Bầu không khí có chút quái đị, các Vương Hầu và Khương Chấn Vũ đều nhíu mày nhìn bốn người Bất Tử Tà Vương đột ngột xuất hiện. Bọn họ đoán được thân phận của bốn. người này, nhưng không ngờ chúng lại ra tay vào lúc này. Là muốn mặc cả, hay đã thỏa thuận gì đó với Tần Mệnh?
"Ta đối phó Thạch Viên, cầm cự thêm một khắc. Nếu các ngươi không chống lại được Cổ Thiên Thần, ta sẽ rút lui ngay." Bất Tử Tà Vương giẫm lên Huyết Vân tiến về phía cự viên đang thịnh nộ, đã đến thì không còn do dự gì nữa.
"Tần Mệnh! Nhớ kỹ ân cứu mạng hôm nay!" Mặc Lân Phương Minh trong lòng vẫn còn oán khí. Tần Mệnh đúng là kẻ gây phiền phức, trực tiếp đồ sát cường giả đế quốc, đây là muốn khai chiến toàn diện với Tiên Linh Đế Quốc sao? Chúng ta chỉ cần nhúng tay vào, chẳng khác nào hoàn toàn đứng về phía Tần Mệnh, vĩnh viễn không còn đường lui.
"Một khắc là đủ." Lão Điện Chủ nhìn sâu vào bóng lưng Bất Tử Tà Vương, gật đầu với Nguyệt Tình, chuẩn bị ngăn chặn Cổ Thiên Thần.
"Có phải đang nghĩ tại sao tiểu gia ta còn chưa tới không?" Một giọng nói uy nghiêm từ xa vọng lại, tầng mây sụp đổ, một con Yêu Nữ ngân sắc khổng lồ bay tới, Ngân Quang đầy trời tựa như điện cuồng vũ, Dương Đỉnh Phong mang theo Đỗ Toa chạy đến nơi này.
"Ngươi chết ở đâu vậy?" Tần Mệnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt vẫn không mấy tươi tỉnh. Nguyên Linh Áo Nghĩa của Cổ Thiên Thần quá kinh khủng, lại còn là Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên. Cách duy nhất là phóng thích Vĩnh Hằng Vương Quốc, kiềm chế lực lượng của Cổ Thiên Thần, sau đó điều động mấy người thất trọng thiên toàn lực tấn công.
Nguyên Linh Áo Nghĩa tuy kinh khủng, nhưng dù sao cũng không phải áo nghĩa tấn công trực diện, chỉ cần kiềm chế được, ảnh hưởng đến hắn sẽ rất lớn.
"Không ai báo cho ta, ta biết các ngươi xông về đâu? Lão tử đuổi kịp đã là may rồi." Dương Đỉnh Phong vung Phong Thiên Tà Long Trụ, thu Ngân Sắc Mị Ảnh, biểu lộ ngưng trọng: "Cổ Thiên Thần muốn xông qua, đối phó thế nào?"
"Ta kiềm chế áo nghĩa của Cổ Thiên Thần, Dương Đỉnh Phong, Đỗ Toa, Mặc Lân, Phương Minh, bốn người các ngươi phối hợp Hỗn Thế Chiến Vương trừng trị hắn."
"Cái gì?" Phương Minh và Mặc Lân nhíu chặt mày, chúng ta đối phó Cổ Thiên Thần? Nằm mơ đi! Không thể nào!
Lão Điện Chủ nói: "Không cần làm phiền, để chúng ta. Thời không dung hợp, áo nghĩa tranh đoạt, hơn nhau không phải cảnh giới, mà là mạnh yếu. Ba đại áo nghĩa của chúng ta liên hợp, lấy áo nghĩa nguyên chỉ lực hiệp trợ Táng Hoa, có lẽ có thể giúp nàng nuốt chứng Cố Thiên Thần."
"Táng Hoa? Nàng đến?"
"Nàng ở Đông Nam, cùng Nguyệt Tình, nhưng còn cách xa, sắp đến rồi."
"Có bao nhiêu phần chắc chắn?" Tần Mệnh chau mày, áo nghĩa nguyên? Có thành công không? Hắn có dự định để Táng Hoa nuốt Cổ Thiên Thần, nhưng không ngờ lại thử ngay bây giờ, dù sao Táng Hoa còn kém hai cảnh giới. Sơ sẩy một chút là Táng Hoa chết chắc.
