Hỏa Long và đồng bọn cuống cuồng chạy trốn vào rừng sâu, một mạch xông vài trăm đặm mới đám đừng lại thở đốc, cẩn thận ẩn nấp. Mộc Kỳ Lân dù bị trọng thương, nhưng dù sao cũng là Thánh Thú, rất giỏi xóa đấu vết bỏ trốn, đồng thời tự mình bố trí một phòng tuyến bí ẩn lại an toàn, khống chế toàn bộ khu rừng rậm trong phạm vi mấy chục đặm.
Chúng không đi tìm những thành viên Hoàng tộc còn lại, một phần vì xấu hổ, không muốn bị chế nhạo, hai là lo lắng bị lợi dụng, bị hãm hại cướp đoạt huyết mạch, luyện nhục xương.
"Con bé bên cạnh Tần Mệnh có thể vượt không gian, còn có thể bố trí hư không cổ đạo." Mộc Kỳ Lân suy yếu thở dốc, liên tục phóng thích sinh mệnh lực, kết nối với từng cây đại thụ, từng bụi hoa cỏ xung quanh. Hiện tại nó đau nhức khắp mình, năng lượng màu vàng óng còn sót lại trong cơ thể không ngừng xâm chiếm sinh mệnh lực của nó, như những vết thương hở miệng, vừa đau đớn vừa suy kiệt.
"Cô bé kia từ đâu tới? Sao chưa từng thấy ở Bách Luyện chiến trường?" Hỏa Long chẳng còn để ý đến uy nghi và hình tượng, vô lực nằm bệt xuống đất, cố gắng trấn áp trái tim tan nát, tìm cách chữa trị. Nhưng trái tim đã vỡ vụn, đâu dễ dàng liền lành. Hơn nữa, nhìn mức độ tổn thương này, không chỉ là chữa lành, mà gần như phải tái tạo một trái tim mới. Sinh mệnh lực của Long tộc vốn vô cùng dồi dào, trái tim lại là cội nguồn sinh mệnh, việc tái tạo gần như là không thể.
Cự Phong Long bị thương không nặng, ý thức còn tỉnh táo: "Chưa từng thấy, nhưng nếu Mộc Kỳ Lân nói không sai, có thể bố trí hư không cổ đạo rộng hơn mười dặm trong Chiến Trường Hồng Hoang này, thì năng lực không gian của nó chắc chắn không tầm thường. Lần này... chúng ta thua không oan, đổi thành Hoàng tộc khác, chắc gì đã hơn chúng ta."
"Đừng tự an ủil Thua là thual Lo mà đưỡng thương đi, sau khi ra ngoài, ta nhất định phải tự tay giết chết Tần Mệnh." Hỏa Long gầm thét, lại làm vết thương thêm trầm trọng, nghẹn thở đau đớn, tiếng gầm biến thành tiếng rên khẽ.
"Ta thấy Tần Mệnh thế kia, không dễ chết ngay được đâu, chúng ta đừng vội ra ngoài, cứ để Hoàng tộc khác đấu với hắn, chúng ta dưỡng thương trước đã." Mộc Kỳ Lân kiểm tra thương thế của mình, nói nghiêm trọng thì rất nghiêm trọng, nói nhẹ thì cũng chẳng nhẹ chút nào, nếu không loại bỏ được năng lượng màu vàng óng kia, cơ thể nó đừng hòng hồi phục, nói chi đến tinh lực.
Cự Phong Long nhìn hai con, ngập ngừng: "Long tử, hay là... ngươi rời khỏi Chiến Trường Hồng Hoang trước đi?"
"Ngươi nói gì?" Ánh mắt Hỏa Long lạnh lẽo.
"Tim ngươi nát rồi, muốn chữa lành phải mất một hai tháng, còn cần đủ loại bảo dược. Chiến Trường Hồng Hoang rất nguy hiểm, tốt nhất ngươi nên ra ngoài điều dưỡng."
"Chiến Trường Hồng Hoang chỉ vào được một lần, ra rồi đừng hòng quay lại. Ta không đi, ta nhất định phải tự tay giết chết Tần Mệnh, ta còn muốn mang đầu hắn về Bách Luyện Thú Vực, cho người thân hắn nhìn, cho đàn bà của hắn nhìn, ta muốn ăn tươi nuốt sống từng đứa một." Hỏa Long càng nói càng kích động, vẻ mặt hung ác.
Cự Phong Long ngập ngừng rồi chậm rãi lắc đầu, không nói gì thêm.
"Đem tất cả linh hạch bảo dược cho ta." Hỏa Long giãy giụa mấy lần, nhúc nhích thân thể bê bết máu. Long khu cao quý uy mãnh, giờ bị hành hạ đến bộ dạng này, chính nó cũng khó mà chấp nhận.
"Các ngươi nghỉ ngơi đi, ta canh chừng." Cự Phong Long nhúc nhích thân hình khổng lồ, Thổ Nguyên Lực hòa vào đại địa, phối hợp với Mộc Kỳ Lân cảnh giác.
Nhưng mà...
Ù Cốc vừa mới yên tĩnh, sắc mặt Mộc Kỳ Lân đã đại biến: "Đến rồi!”
"Cái gì?" Hỏa Long, Cự Phong Long giật mình kinh hãi, cùng nhìn về phía Mộc Kỳ Lân. Cái gì đến?
"Tần Mệnh... đến rồi!" Mộc Kỳ Lân căng thẳng tinh thần, hô hấp dồn dập, chăm chú quan sát bên ngoài, Tần Mệnh đột nhiên xuất hiện cách đó chỉ năm mươi dặm. Chính nó cũng không thể tin được, sao nói đến là đến, nó rõ ràng đã thanh trừ dấu vết dọc đường.
