tọa trên đỉnh Tang Chung.
Trên đỉnh Tang Chung, mây đen vần vũ, như một vòng xoáy khổng lồ, bên trong Âm Lôi cuồn cuộn, Minh Hỏa ẩn hiện, như cửa vào Luyện Ngục, mang đến cho chúng áp bức to lớn. Bạch Cốt Vương Tọa to lớn và rõ ràng, dường như ở ngay trước mắt, có thể thấy từng khúc xương, từng đạo Phù Văn. Có lẽ chính vì quá rõ ràng, mà khi nhìn lâu, chúng đều có một loại rung động khó tả, bỗng dưng xuất hiện một xúc động muốn thần phục Vương Tọa kia.
"Bất Tử Minh Phượng, cho ngươi cơ hội thứ hai, cũng là cơ hội duy nhất của ngươi, nói cho ta biết... câu trả lời của ngươi." Thanh âm uy nghiêm của Tần Mệnh vang vọng U Minh, hòa cùng lực lượng Tang Chung, tạo nên những gợn sóng trùng điệp trong thiên địa.
"Ta! Thần phục!" Bất Tử Minh Phượng không hề chần chừ, chút cao ngạo cuối cùng đã bị Tần Mệnh nghiền nát từ trước. Nó chưa từng nghĩ sẽ thần phục ai, càng không nghĩ tới phải thỏa hiệp với ai, nhưng... sự uy hiếp mà Tần Mệnh mang lại, cùng sự dụ hoặc to lớn của U Minh Giới, khiến nó đưa ra lựa chọn. Nơi này mới là kết cục thực sự của nó, nơi này mới là nơi nó nên trưởng thành, nơi này cũng là nơi nó thoát khỏi mọi xiềng xích, có thể thực sự xưng bá.
"Từ hôm nay trở đi, ngươi cùng Khô Lâu tranh đoạt U Minh Chi Chủ, ai mạnh hơn, ai trung thành hơn, người đó sẽ trong tương lai... ngồi lên Bạch Cốt Vương Tọa này, dẫn dắt U Minh." Thanh âm Tần Mệnh rực rỡ, minh uy cuồn cuộn, Tang Chung nở rộ Minh Hỏa ngập trời, gào thét Hắc Triều khổng lồ, tạo thành một bức mê ảnh rung động đến cực điểm phía sau hắn, như Minh Giới Tử Thần, chỉ về phía U Minh xa xôi.
Toàn thân khung xương Thanh Thị Khi không tự chủ run rấy, kinh hãi nhìn bóng đen khổng 1ồ vừa xuất hiện kia.
Bất Tử Minh Phượng lập tức thu liễm Minh Hỏa, hướng về phía Tần Mệnh cúi đầu cao ngạo, toàn thân hồi hộp, nhưng cũng nảy sinh một khát vọng và kích tình mãnh liệt. U Minh Chi Chủ? Dẫn dắt U Minh Giới! Đó là vinh hạnh biết bao, là địa vị biết bao! So với nó, Phần Thiên Thú Vực, sự tán thành của Hoàng tộc, tìm kiếm cơ duyên... tất cả đều trở nên vô nghĩa!
Bất Tử Minh Phượng nhìn về phía Khô Lâu nơi xa, đáy mắt bắn ra một chiến ý mãnh liệt.
Khô Lâu Lão Nhị lập tức cảm nhận được uy hiếp, Minh Hỏa toàn thân cũng đậm đặc hơn mấy phần. Nó lập tức chỉ vào Bất Tử Minh Phượng, lảm nhảm với Tần Mệnh.
"Quy định một năm, trong vòng một năm, Khô Lâu lưu thủ U Minh, Minh Phượng trở về Phần Thiên Thú Vực. Một năm sau, các ngươi có thể ở đây tranh đoạt U Minh Chi Chủ." Tần Mệnh nhìn Khô Lâu Lão Nhị, lần này nó còn tính lý trí, không tùy hứng nóng vội như một đứa trẻ như trước. Xem ra thỉnh thoảng gõ vẫn là cần thiết.
"Trở về Phần Thiên Thú Vực? Vì sao!" Bất Tử Minh Phượng nghiêm nghị chất vấn, tỏ vẻ bất mãn. Nó rất thích hoàn cảnh nơi này, thậm chí là tham lam. Nơi này quả thực là thánh địa tu luyện của đám bất tử minh vật, một ngày ở đây đủ bù đắp mười ngày nửa tháng, thậm chí lâu hơn ở bên ngoài. U Minh sơ khai Tiên Thiên Chi Khí, cùng lượng lớn Linh Bảo đang thai nghén, đều trần quý dị thường. Bây giờ nó còn có thể áp chế Khô Lâu kia, nhưng một năm sau thì chưa chắc.
"Đó là ngữ khí ngươi nói chuyện với ta sao?" Tần Mệnh cất cao giọng, Tang Chung lập tức nở rộ Uy Năng Cự Đại, Tử Thần hư ảnh đứng vững thiên địa chỉ thẳng vào Bất Tử Minh Phượng, một cỗ uy thế kinh khủng dường như có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Bất Tử Minh Phượng lập tức kinh sợ thối lui mấy trăm mét, lần nữa cúi đầu, không dám hó hé, vô ý thức còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cố không dám mở miệng.
Canh năm! Lại là canh năm!