"Nếu chúng ta không được, ngươi ra tay." Lão Điện Chủ và Nguyệt Tình tiến lên, ra hiệu cho những người khác: "Toàn lực xuất chiến, kiềm chế những kẻ khác, giết được thì giết, không giết được thì liều chết bám lấy, tuyệt đối không để chúng tới gần chúng ta."
Nguyệt Tình bước lên, giọng nói mang theo vẻ băng lãnh khác thường, tựa như thiên nữ vô tình lãnh khốc: "Thiên Đạo thủ là trật tự, trật tự tuân theo định luật. Ai mạnh ai yếu, không nhìn cảnh giới, mà là ai khống chế thâm hậu hơn, ai lĩnh hội triệt để hơn, càng nhìn vào nguyên chỉ lực của ai cường thịnh hơn. Táng Hoa lĩnh hội không bằng Cố Thiên Thần, nhưng chúng ta có thể trợ nàng bằng nguyên chỉ lực. Nếu cược thắng, Cổ Thiên Thần... hẳn phải chết ở hôm nay!”
"Các ngươi đang... nói gì vậy?" Phương Minh nhìn Điện Chủ, rồi nhìn Nguyệt Tình, lại có một cảm giác sợ hãi. Bọn điên này định làm gì, dám đi săn Cổ Thiên Thần?
Lúc này, Bất Tử Tà Vương đã giao chiến với cự viên hóa đá. Hai đại cường giả Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên cuồng dã đối oanh, khiến Hoang Nguyên chấn động vỡ vụn, bụi mù đậm đặc như sóng lớn khuếch tán, cuồn cuộn lên bầu trời.
Cự viên bạo kích, rống giận Hoang Nguyên, vô số cột đá biến hóa, hóa thành trọng quyền bạo kích, hóa thành Cự Kiếm chém xuống, lại hóa thành mãnh thú vây quét. Một con cự viên mà thôi, lại tạo ra một chiến trường hủy diệt, muốn oanh sát Bất Tử Tà Vương. Bất Tử Tà Vương cảnh giới tuy rơi xuống bát trọng thiên, nhưng dù sao vẫn là đỉnh phong Thiên Vũ trong võ pháp tạo nghệ, gần như Bán Hoàng. Đối mặt cuồng bạo cự thú đáng sợ như vậy, hắn vẫn thành thạo, khi thì liên tục né tránh, khi thì thiểm điện xuất kích, hết lần này đến lần khác đánh cự viên văng ra, máu me tung tóe.
Cự viên gần như bạo tẩu, phẫn nộ đến điên cuồng.
Khung cảnh tai ương kinh khủng, năng lượng bạo động, còn có tiếng oanh minh vang vọng, đều cho thấy một trận chém giết tàn khốc và rung động.
Trong năng lượng bạo động, vô số cánh hoa tinh hồng từ xa bay tới, mỗi cánh đều đỏ như máu, đỏ yêu mị, lại sắc bén như mũi tên. Hàng ngàn vạn cánh hoa lăng không bay múa, hội tụ gần Tần Mệnh, bên trong xuất hiện một mỹ nữ lãnh diễm, chính là Táng Hoa.
Lần này nàng không mang Thất Nhạc Cấm Đảo, mà tự mình đến đây. Đối mặt đối thủ như Cổ Thiên Thần, mang hay không mang theo Thất Nhạc Cấm Đảo cũng không khác gì nhau. Nàng cũng không định đối mặt Cổ Thiên Thần ngay, nhưng Lão Điện Chủ đích thân thuyết phục khiến nàng quyết định.
"Ngươi đang trưởng thành, Cổ Thiên Thần cũng vậy."
"Chờ ngươi mất vài năm đột phá lên cao giai Thiên Vũ, Cổ Thiên Thần có lẽ đã tiến vào đỉnh phong Thiên Vũ Cảnh, thậm chí là Hoàng Vũ Cảnh."
"Ngươi vĩnh viễn không đuổi kịp bước chân của Cổ Thiên Thần, nhất định trở thành đồ ăn của hắn."