"Hướng về phía này sao?"
"Tạm thời chưa."
Không khí trong U Cốc phảng phất ngưng kết, tất cả đều sẵn sàng nghênh địch, nhưng lại thấp thỏm bất an. Hỏa Long bọn chúng vốn luôn được Yêu Tộc kính sợ, cao cao tại thượng, nắm trong tay quyền sinh sát, chưa từng trải qua cảm giác bất an, càng không có khẩn trương đến mức sợ hãi như vậy, nhưng giờ khắc này lại thực sự xảy 1a.
Tần Mệnh, Dương Đỉnh Phong, Bạch Hổ, đứng trong rừng cây cách đó năm mươi dặm.
"Chắc chắn chứ?"
"Phía trước, không sai!"
"Không sai lệch đâu, ngoài năm mươi dặm."
“Đừng kích động chúng vội, cứ làm bộ tìm hướng khác đi."
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong nói nhỏ, đồng thời tản ra xung quanh. Tần Mệnh đã lưu lại dấu vết trên người Hỏa Long, Bạch Hổ và Dương Đỉnh Phong cũng đã lưu lại dấu vết trên người Mộc Kỳ Lân, tất cả đều nằm trong kế hoạch.
Bọn họ lợi dụng đầm lầy để đánh Hỏa Long, nhưng không định giết chết Hỏa Long ở đó, bởi vì chúng là con mồi của bọn họ! Tốt nhất là đánh cho gần chết, rồi thả chúng đi thật xa, sau đó bọn họ lặng lẽ bám theo.
Giống như bây giờ! Hỏa Long nửa sống nửa chết, Mộc Kỳ Lân trọng thương suy yếu, chỉ còn lại một Cự Phong Long!
Quả thực là hoàn mỹ!
Tần Mệnh, Dương Đỉnh Phong, Bạch Hổ, làm bộ thăm đò xung quanh, cố ý kích động Mộc Kỳ Lân và đồng bọn.
"Đến sao?" Cự Phong Long gầm nhẹ.
"Không! Giống như tìm được gì đó, nhưng chưa chắc chắn!"
"Có cách nào dụ bọn chúng đi không?" Hỏa Long nghiến răng, bây giờ không phải lúc cậy mạnh, nếu Tần Mệnh thật sự xông đến, nó thật không có sức phản kháng.
"Ta nghĩ xem... ta nghĩ xem..." Mộc Kỳ Lân đảo mắt, cố nghĩ ra biện pháp.
Tần Mệnh và đồng bọn vừa đò xét, vừa tiến gần đến chỗ chúng, đi thẳng gần mười đặm, ngay khi Mộc Kỳ Lân đang cân nhắc có nên đi chuyển Hỏa Long và đồng bọn hay không, Tần Mệnh và đồng bọn lại tụ tập lại với nhau, lắc đầu rồi định rời đi.
"Đi rồi!" Mộc Kỳ Lân thở phào nhẹ nhõm.
Cự Phong Long và Hỏa Long đều chửi thề nho nhỏ, bớt lo lắng đi nhiều.
Nhưng, Tần Mệnh và đồng bọn đang làm bộ rời đi đột nhiên quay người, lao thẳng về phía U Cốc nơi Mộc Kỳ Lân ẩn nấp, tiếng cười sảng khoái vang vọng khu rừng mưa.
Ngân sắc cường quang bùng nổ, Mị Ảnh lướt ngang bầu trời, cuốn theo Tần Mệnh và đồng bọn, mạnh mẽ đâm nát mọi cây cối cản đường, tốc độ nhanh đến cực hạn.
“Khốn kiếp!" Mộc Kỳ Lân lập tức nhận ra mình bị lừa, gào lên một tiếng, cây cối trong phạm vi năm mươi đặm toàn bộ như sống lại, nhưng... Thân thể nó quá suy nhược, dốc toàn lực phát uy, khiến ý thức quay cuồng, suýt chút nữa ngã quy, và khi nó suy yếu, khu rừng cây đang muốn bạo động lập tức mất khống chế, trở lại yên tĩnh.
"Ta chịu đủ rồi! Gào! !" Cự Phong Long đạp tan mặt đất, phá tan lớp cây cối bao phủ U Cốc, thể hiện sát uy ngập trời. Đôi mắt khổng lồ đỏ rực, phát ra hung quang như đuốc, mở ra miệng rộng như chậu máu gầm thét, răng cưa sắc bén dài hơn hai mét, như những thanh kiếm bản rộng, chấn động đến mức núi rừng xung quanh rung chuyển, vô số Linh Điểu kinh hãi bỏ chạy, một vài mãnh thú gần đó trực tiếp bị chấn chết.
Uy thế giận dữ, thật kinh thiên động địa.
Mị Ảnh Ngân Sắc dừng giữa không trung, Ngân Quang ngập trời, như triều dâng sấm dậy, thanh thế cũng vô cùng to lớn, giằng co với Cự Phong Long vừa bạo khởi.
"Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt."
Tần Mệnh nhếch miệng cười hung ác, cầm Hoang Thiên Lôi Thuẫn, Lôi triều màu đen sôi trào quanh thân, từng đợt khí lãng hủy diệt quét sạch bầu trời, khiến Mị Ảnh Ngân Sắc cũng hơi lay động.
Canh năm nổi lên!! Ngày mai tiếp tục đặc sắc!!