"Bây giờ, chúng ta cho ngươi một cơ hội, cũng là cơ hội duy nhất. Thua thì chết, cược một lần, cược cả sinh mệnh. Nếu thắng, ngươi sẽ thôn phệ Cổ Thiên Thần, trở thành Nguyên Linh Chí Tôn duy nhất của hai thời không, đồng thời mượn cỗ lực lượng này, nhất cử đột phá trung giai, tiến vào Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên."
Táng Hoa đưa tay, khống chế năng lượng thiên địa, rót vào các Vương Hầu và Thiên Dực Tộc, giúp họ nhanh chóng hồi phục linh lực đã tiêu hao. Nàng nhìn hai tay mình, cảm nhận năng lượng thiên địa lưu động, có lẽ... đây là lần cuối cùng nàng khống chế Nguyên Linh thiên địa.
Mọi người trầm mặc, biểu lộ phức tạp. Nhưng rất nhanh họ đề khí ngưng thần, chiến đấu luôn có biến số, điên cuồng phải đi kèm đánh cược, thuận buồm xuôi gió còn có ý nghĩa gì.
"Thiên Phật Hầu, lát nữa tiếp quản Hoang Thần Tam Xoa Kích, phối hợp Long Hoàng Trấn Ma Bi, Táng Hải Phần Thiên Kiếm, Vô Cực Độn Tiên Xử." Lão Điện Chủ phân phó, đứng hai bên Táng Hoa, điều động áo nghĩa nguyên, chuẩn bị cược một lần.
"Vâng!" Thiên Phật Hầu thu liễm nụ cười nhàn nhạt, Hắc Văn thâm thúy lan tỏa khắp thân thể, từ Phật Hóa Ma, cảnh giới Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên cũng bắt đầu tiến về đỉnh phong.
"Toàn lực ứng phó, cho cái loạn thế này cảm nhận thực lực của Thiên Vương Điện." Thanh Long Vương, U Minh Vương, Bách Luyện Hầu, nắm chặt Cổ Hải Thánh Khí, chuẩn bị tổ kiến sát trận, nghênh đón cường giả đế quốc.
"Diệp Thanh Thần giao cho hai vợ chồng ta." Dương Đỉnh Phong xoa tay, muốn liên thủ với Đỗ Toa khiêu chiến Tiểu Thiên Tử Diệp Thanh Thần. Dù hắn có lòng tin vào Phong Thiên Tà Long Trụ, nhưng đó dù sao cũng là Tiểu Thiên Tử, nắm giữ đóng băng áo nghĩa. Trước đây hắn chưa từng khiêu chiến cường giả này, nhất là sinh tử chiến. Có Đỗ Toa hiệp trợ, hắn tin một trận định sinh tử.
"Để ta đối phó Diệp Thanh Thần." Tần Mệnh thu Vĩnh Hằng Chi Kiếm, tay phải nắm Hoang Thiên Lôi Thuẫn, tay trái nắm chặt, kích phát Lôi triều.
"Vì sao?"
"Ta sợ ngươi giết nàng."
"Lời này là sao, không giết thì giữ lại? Chờ đã, ngươi lên giường với nàng? Được đấy, trộm áo giáp tiện thể trộm người, trên dưới đều không rảnh nhỉ."
Đỗ Toa liếc hắn: "Mồm ngươi có thể nói lời bình thường không?"
"Tư vị thế nào, có bị đông lạnh không, có phải dùng linh lực bao lấy huynh đệ ngươi... A..." Dương Đỉnh Phong chưa nói xong đã bị Đỗ Toa đấm bay.
"Không chỉ có Cổ Thiên Thần và Diệp gia, bọn chúng làm ầm ĩ như vậy, hoàng thất chắc chắn theo sau. Hai người các ngươi mau chóng khống chế cục diện, rồi đi hiệp trợ Bất Tử Tà Vương." Tần Mệnh phóng thích kim quang chói mắt từ Tiên Vương chiến trụ, hỗn hợp Lôi triều, tràn ngập uy năng kinh khủng.
“Nàng đến! Nàng quả nhiên đến!" Ngoài mười dặm, Cổ Thiên Thần đột ngột đừng lại, nhìn chiến trường hỗn loạn, một cỗ quen thuộc mà chấn động mãnh liệt lưu chuyển trong thân thể, kích thích Nguyên Linh Áo Nghĩa tự phát phóng thích uy năng, khuấy động năng lượng thiên địa.